Chương 11: Làm ăn này quá lỗ vốn

Ngày hẹn bàn dự án được sắp xếp tại nhà hàng của khách sạn JM.

Diệp Nhu ngồi trong xe cùng Hoan Chi, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính.

Đã ba ngày trôi qua, Ngụy Nghiêm hoàn toàn bơ đẹp cô, đến một cái “đã xem” cũng không có.

Cô nghĩ mãi vẫn không hiểu, rốt cuộc mình sai ở bước nào.

“Nản lòng rồi à?”

Hoan Chi liếc nhìn dáng vẻ uể oải hiếm thấy của cô, không nhịn được bật cười.

“Không có.” Diệp Nhu thở dài một tiếng, giọng mang theo chút oán niệm: “Sáng nay mới phát hiện đến kỳ. Cậu nói xem, tớ có xui không? Vốn còn định mặc váy trắng làm tiên nữ hạ phàm.”

Kế hoạch hôm nay vốn dùng sắc đẹp mê hoặc Nguỵ Nghiêm, kế còn chưa làm đã thất bại ngay từ lúc chưa bắt đầu.

Hoan Chi cười đến cong cả mắt: “Tiên nữ hạ phàm mà gặp ngày đèn đỏ thì đúng là bi kịch nhân gian.”

Diệp Nhu tựa đầu vào lưng ghế, giơ tay che mắt: “Trời cũng không đứng về phe tớ.”

Hoan Chi nghiêng đầu nhìn cô một lát: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều. Ngụy Nghiêm là loại người gì cậu cũng biết, càng im lặng càng khó đoán. Cậu mà loạn trước thì coi như thua.”

Diệp Nhu hạ tay xuống, thở dài thườn thượt.

Không phải cô thật sự nghĩ mãi về chuyện đó mà là bị “bà dì” hành cho cả người khó chịu, tinh thần cũng theo đó tụt dốc.

Xe chậm rãi dừng trước cửa khách sạn JM.

Hoan Chi mở cửa xe, quay đầu lại nhìn Diệp Nhu vẫn còn rũ rượi ngồi bên trong thì bật cười.

“Đi thôi tiên nữ. Cậu nhìn như xác sống vậy đó, cười lên coi.”

Diệp Nhu vừa bước xuống xe, gió lạnh lướt qua khiến cô vô thức kéo chặt áo khoác.

Sắc mặt có hơi nhợt nhạt nhưng đôi mắt vẫn trong veo, hàng mi cong khẽ rũ xuống, ngược lại càng khiến người ta muốn nhìn thêm vài lần.

Hoan Chi đi cạnh cô, thấp giọng hỏi: “Ổn không? Không được thì để tớ nói lại lịch.”

“Không cần.” Diệp Nhu lắc đầu, cong môi cười nhẹ

Hai người bước vào thang máy riêng dẫn thẳng lên tầng nhà hàng.

Cửa thang máy vừa mở, mùi rượu vang nhàn nhạt cùng hương gỗ trầm liền ùa tới.

Ở bàn sát cửa kính, Ngụy Nghiêm đã ngồi sẵn.

Bộ vest đen cắt may chuẩn chỉnh ôm lấy thân hình cao lớn, cà vạt gọn gàng, gương mặt tuấn tú mang vẻ lạnh nhạt quen thuộc.

Anh ngồi thẳng lưng, một tay đặt trên bàn, ánh đèn hắt xuống khiến đường nét càng thêm sắc sảo.

Ngay khoảnh khắc Diệp Nhu xuất hiện trong tầm mắt, ánh nhìn Ngụy Nghiêm khẽ dừng lại.

Diệp Nhu mặc quần âu đen, áo sơ mi màu nhạt thời thượng, tóc buộc gọn phía sau, trông vừa ngoan ngoãn vừa thanh lịch.

“Giám đốc Ngụy.” Hoan Chi mỉm cười xã giao

“Chào cô Hoan.”

Ngụy Nghiêm đứng dậy, giọng nói trầm thấp, lễ độ đúng mực.

Ánh mắt anh chỉ lướt qua Diệp Nhu trong tích tắc, nhanh đến mức dường như chưa từng dừng lại.

Diệp Nhu cúi đầu, giọng nhẹ nhàng: “Giám đốc Ngụy.”

“Ngồi đi.” Anh nói, ngữ điệu bình thản

Diệp Nhu vừa định bước tới thì ánh mắt khẽ khựng lại.

Trên bàn ăn chỉ có hai chiếc ghế.

Tống Ân đứng sau lưng Ngụy Nghiêm, dáng vẻ của một thư ký đúng mực.

Còn cô, hiện tại là “trợ lý” của Hoan Chi, nếu ngồi xuống, e rằng không hợp lễ nghi.

Diệp Nhu rất nhanh hiểu chuyện, khẽ dừng bước, an tĩnh đứng bên cạnh Hoan Chi.

Hoan Chi ngồi xuống, nghiêng mắt liếc cô một cái, trong ánh nhìn mang theo ý hỏi thăm kín đáo.

