Một mũi tên của Sở Cửu Ca bắn tới, trúng ngay điểm yếu chí mạng.
Chỉ một mũi tên ấy thôi đã khiến chỗ buộc xích sắt giam cầm Sở Cẩn Chi hoàn toàn bị phá hủy, toàn bộ xích sắt lập tức buông lỏng.
“Rầm!” Linh lực bị áp chế đã lâu của Sở Cẩn Chi lập tức bộc phát. Sức lượng cường đại cuồn cuộn trào ra, xích sắt vốn đang vây khốn hắn vỡ vụn thành tro bụi chỉ trong phút chốc.
Trên tế đàn Hồng Nguyệt, đám người kinh hãi thất sắc.
“Mau ngăn Cẩn Vương điện hạ lại!” Một kẻ hét lớn.
“Tuyệt đối không thể để tên ma đầu ấy đào thoát!”
“Bắt lấy hắn!”
Trên mặt nữ hoàng Hồng Thiên thoáng hiện qua một tia sửng sốt. Thì ra, mũi tên kia không phải nhắm vào bà ta mà là để cứu Sở Cẩn Chi.
Quả thật không ai ngờ rằng người ấy có thể bắn ra mũi tên chuẩn xác như vậy!
Mà Sở Cửu Ca đã làm được.
Nàng biết nữ hoàng Hồng Thiên cực kỳ coi trọng dung mạo, nên mũi tên ấy vừa nhằm làm thương tổn gương mặt nữ hoàng, vừa là để phân tán sự chú ý của bà ta, tạo cơ hội hoàn thành mục tiêu thứ hai.
Xích sắt trói buộc trông có vẻ không dễ phá giải, người cứu buộc lòng phải phá vỡ toàn bộ xích sắt thì mới có thể cứu người. Nhưng nàng là ai cơ chứ?
Nàng là Sở Cửu Ca, nàng là Thần trộm hàng đầu, nàng thông thuộc cấu trúc giam cầm của Sinh Mệnh Bất Hủ Chi Đồng hơn ai hết. Một khi đã tìm ra điểm trọng yếu thì chỉ cần một mũi tên là đủ.
Và nàng đã làm được.
“Cẩn thận!”
Hiện tại, linh lực của Sở Cẩn Chi mạnh mẽ dị thường. Hắn dễ dàng đối chiến cùng những cường giả trên tế đàn Hồng Nguyệt, tạo ra thế trận rung chuyển trời đất.
Đám người của Nguyệt Ma Cung chứng kiến Thiếu Cung chủ khôi phục sự tự do nên ai nấy đều lấy lại khí thế, chiến đấu càng thêm liều mạng.
Tuy thực lực của Sở Cẩn Chi phi phàm thật nhưng bị vô số cao thủ vây hãm cũng chẳng khác nào mãnh thú bị nhốt trong l*иg, khó lòng thoát hiểm.
Đúng lúc này, một thân ảnh màu vàng nhạt như ánh dương ban mai lướt qua chiến trường rồi tiến vào trung tâm. Đó là một chàng thiếu niên tôn quý bất phàm.
Đôi mắt vàng nhạt tựa mặt hồ thu hết thiên hạ vào tầm mắt, người vừa mới đến nhẹ nhàng cất tiếng: “Ta muốn mang Cẩn Vương điện hạ rời khỏi nơi này.”
Một lão cường giả giận dữ quát: “Thiếu chủ phòng đấu giá Cửu Thiên à, ngươi tới đây để xem náo nhiệt sao? Chẳng lẽ các ngươi muốn cấu kết với Ma giáo?”
“Đây là lệnh của Cửu Ca nhà ta.” Thiếu niên lạnh nhạt nói: “Bất luận kẻ nào cũng không thể động tới Thất thúc của nàng. Hôm nay, ta nhất định phải đưa người đi.”
“Tiểu tử cuồng vọng! Ngươi tưởng rằng mình chỉ cần nói một câu “cứu người đi” là có thể mang người đi sao?”
Lời còn chưa dứt, thân ảnh Nhất Nặc đã vọt lên, lao thẳng vào trận chiến giữa tế đàn và chiến trường hỗn loạn.
Mấy bóng người bị hắn ta đánh bay ra ngoài, ai nấy đều hoảng hốt kêu lớn: “Tên tiểu tử này tuổi còn nhỏ mà lại có thực lực mạnh mẽ như vậy sao? Quả đúng là không thể tưởng tượng được!”
Ngay sau Nhất Nặc, một thân ảnh lạnh lùng xuất hiện, kiếm phong sắc bén, chiêu nào cũng là chiêu thức trí mạng... là Ngũ Nguyệt!
Nhị Hóa cùng Tiền Tiền cũng lập tức gia nhập chiến sự. Mà lần này, phòng đấu giá Cửu Thiên đã điều động không ít cao thủ tới hỗ trợ.
“Xem ra phòng đấu giá Cửu Thiên không tiếc mọi giá để cứu một Ma nhân, quyết tâm đối địch với chúng ta. Nếu đã vậy thì chúng ta không cần khách khí nữa, gϊếŧ!”
Trên tế đàn là địch, dưới tế đàn cũng là địch. Dù nhóm người Nhất Nặc có thực lực cao cường thì cục diện hiện tại vô cùng bất lợi với bọn họ.
Bởi lẽ phần lớn đám người Nguyệt Ma Cung đều nghe lệnh của Dạ Du, không phải Sở Cẩn Chi.
“Ầm ầm!”
