Sở Cửu Ca lướt ra ngoài, cất giọng: “Nhất Nặc, ngươi mau đưa bọn họ rút lui đi! Nơi này không thể ở lại lâu nữa, ta...”
“Vù vù vù!” Vô số ngân châm từ tay nàng phóng ra, nàng tuyệt đối không để Thất thúc lại.
Lúc này mà buông tay thì e rằng về sau sẽ không còn cơ hội chữa trị cho Thất thúc nữa! Hắn sẽ hoàn toàn trở thành con rối trong tay Dạ Du.
“Keng keng!” Ngân châm của Sở Cửu Ca bị chặn lại. Trong khoảnh khắc đó, nàng đối diện với ánh mắt khát máu, bị Sở Cẩn Chi dễ dàng giam cầm.
Chỉ cần hắn thật sự xuống tay thì nàng sẽ phải đón nhận cái chết.
Sở Cửu Ca quật cường nhìn Sở Cẩn Chi, cất tiếng: “Thất thúc! Thúc tỉnh táo lại đi, đừng để Ma chủng khống chế mình, đừng khuất phục dưới tay tên cặn bã âm hiểm xảo trá Dạ Du kia! Chỉ cần người kiên trì thêm chút nữa, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, ta nhất định sẽ tìm được cách cứu Thất thúc!”
Tay Sở Cẩn Chi khẽ run lên, trong đôi mắt đen nhánh tràn ngập Ma khí khiến cả đám người Nhất Nặc cũng phải căng thẳng theo. Lúc này đây, hắn có thể dễ dàng gϊếŧ chết bất kỳ kẻ nào cản đường mình, thế nhưng đối với người đứng trước mặt, Sở Cẩn Chi lại chẳng thể xuống tay.
Ngay cả Dạ Du cũng lấy làm kinh ngạc. Đến lúc này mà hắn vẫn không thể ra tay với tiểu nha đầu này, thậm chí vẫn giữ lại một tia lý trí... đây quả đúng là điều nằm ngoài dự đoán. Từ đó cũng có thể thấy tiểu nha đầu này chính là người vô cùng quan trọng đối với hắn.
Dạ Du lạnh lùng quát: “Gϊếŧ nàng! Ngươi còn do dự gì nữa? Ngươi chính là hy vọng của toàn bộ Nguyệt Ma Cung, bất cứ kẻ nào ngăn cản ngươi đều phải chết, bất cứ ai gây ảnh hưởng đến ngươi đều phải loại bỏ! Ngươi sẽ trở thành Tôn Chủ độc nhất vô nhị của Ma giáo! Mau làm đi!”
Thế nhưng khi Dạ Du ra lệnh, Sở Cẩn Chi vẫn bất động. Ngược lại, dù đồng bọn của Sở Cửu Ca đã bị trọng thương nhưng bọn họ vẫn cố gắng xông lên. Bọn họ nhất định phải cứu Tiểu Cửu khỏi tay kẻ điên cuồng khát máu này, rồi dù nàng có không muốn thế nào cũng phải đưa nàng rời khỏi nơi nguy hiểm này càng nhanh càng tốt mới được.
Cả bọn dốc toàn lực vận chuyển linh lực, lao tới hòng cướp người khỏi tay Sở Cẩn Chi!
Dạ Du cười lạnh: “Một lũ tiểu tử từ phòng đấu giá Cửu Thiên tự tìm đường chết!”
“Rầm!” Ma khí màu đen lập tức bùng nổ, Sở Cẩn Chi hoàn toàn không có chút lưu tình nào. Tiếng nổ long trời lở đất liên tiếp vang lên, bốn, năm người cùng ba con linh yêu thú đều bị đánh bay, thương thế vốn đã nặng nay lại chồng chất thêm.
“Đáng chết!” Nhị Hóa nắm chặt nắm đấm định liều mạng tới cùng, nào ngờ lại bị Ngũ Nguyệt đá văng ra.
Ngũ Nguyệt đứng thẳng dậy, quanh thân tỏa một tầng hào quang, thản nhiên nói: “Nếu cần người trả giá lớn, vậy thì cứ để ta đi! Dù sao ta cũng lớn tuổi hơn các ngươi mà!”
Nhất Nặc lập tức đáp: “Ta mới là lão đại!”
“Nhất Nhất, thôi đi! Dù ngươi có thông minh nhất thì ta cũng không thừa nhận ngươi là lão đại đâu!” Nhị Hóa lên tiếng.
Sở Cửu Ca quát lớn: “Câm miệng cho ta! Không ai được làm bậy! Các ngươi mau rời đi trước đi!”
Việc Sở Cửu Ca vẫn bình tĩnh được khiến Dạ Du vô cùng bất ngờ. Gã lạnh giọng: “Cẩn Nhi, ngươi đã không nỡ gϊếŧ bảo bối này thì để ta ra tay thay cho ngươi!”
Lời vừa dứt, Dạ Du liền vung đao, chiêu thức mang theo uy thế cực kỳ kinh người. Sở Cẩn Chi vô thức muốn ngăn cản nhưng hắn lại hoàn toàn không thể động đậy!
“Cẩn Nhi, ngươi chẳng nghe lời gì cả!” Dạ Du tức giận quát.
