Chương 455: Thuận nước đẩy thuyền

“Sở Cửu Ca! Ngươi chết đi!” Một đạo thân ảnh chợt lóe lên, hóa ra đó chính là Dung Hiểu.

Lần trước lúc bị Quỷ Vương đối phó, bà ta vẫn luôn ghi hận trong lòng. Dù thế nào đi chăng nữa thì bà ta cũng phải gϊếŧ chết Sở Cửu Ca, báo thù rửa hận cho bản thân.

Sở Cẩn Chi hiểu rõ tình huống hiện tại của hắn đã không thể khống chế được nữa, đương nhiên hắn cũng không muốn Ca Nhi lãng phí sức lực vì hắn làm gì.

Thấy nguy hiểm đang tới gần Sở Cửu Ca, Sở Cẩn Chi lập tức đẩy nàng ra, nghênh chiến với Dung Hiểu!

“Rầm!” Sở Cẩn Chi chỉ cần dùng một chiêu là đã đánh bay Dung Hiểu ra ngoài.

Dung Hiểu cảm giác khí huyết dâng trào, bà ta giận dữ hét lớn: “Dung Hồng, mau tới giúp ta! Nếu ta bị tên tiểu tử này gϊếŧ chết thì ngươi cũng đừng hòng yên ổn!”

“Được!” Nữ hoàng Hồng Thiên lập tức vận chuyển linh lực, nghiến răng chống lại Sở Cẩn Chi.

“Ầm ầm ầm!” Từng tiếng nổ vang vọng khắp nơi, trận chiến khủng bố vẫn chưa hề dừng lại.

Tại nơi này, người yếu nhất cũng là cao thủ Hóa Đan Cảnh tầng thứ năm hoặc tầng thứ sáu. Còn Sở Cửu Ca mới chỉ đến Luyện Linh Cảnh tầng thứ bảy, nàng ở giữa trung tâm giông bão, chẳng khác gì mầm non yếu ớt giữa chốn phong ba.

Ai nấy đều lo lắng không thôi, bọn họ vội vàng gϊếŧ sạch kẻ cản đường, bảo vệ Sở Cửu Ca đang dần trở nên suy yếu.

Nhị Hóa lo lắng nói: “Tiểu Cửu, ngươi không bị thương chứ?”

“Cửu muội muội, ngươi không sao chứ?”

Bọn họ nhanh chóng tạo thành một tấm bình phong vững chãi. Dù trên tế đàn Hồng Nguyệt có bao nhiêu cao thủ đi chăng nữa thì cũng không ai có thể tổn thương tới Sở Cửu Ca dù chỉ nửa phần.

Sở Cửu Ca lắc đầu nói: “Ta không sao, nhưng Thất thúc gặp chuyện là việc lớn. Thực lực của ta còn chưa đủ, vậy thì chúng ta phải tăng tốc độ lên. Nếu không... nếu không thì e rằng tình trạng của Thất thúc sẽ không thể cứu vãn được nữa. Ta nhất định phải tìm được hộp bất tử của tộc thứ tư thôi.”

Nhị Hóa đột nhiên lên tiếng: “Nhưng Dạ Du vẫn chưa xuất hiện mà. Ngay cả nữ hoàng Hồng Thiên còn phải dùng biện pháp cực đoan như vậy để ép gã hiện thân, vậy mà gã vẫn thờ ơ như không có gì!”

Nhất Nặc trầm giọng nói: “Ta nghĩ gã đã xuất hiện rồi, hơn nữa gã còn đang ở trên tế đàn Hồng Nguyệt ấy chứ. Dạ Du tinh thông việc ngụy trang, đến ta cũng không thể xác định rốt cuộc gã là ai nữa.”

Sở Cửu Ca nói: “Nếu không thể xác định gã là ai, vậy thì chúng ta cứ ra tay với tất cả mọi người là được.”

Nhất Nặc nói: “Chúng ta không có đủ nhân thủ như vậy.”

