Chương 1: Việc xong, thẻ là của em

Cái chùa gặp cái chợ, nam lạnh lùng ít nói gặp nữ quyến rũ, hoạt bát không biết xấu hổ, nam có bản tính chiếm hữu cùng du͙© vọиɠ cao.

~

"Khắc" ở đây là khắc ghi, khắc cốt ghi tâm.

~

Trong giới tài chính vài năm trở lại đây, cái tên Ngụy Nghiêm gần như trở thành đề tài bàn luận quen thuộc.

Thiếu gia trẻ tuổi vừa du học về nước đã trực tiếp tiếp quản ghế tổng giám đốc tập đoàn Ngụy Thị, đế chế bất động sản của gia tộc trải rộng khắp toàn cầu.

Ba năm liền đứng đầu bảng xếp hạng doanh nhân trẻ triển vọng nhất, Ngụy Nghiêm không chỉ là nhân vật nổi bật của giới tài chính mà còn là tâm điểm được vô số ánh mắt dõi theo.

Thái tử gia Ngụy Gia, Ngụy Nghiêm, hai mươi sáu tuổi, danh tiếng đã sớm vang xa.

Người ta nhắc đến anh vừa kính nể vừa dè chừng, một kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh cao lại còn sở hữu đầu óc sắc bén và thủ đoạn khiến đối thủ không kịp trở tay.

Diệp Nhu lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, bản tin về Ngụy Nghiêm vẫn đều đều phát ra, giọng nữ MC trầm ổn nhưng không giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.

Đối diện cô, người anh trai Diệp Nhân nằm bệt trên ghế sô pha, gương mặt trắng bệch như sắp hấp hối, miệng không ngừng kêu than.

So với Ngụy Nghiêm lạnh lùng, cao cao tại thượng trên màn hình rồi lại nhìn sang dáng vẻ thảm hại của anh trai mình, Diệp Nhu chỉ biết ngao ngán thở dài.

“Anh hai.”

Cô chậm rãi lên tiếng, giọng bình thản nhưng không giấu nổi ý châm chọc: “Thay vì mơ mộng tranh vị trí doanh nhân trẻ số một với Ngụy Nghiêm, sao anh không cố gắng giúp công ty nhà mình chen chân vào top mười tập đoàn trong nước trước đã?”

Diệp Nhân trợn mắt, lập tức phản đối: “Tại sao anh phải thua Ngụy Nghiêm chứ?”

Anh ta bật ngồi thẳng dậy, giọng nói cao lên, trong mắt lóe lên vẻ không cam lòng.

“Bọn anh từng là bạn học cũ. Lúc nào cậu ta cũng đứng nhất, còn anh thì mãi đứng sau. Chuyện học đã thua rồi, chẳng lẽ đến thương trường cũng phải cúi đầu sao?”

Diệp Nhu im lặng giây lát.

“Nhưng anh hai, anh xứng làm đối thủ của người ta sao?”

Diệp Nhân: “?”

Diệp Nhu bóc một quả cam, động tác thong thả như thể vừa rồi không phải cô vừa đâm Diệp Nhân một nhát chí mạng.

“Anh bỏ ý định đó đi. Người ta hoàn hảo đến mức ấy, ngay từ đầu anh đã không có cửa cạnh tranh.”

Diệp Nhân tức đến muốn bốc khói khi bị chính em gái mình nói như vậy, anh ta giật lấy múi cam trong tay cô, nhai ngấu nghiến như trút giận.

“Con người ai cũng có khuyết điểm. Anh không tin Ngụy Nghiêm không có sơ hở. Nếu công danh sự nghiệp không có điểm trừ, vậy chắc chắn là ở phương diện tình cảm.”

Diệp Nhu cau mày vì bị giành mất miếng cam, hơi nghiêng đầu, im lặng nghe tiếp.

“Biết đâu…” Diệp Nhân hạ giọng, ánh mắt lóe lên tia suy đoán: “Trong chuyện đó cậu ta không được, hoặc là không thích con gái.”