Diệp Nhu cong môi cười nhẹ, thần sắc đã khôi phục vẻ chuyên nghiệp thường ngày.

Cô đặt tập tài liệu lên mặt bàn, giọng nói mềm mại: “Giám đốc Ngụy, cô Hoan, đây là dự án đã chỉnh sửa.”

Hoan Chi bắt đầu nói về phương án thiết kế, giọng điệu chuyên nghiệp, mạch lạc.

“Phương án này…” Ngụy Nghiêm mở lời, ánh nhìn chuyển sang Hoan Chi: “Về mặt không gian sinh hoạt, tôi có vài điểm muốn điều chỉnh.”

“Anh cứ nói.” Hoan Chi gật đầu, nghiêng người lắng nghe

Diệp Nhu đứng bên cạnh lật tài liệu, ghi chú cẩn thận, dáng vẻ hoàn toàn đúng chuẩn một trợ lý, cô mím môi, khẽ cau mày, bàn tay đặt lên bụng dưới, theo phản xạ xoa nhẹ một cái.

Cơn đau âm ỉ quen thuộc lan ra, không dữ dội nhưng đủ khiến người ta khó chịu, nhất là khi phải đứng yên quá lâu.

Cô hít sâu một hơi, cố giữ nhịp thở ổn định, nét mặt vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Ngụy Nghiêm tiếp tục nói về phương án, giọng đều đều, mạch lạc nhưng khi ánh mắt anh vô tình lướt qua lại bắt gặp động tác rất nhỏ ấy.

Ngụy Nghiêm không nói gì, ánh mắt cũng đã dời đi nhưng hàng mi khẽ hạ xuống trong chớp mắt, đáy mắt lạnh lẽo cố hữu.

Diệp Nhu đứng bên cạnh, tay vẫn đều đặn ghi chép nhưng cơn đau lại âm thầm kéo đến, lần này rõ ràng hơn một chút.

Cô khẽ siết bút, sống lưng thẳng tắp, cố gắng không để lộ chút sơ hở nào chỉ là sắc mặt dù cố che giấu vẫn nhạt đi đôi phần.

Ba ngày bị bơ đẹp, cộng thêm thái độ xa cách ban nãy, cô còn tưởng người đàn ông này đã hoàn toàn coi mình như không khí.

Nếu không vì một tỷ, cô phải tốn công sức lên anh sao?

Càng nghĩ Diệp Nhu càng tức giận Diệp Nhân, cô thấy làm ăn này quá lỗ vốn, cô phải tăng giá lên mới được.

Ngụy Nghiêm liếc qua tài liệu trong tay, giọng nói bỗng dừng lại một nhịp rất ngắn.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía Diệp Nhu chỉ thấy cô cắn môi dường như đang bất mãn chuyện gì đó, thần thái có chút nhợt nhạt kém sắc.

Ngụy Nghiêm nghiêng đầu nói với Tống Ân.

“Tống Ân.”

“Vâng, giám đốc.” Tống Ân cúi đầu nghe lệnh

“Cậu với trợ lý Diệp sang bàn bên ngồi đi, tôi muốn bàn riêng với cô Hoan.”

Tống Ân hơi ngạc nhiên nhưng lập tức đáp: “Tôi đi ngay.”

Hoan Chi sững lại, theo phản xạ nhìn sang Diệp Nhu.

Diệp Nhu cũng khựng một giây.

Tim cô hẫng nhẹ, cảm giác như bị người ta không tiếng động gạt sang một bên, thì ra không phải quan tâm mà là tách ra.

Cũng đúng thôi.

Giám đốc Ngụy xưa nay làm việc công tư phân minh, trợ lý thì nên biết thân biết phận.

Diệp Nhu thu lại mọi suy nghĩ dư thừa, rất nhanh điều chỉnh biểu cảm, gật đầu nhã nhặn: “Vâng.”

Cô ôm tập tài liệu, theo Tống Ân sang bàn bên cạnh.

Vừa ngồi xuống, cơn đau âm ỉ nơi bụng dưới lại dâng lên rõ rệt hơn, Diệp Nhu khẽ hít sâu một hơi.

Tống Ân liếc nhìn cô một cái, thấy sắc mặt cô nhợt đi, nhịn không được hỏi nhỏ.

“Cô Diệp không sao chứ?”

“Không sao.” Diệp Nhu cười rất khẽ

Tống Ân không nói thêm, cúi đầu xử lý công việc của mình.

Bàn bên kia, Ngụy Nghiêm đã quay lại tiếp tục trao đổi với Hoan Chi, giọng nói trầm ổn, lý trí đến mức không mang theo chút cảm xúc nào.

Từ đầu đến cuối, anh không nhìn sang phía Diệp Nhu thêm lần nào nữa.

Diệp Nhu cúi đầu, đầu ngón tay vô thức siết chặt bút.

Trong lòng cô hừ lạnh một tiếng.

Được thôi, Ngụy Nghiêm, anh càng lạnh, cô càng không tin không làm anh tan chảy được.