“Không phải là đánh bại bọn họ, mà là cướp sạch đồ vật trên người bọn họ. Các ngươi đừng quên rằng ta chính là Thần trộm hàng đầu đấy nhé! Công khai động thủ thì rất nguy hiểm nhưng trong tình huống hỗn loạn này, bên người có các ngươi che chở thì sẽ không thành vấn đề!” Khóe miệng Sở Cửu Ca hơi cong lên.

Trộm! Phải trộm sạch đồ vật trên người bọn họ, ngoại trừ y phục ra thì không chừa lại thứ gì hết.

Nếu trong số đó có Dạ Du, chắc hẳn trên người gã sẽ có hộp bất tử. Dù sao thì món đồ đó quan trọng như vậy, Dạ Du sẽ phải mang theo bên mình chứ không thể tùy tiện để trong nhẫn không gian được.

Nhị Hóa trợn mắt há mồm, có chút bất ngờ trước ý tưởng này: “Quả đúng là như vậy!”

Tiền Tiền nói: “Cách này rất hay!”

“Ta tin tưởng vào năng lực của muội!” Nhất Nặc cười nói, phải nói đây đúng là biện pháp tốt nhất vào thời điểm này.

Ngũ Nguyệt trầm giọng nói: “Nhưng muội phải cẩn thận!”

“Hắc Diễm, Tiểu Kim cứ điên cuồng phóng lửa ra cho ta, tình hình càng hỗn loạn thì càng tốt!” Không chỉ đám người Nhất Nặc phải phối hợp, Sở Cửu Ca còn triệu hồi hai yêu thú đã lập khế ước với nàng ra.

Có lẽ không thể công kích được địch nhân, chỉ cần tạo ra hỗn loạn là đủ.

“Vâng thưa chủ nhân!”

“Ầm ầm!” Ngọn lửa đen cùng ngọn lửa vàng đồng loạt nổ tung trên tế đàn Hồng Nguyệt.

Toàn bộ liên minh chính đạo đều vô cùng kinh ngạc, ai cũng cả kinh lên tiếng: “Rốt cuộc người của phòng đấu giá Cửu Thiên đang làm gì vậy?”

“Cẩn Vương điện hạ đã hoàn toàn nhập Ma không thể cứu chữa, thế mà bọn họ còn chưa từ bỏ ý định đối địch với chúng ta mà không phải là cùng nhau đối phó với Cẩn Vương!”

“Đáng chết! Vậy thì chúng ta phải liều mạng với bọn họ tới cùng!”

Toàn bộ chiến trường lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn. Ngay trong khoảnh khắc đó, một tiếng động long trời lở đất truyền đến.

“Gầm gầm!”

Phía trước có một thân ảnh khổng lồ lao tới, hóa ra đó là một con linh yêu thú, hơn nữa linh yêu thú này còn cực kỳ to lớn!

Linh yêu thú lập tức phá tan đội hình, hoàn toàn không bị cuộc hỗn chiến bên dưới ảnh hưởng tới mình.

Chẳng bao lâu sau, con gấu đen khổng lồ ấy đã chuyển hướng về phía tế đàn Hồng Nguyệt. Ngay sau đó, một chàng thiếu niên vận y phục màu tím cất tiếng: “Cửu Ca, ta đến rồi!”

“Tinh Châu, mau lên! Để Tiểu Mao Đoàn phá hủy tế đàn ấy đi!” Nhị Hóa kích động nói.

Đúng là sức lực phá hoại của bọn họ chẳng nhằm nhò gì, ấy nhưng một khi đã có thêm Tiểu Mao Đoàn thì chắc hẳn cuộc chiến này sẽ càng thêm hỗn loạn hơn nữa. Như vậy Tiểu Cửu càng dễ dàng thuận nước đẩy thuyền hơn.

Tiền Tiền lên tiếng: “Ngươi đến thật đúng lúc!”

Xem ra Tử Tinh Châu cũng tu luyện được không ít rồi. Hiện tại hắn ta đã đạt đến Luyện Linh Cảnh tầng thứ bảy, hơn nữa Tiểu Mao Đoàn cũng trở nên hung hãn hơn trước, tính ra nó cũng giúp đỡ được rất nhiều trong tình cảnh này.