“Anh dựa vào đâu mà nói vậy?” Diệp Nhu liếc anh một cái, giọng không vui: “Đừng có đoán mò rồi bêu rếu người ta.”

Diệp Nhân cười khẩy: “Muốn biết thì khó gì.”

Anh ta nhìn cô, ánh mắt sáng rực như vừa nghĩ ra kế lớn: “Tiểu Ôn Nhu, giúp anh đi.”

“Hả?” Diệp Nhu nhíu mày: “Em thì giúp được gì?”

“Em đi thử xem. Xem rốt cuộc Ngụy Nghiêm ở phương diện tình cảm, có thể hay không.”

“Cái gì chứ? Anh đem em gái mình ra làm vật hiến tế à? Diệp Nhân, em không rảnh.”

Diệp Nhân không nói thêm, chỉ lặng lẽ đẩy một chiếc thẻ về phía cô: “Trong này có một tỷ.”

Anh ta nhướng mày: “Không phải em vừa bị ba khóa thẻ vì mua đồ quá tay sao? Việc xong, thẻ là của em.”

Diệp Nhu: “…”

Diệp Nhân phẩy phẩy tấm thẻ trước mặt cô, cười ranh mãnh: “Thế nào em gái? Nhận kèo này không?”

Diệp Nhu hít sâu, vươn tay muốn giành lấy thẻ nhưng Diệp Nhân đã nhanh hơn, thu về trước một bước, ánh mắt tinh ranh nhìn cô.

Được rồi, ma lực của đồng tiền ai mà cưỡng lại được.

“Em giúp là vì tình nghĩa chứ mấy đồng này em không thèm.”

Diệp Nhân bĩu môi, thong thả cất thẻ vào túi: “Phải rồi, tiền chỉ là phù du. Thế thẻ này… em còn cần không?”

“Cần chứ.” Diệp Nhu đáp nhanh gọn: “Tiền không thể sánh bằng tình cảm nhưng em gái anh cần tiền để sống. Chuyển trước hai mươi phần trăm xem như tiền cọc. Ai biết được khi xong việc, anh có lật lọng hay không.”

Diệp Nhân bật cười, lắc đầu: “Ngay cả anh trai ruột mà em cũng đề phòng.”

Diệp Nhu lạnh nhạt đáp: “Là em nghèo.”

Ai bảo cô ăn xài phung phí nên bị ba cắt thẻ lương, hiện tại không công việc chỉ có thể ăn nhờ ở đậu nhà anh trai.

Điện thoại trong túi rung nhẹ, một tin nhắn báo chuyển khoản hiện lên.

Diệp Nhu cúi nhìn con số, khóe môi khẽ cong lên: “Chờ tin tốt của em gái anh đi.”

Diệp Nhân nở nụ cười đầy xảo trá: “Nhưng em không thể dùng thân phận tiểu thư Diệp Gia được. Trên thương trường, chúng ta và Ngụy Thị là đối thủ.”

Diệp Nhu ngẩng đầu nhìn anh, ý cười lan ra tận đáy mắt vì trong đầu cô là những chiếc túi xách hàng hiệu sắp được xếp đầy tủ trưng bày nối nhau hiện lên khiến cô không kìm được nụ cười cong cong đến híp mắt, hoàn toàn không quan tâm việc sắp tới.

Ngoài cửa sổ, nắng chiều nghiêng xuống, kéo dài bóng dáng Diệp Nhu trên nền nhà với nụ cười rạng rỡ khi vừa đặt xong một túi hàng hiệu mình yêu thích.

Trong khi Diệp Nhân đang vui vẻ lên kế hoạch dùng em gái “hạ bệ” Ngụy Nghiêm thế nào.

~

Truyện: Nghiêm Khắc Ôn Nhu - Tác giả: Du Huyễn

Truyện sáng tác tự tôi viết, không phải lấy về dịch.