Hóa ra Tông chủ đại diện của Thanh Tiêu Tông lại chính là Dạ Du ngụy trang mà thành. Đã vậy, gã còn từng cứu bà ta một mạng từ tay Sở Cẩn Chi, đây quả đúng là một ván cờ hoàn toàn vượt khỏi dự liệu của nữ hoàng Hồng Thiên.
“Tuy rằng ta sẽ để ngươi sống... nhưng để tránh một ít phiền toái, cho nên ta vẫn phải...”
“A!” Nữ hoàng Hồng Thiên kêu lên một tiếng thảm thiết, sau đó một luồng Ma khí ồ ạt xông vào thân thể bà ta, trong khoảnh khắc đã phế bỏ toàn bộ gân mạch. Toàn bộ linh lực bị Ma khí nuốt chửng khiến bà ta trở thành kẻ tàn phế, không còn chút tu vi nào nữa.
“Dạ Du, Dạ Du, ngươi dám phế ta ư! Ngươi dám phế ta ư!” Nữ hoàng Hồng Thiên gào một tiếng tê tâm liệt phế, sắc mặt trắng bệch đến cực điểm, không còn lấy một tia huyết sắc.
Hai chữ “Dạ Du” vang lên trên tế đàn Hồng Nguyệt lập tức khơi dậy từng đợt sóng trào. Mọi người trố mắt ra nhìn, ai nấy đều há hốc mồm nhìn chằm chằm nam nhân đang ôm lấy nữ hoàng Hồng Thiên, cả kinh thốt lên: “Nguyệt Tông chủ!”
“Nguyệt trưởng lão!”
Tất cả đều khó lòng tin nổi. Phải biết rằng trong ba tông môn lớn, xưa nay Nguyệt trưởng lão đối nhân xử thế ôn hòa. Còn trong mắt chúng đệ tử, vị trưởng lão này là sự tồn tại gần như hoàn mỹ, thực lực cũng rất thâm hậu, khó lường. Cũng bởi thế mà sau khi tông chủ Thanh Tiêu Tông xảy ra chuyện, mọi người mới giao quyền quản lý lại cho Nguyệt trưởng lão.
Nhưng bọn họ hoàn toàn không ngờ rằng Nguyệt trưởng lão lại chính là Cung chủ Nguyệt Ma Cung - Dạ Du, đại ma đầu khiến thiên hạ phải biến sắc.
Tất cả đều cảm thấy toàn thân lạnh toát cả đi. Suốt một tháng qua, Cung chủ Nguyệt Ma Cung ẩn nhẫn lâu như thế, chỉ sợ hết thảy đều nằm trong lòng bàn tay gã cả rồi. Lần này gã làm ra chuyện này vì mục đích gì? Liệu còn có âm mưu nào đang ẩn giấu đằng sau nữa không?
Dạ Du để lộ thân phận thật của mình khiến người ta càng thêm hoảng loạn như lâm vào đại địch.
Nữ hoàng Hồng Thiên cũng không phải người nhỏ tuổi nữa, vậy mà chỉ trong nháy mắt mà tu vi đã tiêu tán hết sạch. Đả kích này đối với bà ta quả thực quá lớn khiến sắc mặt bà ta trở nên già nua chỉ trong thoáng chốc.
Dạ Du lên tiếng: “Ta thật không ngờ mọi việc lại đến bước này, mà ta cũng không đành lòng nhìn dung nhan của ngươi già đi trông thấy như thế. Thôi thì ngươi mau uống viên đan dược này đi, thứ này có thể giúp ngươi bảo trì dung nhan.”
Dạ Du thương tiếc đưa đan dược cho nữ hoàng Hồng Thiên. Nhưng mặc cho gã có ôn nhu thế nào, nữ hoàng Hồng Thiên vẫn căm hận gã đến thấu xương. Nam nhân này từng lừa dối bà ta, vậy mà nay lại hủy hoại bà ta đến tận cùng. Bà ta rất muốn báo thù nhưng hiện giờ, bà ta đã hoàn toàn mất đi năng lực đó.