Cuộc chiến đấu hỗn loạn càng lúc càng khốc liệt hơn. Trong lòng Sở Cửu Ca bỗng sinh ra một cảm giác chẳng lành.
Nàng vận dụng Sinh Mệnh Bất Hủ Chi Đồng nhìn về phía Thất thúc, Ma chủng đã hoàn toàn thức tỉnh, hắc khí bốc lên cuồn cuộn.
Luồng sức mạnh tà ác từ trong thân thể Sở Cẩn Chi bộc phát, Ma khí ngập trời, ảnh hưởng đến không ít người của Nguyệt Ma Cung khiến bọn họ càng trở nên điên loạn, mất đi lý trí mà chỉ còn lại sát ý cuồng bạo. Toàn bộ chiến trường trở nên cực kỳ thảm khốc.
Sắc mặt Sở Cửu Ca trầm xuống.
Không ổn... rõ ràng ban đầu Thất thúc còn có thể khống chế Ma khí, sao trong nháy mắt lại biến thành như vậy?
Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nàng: có người dẫn dắt Ma chủng bộc phát.
Người hiểu rõ Ma chủng nhất chính là Dạ Du. Chỉ có gã mới biết cách kích phát lực lượng tà ác kia.
Nàng lập tức xác định được người đó chính là Dạ Du!
Gã ở ngay trên tế đàn Hồng Nguyệt, đường hoàng hiện thân mà không ai hay biết gã đã đứng đó. Gã đã âm thầm dồn ép Thất thúc của nàng đến tuyệt cảnh này.
Nàng phải lập tức tới đó!
“Bá bá!” Sở Cửu Ca vận chuyển Lôi Ngân Quyết giữa biển người điên cuồng, dốc hết toàn lực lao về phía tế đàn.
Có kẻ phát hiện ra nàng bèn lập tức lao đến công kích. Nàng lạnh lùng phản kích, châm độc trong tay bay vυ"t ra ngoài.
“Cút đi, đừng lãng phí thời gian của ta.”
Nhất Nặc cau mày: “Phiền toái lớn rồi! Mấy người các ngươi không được tới gần Sở Cẩn Chi!”
Nhị Hóa hỏi: “Vậy giờ phải làm sao? Chúng ta không thể rút lui được!”
“Chờ Cửu Ca thôi, nàng sẽ đến ngay. Hy vọng nàng có cách ngăn Thất thúc lại. Nếu không thì bất kể thế nào, chúng ta cũng phải đảm bảo nàng an toàn rút lui! Không thể để nàng gặp nguy hiểm tính mạng! Nàng là người mà chúng ta phải bảo vệ.” Nhất Nặc ra lệnh.
“Rõ!”
Bọn họ tuân theo mệnh lệnh của nàng mà đến cứu Sở Cẩn Chi. Nhưng so với nhiệm vụ này, tính mạng của Sở Cửu Ca mới là điều quan trọng hơn hết.
“Phụt phụt phụt!” Vô số người ngã xuống dưới tay Sở Cẩn Chi.
Ma chủng bộc phát khiến ý thức trong đầu hắn càng trở nên tàn bạo, khát máu, bản năng gϊếŧ chóc đã chi phối hoàn toàn.
Trên y bào trắng như tuyết đã nhuộm đầy màu máu đỏ yêu dị. nữ hoàng Hồng Thiên bị dọa sợ đến thất sắc khi trông thấy cảnh tượng trước mắt.
“Gϊếŧ! Gϊếŧ tên quái vật đó! Mau gϊếŧ hắn cho ta!”
Lúc này trong lòng bà ta chỉ tràn đầy niềm sợ hãi. Sở Cẩn Chi trước mắt chẳng khác nào mãnh thú thoát l*иg sắp nhào tới xé nát bà ta thành trăm mảnh.
“Ầm ầm!” Ma khí càng thêm nồng đậm, thực lực của hắn càng trở nên điên cuồng. Ai dám ngăn cản thì tất phải chết!
Sát khí vẫn tiếp tục bùng phát!
“Thất thúc!” Một đạo thân ảnh đỏ rực như hỏa diễm xẹt qua, đó chính là Sở Cửu Ca. Nàng hướng thẳng về phía bóng người chìm trong hắc khí kia.
Trên tế đàn, đám người kinh hãi hô to: “Là Sở Cửu Ca! Nàng lại tới rồi! Nàng không muốn sống nữa sao?”
“Hiện Cẩn Vương điện hạ đã không còn ý thức nữa rồi. Chỉ sợ đệ nhất thiên tài cũng phải bỏ mạng dưới tay con quái vật đó thôi!”
Hai mắt Sở Cẩn Chi ngập tràn màu đỏ khát máu vô tình, thế nhưng khi đối diện với đôi mắt của Sở Cửu Ca, hắn bất chợt khựng lại.
Ánh trăng trắng bạc đột nhiên tỏa sáng, bao phủ lấy thân thể hắn như muốn xua tan Ma khí đen kịt do Ma chủng sinh ra...
Trước kia, quá trình xua tan Ma khí khá thuận lợi, nhưng lúc này không còn dễ dàng như thế nữa. Vừa tiêu trừ được một phần là Ma khí lại phản công dữ dội gấp bội.
Vầng trán Sở Cửu Ca nhanh chóng đổ một tầng mồ hôi.
Không được! Nàng chỉ vừa tu luyện Sinh Mệnh Bất Hủ Chi Đồng đến tầng thứ ba. Khả năng hiện tại vẫn còn chưa đủ để cứu Thất thúc.