Sở Cửu Ca đã ẩn giấu khí tức từ lâu, đương nhiên sẽ không có ai phát hiện ra tung tích của nàng giữa cuộc hỗn chiến này.

Nàng vận dụng thân pháp, thi triển Sinh Mệnh Bất Hủ Chi Đồng để khống chế toàn cục. Một khi bắt được cơ hội, nàng liền cướp sạch đồ vật trên người mục tiêu.

Hiện tại bọn họ đều đang bận tâm giao chiến, nào có ai rảnh rỗi đến mức phát hiện ra đồ vật trên người mình bị mất?

Sở Cửu Ca ra tay không chút lưu tình, hy vọng có thể tìm ra được tung tích của hộp bất tử từ trong số vật phẩm cướp được.

“Ầm ầm!” Trận chiến dữ dội khiến tế đàn Hồng Nguyệt nhanh chóng vỡ tan.

Khi thực lực Sở Cẩn Chi tăng vọt cũng là lúc phe chính đạo của vương triều Hồng Thiên không chịu nổi đả kích, tổn thất vô cùng thảm trọng.

Phòng đấu giá Cửu Thiên không giao chiến trực tiếp với Sở Cẩn Chi mà chỉ tạo ra cuộc chiến hỗn loạn này, tính ra thì bọn họ là đội ngũ chịu thương vong ít nhất.

“Phụt phụt phụt!” Dung Hiểu bị đánh bay ra ngoài, còn nữ hoàng Hồng Thiên cũng bị thương không nhẹ.

Lúc này, Sở Cẩn Chi đã tiếp cận được chỗ nữ hoàng Hồng Thiên, trong đáy mắt hắn lập tức để lộ sát ý khát máu.

Nữ hoàng Hồng Thiên la thét thê thảm: “Dung Cẩn Chi, dừng tay! Ta là mẫu thân của ngươi đó! Ngươi... ngươi muốn gϊếŧ mẫu thân mình sao?”

Sự sợ hãi trước cái chết khiến bà ta không ngừng run rẩy. Nếu sớm biết Sở Cẩn Chi sẽ trở nên mạnh mẽ như vậy thì bà ta đã giải quyết hắn từ trước, chứ không phải lợi dụng hắn để tìm Dạ Du, để hắn sống đến ngày hôm nay. Để rồi bây giờ bà ta phải chết dưới tay hắn!

Hiện tại Sở Cẩn Chi đã gần như mất hết lý trí. Có lẽ tận sâu trong thâm tâm hắn vẫn còn nhận ra Sở Cửu Ca, thế nhưng một người không xứng đáng làm mẫu thân như bà ta, hắn sẽ chẳng bận tâm đến chuyện sống chết làm gì.

Gϊếŧ thì gϊếŧ thôi!

Cái chết tới gần khiến sắc mặt nữ hoàng Hồng Thiên cực kỳ khó coi.

Ngay khi bà ta tưởng rằng bản thân sắp chết thì một thân ảnh chợt hiện ra, dễ dàng kéo bà ta đi để tránh thoát một đòn chí mạng của Sở Cẩn Chi, cứu bà ta một mạng.

“Nguyệt Tông chủ!” Nữ hoàng Hồng Thiên kinh ngạc không thôi. Người cứu nàng là đại diện tông chủ của Thanh Tiêu Tông - Nguyệt Tông chủ.

Vị tông chủ này vươn tay vuốt nhẹ lên mặt bà ta, chậm rãi nói: “Đại mỹ nhân xinh đẹp như này, dù có bị thương ra sao thì ta cũng không đành lòng để ngươi chết đi dễ dàng như vậy. Đương nhiên ta cũng không cho phép nữ nhân của ta bị người khác gϊếŧ chết, cho dù đó có là nhi tử của ta, cho nên...”

Nữ hoàng Hồng Thiên trợn to hai mắt, người đang ôm lấy mình khiến bà ta có cảm giác vô cùng quen thuộc. Sau một hồi lâu, bà ta khàn giọng nói: “Dạ Du... Dạ Du... Ngươi... ngươi chính là Dạ Du!”