Sở Cửu Ca hơi ngẩn ra, trong đầu chợt hiện lên chiếc nhẫn không gian của Dạ Du hiện đang ở trong tay nàng. Nàng chỉ hận không thể lập tức tra xét xem bên trong có hộp bất tử hay không mà thôi.
Nhưng tình hình hiện tại vẫn chưa cho phép nàng làm thế bởi tình thế lúc này quá mức hỗn loạn, tuyệt đối không thể để Dạ Du phát hiện ra vật kia đã bị mất.
“Rầm!” Sở Cẩn Chi không hạ thủ với nữ hoàng Hồng Thiên mà trực tiếp công kích Dạ Du, có ý định gϊếŧ chết gã.
Dạ Du vận chuyển Ma khí, khóe miệng gợi lên nụ cười: “Cẩn Nhi - tác phẩm hoàn mỹ nhất của ta à, đáng ra ngươi không nên xuống tay với ta mà nên quay sang gϊếŧ hết sạch người ở nơi này mới phải. Ngoại trừ ta và mẫu thân ngươi ra, những kẻ khác đều phải chết! Trên tế đàn này cũng như dưới tế đàn kia, ngươi có thể tùy ý tàn sát, lấy máu tươi của bọn họ tưới lên Ma chủng, giúp Ma chủng càng mạnh hơn.”
“Gϊếŧ hết bọn chúng đi! Đợi đến khi Ma chủng hoàn toàn thức tỉnh, không một ai có thể đối địch lại nổi Nguyệt Ma Cung của ta nữa! Nguyệt Ma Cung sẽ tái hiện khoảnh khắc huy hoàng như ngàn năm trước! Ha ha ha!” Dạ Du phá lên cười.
Mọi người quay sang nhìn Dạ Du, trong lòng đồng loạt dâng lên loại dự cảm chẳng lành.
Hiện tại Sở Cẩn Chi đang bị Ma chủng khống chế nên hắn mới có cảm giác vô cùng gần gũi với Dạ Du. Rõ ràng tất cả là do Dạ Du đã sớm động tay động chân lên người hắn từ trước.
Sở Cẩn Chi không công kích gã nữa mà bắt đầu chuyển hướng sang những người khác. Máu tươi bắn lên tung tóe, sát ý ngập trời, tất cả đều trở thành vật hiến tế để Dạ Du nuôi dưỡng Ma chủng.
Gã phối hợp với nữ hoàng Hồng Thiên trên tế đàn Hồng Nguyệt để khởi động kế hoạch dẫn rắn rời hang, khiến vô số cường giả của vương triều Hồng Thiên tụ tập tại đây. Mục đích chính là để vật hiến tế càng thêm phong phú, để Ma chủng hấp thụ được nhiều năng lượng hơn.
Bất luận là địch hay Ma, tất thảy đều là vật hiến tế của Ma chủng hết!
Lời nói của Dạ Du càng khiến Ma chủng thêm điên cuồng. Ấy nhưng kế tiếp, Sở Cửu Ca vẫn phải nghĩ cách đưa Thất thúc rời đi, tuyệt đối không nên ở lại nơi này quá lâu.
Sở Cửu Ca cất tiếng: “Nhất Nặc, Nhị Hóa, Tiền Tiền, A Nguyệt, Tinh Châu, bất luận thế nào cũng phải khống chế Thất thúc, mang hắn rời khỏi nơi này.”
Chỉ có rời đi, chờ đến khi nàng tìm được tầng bí quyết thứ tư của hộp bất tử thì nàng mới có biện pháp cứu Thất thúc ra khỏi hiểm cảnh.
E rằng ngoài Dạ Du ra, không ai có năng lực khống chế được Sở Cẩn Chi nhưng Sở Cửu Ca vẫn muốn thử một lần.
Tất cả đều đồng lòng gật đầu, ủng hộ quyết định này: “Được!”
Ai cũng có vẻ e ngại Sở Cẩn Chi, trong lòng chỉ hận không thể tránh xa tên này càng xa càng tốt. Mãi cho đến khi có người phát hiện ra người của phòng đấu giá Cửu Thiên lại chủ động nghênh chiến với hắn.
