Chương 10: Tôi gặp được một mỹ nữ

Bị Ngụy Nghiêm cho leo cây tối hôm trước, Lân Hiên Phong tức đến mất ngủ.

Sáng hôm sau, anh ta trực tiếp lái xe đến Ngụy Thị, mang theo một bụng hỏa khí muốn tìm người tính sổ.

Tòa nhà Ngụy Thị cao vυ"t giữa trung tâm thành phố, khí thế bức người.

Lân Hiên Phong sải bước vào sảnh lớn, không thèm báo trước, gương mặt lạnh hẳn.

“Giám đốc Ngụy có hẹn với tôi.”

Nhân viên lễ tân nhìn thấy Lân Hiên Phong liền hiểu ý, không ai dám ngăn cản.

Trong Ngụy Thị, ai cũng biết Lân Hiên Phong là bạn của Ngụy Nghiêm.

Tống Ân thấy Lân Hiên Phong từ thang máy bước ra, rất thức thời mở đường: “Lân thiếu gia, giám đốc đang họp, phiền anh ngồi chờ một lát.”

“Không cần.” Lân Hiên Phong nhếch môi: “Tôi vào trong chờ.”

Nói xong, anh ta bước thẳng về phía phòng giám đốc để lại Tống Ân đứng phía sau chỉ kịp thở dài một tiếng.

Lân Hiên Phong ngồi xuống sô pha, khoanh tay chờ đợi, sắc mặt rõ ràng không tốt.

Hôm nay, anh ta nhất định phải đòi cho ra lẽ.

~

Ngụy Nghiêm vừa kết thúc cuộc họp thì Tống Ân đã bước theo sau, hạ giọng báo cáo.

“Giám đốc, anh Lân đang chờ trong phòng làm việc.”

Gương mặt anh tuấn của Ngụy Nghiêm vẫn lạnh nhạt, không chút gợn sóng.

Đương nhiên anh hiểu Lân Hiên Phong tìm mình vì chuyện gì.

Ngụy Nghiêm bước vào, Lân Hiên Phong đang ngồi trên sô pha, cúi đầu bấm điện thoại.

Nghe thấy tiếng động, anh ta lập tức ngẩng lên, ánh mắt mang theo rõ ràng là lửa giận chưa nguôi.

Ngụy Nghiêm không thèm nhìn anh ta thêm một cái, bước thẳng đến sau bàn làm việc, kéo ghế giám đốc ra ngồi xuống.

Động tác gọn gàng dứt khoát, khí thế tự nhiên mang theo cảm giác áp người.

Lân Hiên Phong cuối cùng cũng không nhịn được, bật dậy.

“Ngụy Nghiêm, cậu giỏi lắm. Để tôi đứng đợi hai mươi phút rồi còn chơi mất tích?”

Ngụy Nghiêm lật tài liệu trong tay, ánh mắt vẫn dán trên trang giấy, giọng nói hờ hững đến lạnh lẽo.

“Bận.”

Chỉ một chữ đủ để châm ngòi toàn bộ cơn giận bị đè nén suốt một đêm của Lân Hiên Phong khiến anh ta tức đến mức muốn nổ tung.

“May mà hôm qua tôi gặp được một mỹ nữ.”

Lân Hiên Phong khoanh tay, cười lạnh một tiếng, cố ý kéo dài giọng: “Nếu không, đứng đợi cậu chắc tôi chán chết rồi.”

Ngón tay lật tài liệu của Ngụy Nghiêm khựng lại trong tích tắc, rất ngắn, ngắn đến mức căn bản không ai nhận ra.

Ngụy Nghiêm vẫn không ngẩng đầu, giọng điệu không đổi: “Liên quan gì đến tôi?”

Lân Hiên Phong nhướn mày, nụ cười càng lúc càng sâu: “Người ta vừa xinh đẹp lại dịu dàng còn thêm bạn với tôi.”

Ngụy Nghiêm đặt tập tài liệu xuống bàn, ngón tay thon dài khẽ gõ một cái, ánh mắt cuối cùng cũng ngẩng lên mang theo sự lạnh lẽo, sâu thẳm.

Lân Hiên Phong vẫn chưa nhận ra điều bất ổn, cầm điện thoại bước đến trước bàn làm việc.

“Nhìn đi, xinh lắm đúng không? Trùng hợp cô ấy lại là trợ lý của kiến trúc sư Hoan Chi, người đang hợp tác với bên cậu đó.”

Ngụy Nghiêm liếc qua màn hình điện thoại, chỉ một cái liếc mắt, trang cá nhân của Diệp Nhu hiện lên trong đáy mắt đen thẫm của Nguỵ Nghiêm.

Khoé môi anh cong lên một nụ cười lạnh lùng, lạnh đến mức không mang theo chút nhiệt độ nào.

Anh chậm rãi lên tiếng: “Cậu đến đây là để nói mấy chuyện vô nghĩa này?”

Lân Hiên Phong cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia đắc ý: “Tôi với cô ấy nói chuyện khá hợp. Cho nên tôi định mời cô ấy theo dự án thiết kế nhà cho tôi. Ngụy Nghiêm, cậu không phiền nếu…”

“Tống Ân.”

Giọng Ngụy Nghiêm trầm thấp vang lên, cắt ngang câu nói chưa kịp dứt.

“Tiễn Lân thiếu gia về.”

Lân Hiên Phong sững lại trong giây lát, giọng mang theo chút bất mãn: “Ngụy Nghiêm, cậu cuồng công việc cũng phải nể tình anh em chứ? Tôi chỉ mượn một trợ lý của đối tác cậu thôi mà.”

Ngụy Nghiêm dựa lưng vào ghế, ánh mắt hờ hững lướt qua anh ta lạnh đến thấu xương.

Tống Ân đã đứng bên cạnh, mở cửa phòng, giọng nói lễ phép: “Lân thiếu gia, mời.”

Lân Hiên Phong tức đến mức ngực phập phồng, chỉ tay về phía Ngụy Nghiêm, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không thốt ra được lời nào.

Anh ta nghiến răng, hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời đi.

Ngụy Nghiêm ngồi yên tại chỗ, ánh mắt dừng lại trên khoảng không trước mặt, lạnh lẽo như cũ, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ trên mặt bàn.

~

Cả một ngày trôi qua, Ngụy Nghiêm không trả lời tin nhắn của Diệp Nhu, thậm chí còn không xem.

Diệp Nhu nhìn chằm chằm vào khung trò chuyện quen thuộc, màn hình im lặng đến mức khiến người ta khó chịu.

Trong lòng cô lần lượt hiện lên vô số dấu chấm hỏi, rõ ràng trước đó mọi thứ vẫn rất ổn.

Vậy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mỹ nữ Tiểu Ôn Nhu: [Giám đốc Ngụy, hôm qua tôi vô tình gặp anh Lân, anh ấy nói là bạn với anh, anh xem có phải rất trùng hợp không?]

Không có phản hồi.

Vẫn là trạng thái chưa xem.

Diệp Nhu: “…”

Không lẽ Ngụy Nghiêm thật sự không có chút cảm xúc nào với con gái?

Ở phía bên kia, tin nhắn của Diệp Nhu lặng lẽ nằm yên trong mục spam của Ngụy Nghiêm.