Không có Sở Cẩn Chi che chở, việc diệt trừ Sở Cửu Ca với Dạ Du mà nói chỉ như ăn một miếng bánh vậy.
“Tiểu Cửu!” Sắc mặt mọi người đồng loạt biến đổi.
Ngay khi một đao kia sắp chém xuống người nàng, bỗng nhiên một đạo thân ảnh màu đen xông tới mang theo khí thế rung động cả thiên địa, nhanh chóng chắn trước mặt nàng.
Một tiếng gầm giận dữ vang lên: “Ta xem kẻ nào dám động đến Tiểu Cửu nào, kẻ đó không xong với ta đâu!”
Trên tế đàn Hồng Nguyệt, đá vụn tung bay, Sở Cửu Ca được bảo vệ phía sau bởi một nam nhân cao lớn. Nam nhân ấy có ngũ quan tuấn mỹ, dáng người mạnh mẽ, khí thế bá đạo tựa như một vị chiến thần không ai địch nổi.
Trên mặt Sở Cửu Ca lộ rõ vẻ mừng rỡ: “Cửu thúc!”
“Là Cửu thúc! Cửu thúc đến rồi!” Đám Nhị Hóa cũng vô cùng kích động.
“Cửu thúc!”
Cửu Thương Khung đã đến rồi, xem ra thực lực hắn đã khôi phục rất tốt. Có lẽ hắn đã nhẫn nhịn không nổi nên mới tìm tới vương triều Hồng Thiên, muốn xem bọn họ tìm kiếm hộp bất tử ra sao.
Hắn không ngờ rằng vừa đặt chân tới vương triều Hồng Thiên là hắn liền cảm nhận được khí tức quái dị. Nơi này đâu giống hoàng thành của đại vương triều chút nào đâu? Nơi đây ngập tràn mùi máu tanh nồng nặc tựa như chốn Tu La Tràng ghê tởm nhất vậy.
Hắn lập tức xác định được rằng ở đây đã xảy ra chuyện gì đó. Mà Tiểu Cửu đang ở đây, không biết có gặp nguy hiểm gì chăng?
Không chút do dự, hắn trực tiếp lao đến nơi mùi máu tanh nồng đậm nhất. Nào ngờ vừa tới nơi liền thấy có kẻ đang muốn gϊếŧ Tiểu Cửu. Cửu Thương Khung thi triển tốc độ đến chính hắn cũng khó tin, vọt tới chắn trước mặt nàng, ngăn một đao trí mạng kia.
“Ngươi là ai?” Dạ Du kinh ngạc nhìn nam nhân trước mặt. Hắn mạnh đến mức khiến Dạ Du cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.
Cửu Thương Khung lạnh lùng đáp: “Người dám gϊếŧ nàng thì ta sẽ gϊếŧ kẻ đó!”
“Ầm ầm!” Trên bầu trời bộc phát một loại sức mạnh kinh thiên động địa. Sở Cửu Ca thấy Cửu thúc khôi phục thực lực như vậy, trên mặt lập tức tràn đầy vui mừng. Chỉ tiếc rằng... còn có Thất thúc...
“Thình thịch thình thịch!” Chỉ mới giao thủ vài chiêu, Dạ Du đã bị thương dưới thế tấn công bá đạo của Cửu Thương Khung. Sự phẫn nộ của hắn khiến người ta cảm thấy không thể nào đối địch nổi.
Trong chớp mắt, lực lượng cường đại khiến tế đàn Hồng Nguyệt vốn kiên cố cũng vỡ vụn. Tất cả mọi người đều mở to mắt nhìn trận chiến giữa hai người.
“Thật sự quá mạnh! Quá trâu bò rồi!”
Dạ Du dốc toàn lực ứng phó nhưng hoàn toàn không chiếm được ưu thế. Cuối cùng gã gầm lớn: “Cẩn Nhi, cùng ta liên thủ gϊếŧ hắn!”
Dạ Du vận dụng bí pháp đặc thù khống chế Sở Cẩn Chi, ý thức của hắn lập tức trở nên mơ hồ, muốn lao tới chém gϊếŧ Cửu Thương Khung.
“Thất thúc!” Sở Cửu Ca vội giữ chặt hắn, bằng mọi giá không thể để hắn trở thành con rối trong tay gã.
“Đừng đi! Đừng nghe hắn! Thất thúc, hãy ngủ một giấc thật ngon... rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Sở Cửu Ca khẽ nói.
“Cẩn Chi, lại đây!” Dạ Du gầm lên, Ma khí bùng phát khiến Ma chủng trong cơ thể Sở Cẩn Chi dao động dữ dội.
Ma chủng do chính tay gã gieo xuống, tuy chủ thể là Sở Cẩn Chi nhưng ý chí lại bị gã điều khiển.
Sở Cẩn Chi không muốn gϊếŧ Sở Cửu Ca nhưng lại bị ý niệm tàn bạo của Ma chủng thúc ép, muốn ném nàng ra xa.
Đúng lúc ấy, một đạo âm thanh quen thuộc vang lên: “Thất đệ! Cẩn Chi, dừng tay!”
Một nữ tử mặc áo trắng có dung nhan trong trẻo mà lạnh lùng vội vàng lao đến từ giữa đám đông hỗn loạn, toàn bộ cảm quan của Sở Cẩn Chi lập tức bị thu hút về phía nàng ấy...