“Dạ Du, chịu chết đi!” Thấy vậy, cũng có người được khích lệ bèn chủ động bước lên đối phó với Dạ Du. Tất cả những chuyện này đều do tên đại ma đầu này gây ra, nếu có thể gϊếŧ chết gã thì có lẽ trận chiến này sẽ ngừng lại.
Khóe môi Dạ Du khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười nhạt: “Dù sao thì các ngươi không phải là đối thủ của ta, thôi thì ta chơi đùa với các ngươi một chút cũng được! Đương nhiên là ta sẽ không gϊếŧ chết các ngươi mà Cẩn Nhi của ta sẽ là người ra đòn kết liễu cuối cùng, ta không thể để sinh mệnh của các ngươi bị lãng phí được!”
“Rầm rầm rầm!” Dạ Du như mèo vờn chuột, liên tục đùa giỡn những người thuộc vương triều Hồng Thiên. Tuy rằng cao thủ trong ba đại tông môn này cũng không hề yếu nhưng khi đặt lên bàn cân so sánh với Dạ Du thì rõ ràng bọn họ vẫn hoàn toàn bị áp chế.
Gã nhìn về phía những người đang động thủ với Sở Cẩn Chi, ngoài mặt tỏ rõ vẻ bất đắc dĩ: “Đúng là liều mạng thật! Đến thời khắc này rồi mà còn không biết điều chạy trốn đi, đã vậy còn muốn xông lên đối đầu với Cẩn Nhi. Một đám nhãi nhép có thể là đối thủ của Cẩn Nhi được sao, sớm muộn gì cũng trở thành vật hiến tế cả thôi.”
Đơn giản là bởi đến bản thân Dạ Du cũng không dám đối đầu trực diện với Sở Cẩn Chi ngay lúc này, huống chi là bọn họ. Thế nên kết cục của bọn họ chỉ có một: chết!
Dạ Du đang vô cùng hưởng thụ trận đại hỗn chiến này, vậy mà chỉ trong phút chốc, sắc mặt gã đột nhiên thay đổi. Chiếc nhẫn không gian của gã đã biến mất rồi! Trong đó có rất nhiều vật vô cùng quan trọng, đặc biệt là...
Dạ Du nổi trận lôi đình. Có kẻ nào dám thừa dịp hỗn loạn trên tế đàn Hồng Nguyệt mà trộm đồ của gã ư, không biết là người của Dung Hồng hay là kẻ nào khác đây?
“Ầm!” Trong cơn tức giận ngập trời, Dạ Du liền xuống tay vô cùng tàn nhẫn. Những kẻ vừa mới động thủ với gã đều phải nhận cái kết vô cùng thê thảm.
“Khốn kiếp! Chết tiệt!” Lúc này, trông Dạ Du còn đáng sợ hơn cả Sở Cẩn Chi. Ánh mắt gã âm trầm quét qua một vòng, căn bản gã không biết ai đã trộm đồ của mình nữa.
Dạ Du tàn nhẫn hạ lệnh: “Gϊếŧ hết những kẻ xuất hiện trên tế đàn Hồng Nguyệt này cho ta! Một người cũng không được lưu lại!”
Chỉ cần biến toàn bộ nơi này thành địa ngục thì cho dù có người trộm lấy bảo vật của gã, người đó cũng không thể nào thoát khỏi trận chiến này! Cuối cùng thì chiếc nhẫn không gian kia sẽ quay trở lại với gã mà thôi.
Mệnh lệnh của Dạ Du khiến Sở Cẩn Chi càng thêm hung tàn. Ban đầu hắn còn có chút lưu tình, vậy mà chỉ trong nháy mắt, hắn đã xuống tay tàn độc hơn.
“Ầm ầm ầm!” Nhất Nặc cùng những người khác đều bị đánh bay ra ngoài.
Sở Cẩn Chi hung hăng quát lớn: “Chết đi!”
“Phụt!” Chắc hẳn đám người Nhất Nặc đã bị thương không nhẹ.