Nhất Nặc trầm giọng nói: “Ta đoán Dạ Du nhất định sẽ xuất hiện thôi. Nữ hoàng Hồng Thiên muốn nhân cơ hội này dụ gã ra nhằm đoạt lấy hộp bất tử. Mà Dạ Du cũng muốn nhân cơ hội nữ hoàng Hồng Thiên xuất hiện để triệu tập quần hùng, khống chế toàn bộ cao thủ vương triều Hồng Thiên trong tay. Một khi thành công, toàn bộ vương triều Hồng Thiên sẽ thuộc về gã.”
Tứ Sinh ngồi một bên cũng gật gù theo: “Nhất Nặc nói chẳng khác nào những điều ta suy tính. Hai bên đều tính kế lẫn nhau, còn kết cục ra sao thì phải xem ai mưu cao kế sâu hơn.”
Nhị Hóa lo lắng thốt lên: “Dù thế nào đi chăng nữa thì ta cũng hy vọng Tiểu Cửu có thể bảo vệ được Thất thúc!”
Ngón tay Tứ Sinh khẽ động, thần sắc dần trở nên nghiêm trọng hơn. Lời nói của Nhị Hóa muốn trở thành hiện thực là một điều vô cùng khó khăn.
Nữ hoàng Hồng Thiên đã lấy Ma chủng ra để làm điều kiện trao đổi. Mà giờ đây, thế cục loạn lạc, Ma chủng trong cơ thể Sở Cẩn Chi cũng dần trở nên khó lòng chế ngự.
Toàn bộ vương triều Hồng Thiên rơi vào hỗn loạn, mà các vương triều khác cũng chẳng thể ra tay trợ giúp bởi vì Ma nhân xuất hiện khắp bốn phía xung quanh.
Nữ hoàng Hồng Thiên là kẻ quyết đoán và tàn nhẫn. Người vừa tụ hội đầy đủ là bà ta lập tức chuẩn bị tiến về Hồng Nguyệt để lập đàn hiến tế!
Lúc này, tế đàn Hồng Nguyệt đang được bảo vệ bằng tầng tầng lớp lớp binh sĩ canh gác, cơ quan trùng điệp, cao thủ san sát. Sở Cẩn Chi bị xích sắt gông cùm rồi bị trói chặt vào cây cột tế trời.
Gương mặt ôn nhuận như ngọc nay đã rướm máu, sắc mặt tái nhợt cả đi.
Nhưng ánh mắt hắn vẫn trầm tĩnh như nước. Hắn nhìn thẳng về phía trước, không chút sợ hãi, tựa như kẻ sắp bị hiến tế không phải hắn vậy.
Giờ phút này, trong đầu hắn chỉ nghĩ đến tỷ tỷ, đến Ca Nhi, đến vị phụ thân tuy chẳng cùng huyết thống nhưng lại một lòng vì hắn. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, để lộ một nụ cười dịu dàng.
Hy vọng rằng hắn sẽ cố gắng sống sót, hy vọng rằng hắn có thể giúp đỡ được Ca Nhi của hắn!
Bên ngoài, tiếng hô hào vang trời: “Tiêu diệt Ma nhân! Diệt sạch Ma nhân!”
Nhiều người còn chẳng biết Ma nhân là thứ gì, nhưng bọn họ tin rằng thứ trong thân thể Sở Cẩn Chi mà Dạ Du muốn lấy là vật cực kỳ nguy hiểm.
Dù Cung chủ Nguyệt Ma Cung Dạ Du có đến hay không thì người mang Ma chủng vẫn phải chết!
Nữ hoàng Hồng Thiên đã công khai thân phận của hắn, chẳng hề lưu lại cho hắn một con đường sống.
Khắp vương triều Hồng Thiên chao đảo, đến Sở Cửu Ca cũng phải giật mình tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng.
Nàng cầm lấy tay Dung Uyên, bắt mạch cho chàng, xác định Dung yêu nghiệt không bị thương tích gì nghiêm trọng.
Nàng không biết mình đã hôn mê bao lâu nữa rồi. Đến khi bước ra ngoài, nàng mới trông thấy hai hàng người đứng chờ.
Thấy sắc mặt mọi người vô cùng nghiêm trọng, Sở Cửu Ca liền hỏi chuyện: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Nhị Hóa khẩn trương đáp: “Tiểu Cửu, xảy ra chuyện lớn rồi!”
Tứ Sinh cũng tiến lên theo: “Để ta nói cho rõ.”
Hắn ta kể lại một lượt những chuyện đã xảy ra với Sở Cẩn Chi. Rất nhanh, sắc mặt Sở Cửu Ca đã lạnh như băng chỉ trong thoáng chốc.
Nàng nghiến răng: “Nữ hoàng Hồng Thiên đáng chết thật!”
Nàng nhìn Nhất Nặc, dứt khoát ra lệnh: “Lập tức chuẩn bị cứu người! Ta sẽ không để tính mạng Thất thúc nằm trong tay kẻ tâm cơ thâm sâu như Dạ Du. Ta sẽ tự mình đi cứu Thất thúc! Dù có đối địch với cả thiên hạ thì ta cũng không tiếc thân mình!”
Nhất Nặc vội vàng đáp lời: “Người của phòng đấu giá Cửu Thiên đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ mệnh lệnh của Cửu Ca.”
Sở Cửu Ca nói: “Tới tế đàn Hồng Nguyệt! Một kẻ như nữ hoàng Hồng Thiên có thể xuống tay với cả người thân thích thì chắc chắc bà ta cũng có thể gây tổn thương tới Thất thúc của ta, dĩ nhiên ta sẽ tuyệt đối không để yên!”
“Ầm ầm!” Chiến sự giữa Nguyệt Ma Cung và chính đạo chính thức bùng nổ.
Hai bên chém gϊếŧ không ngừng, mà Sở Cẩn Chi vẫn đang bị trói trên cây cột tế trời, chờ lưỡi đao giáng xuống.
Nữ hoàng Hồng Thiên đứng từ trên cao nhìn xuống chiến trường hỗn loạn, lớn tiếng nói: “Dạ Du! Tên hỗn đản nhà ngươi, ta biết ngươi đang ở đây thôi! Dung Cẩn Chi mang Ma chủng trong người, là hy vọng lớn nhất để Nguyệt Ma Cung của ngươi xưng bá Nam Vực. Ta không tin ngươi có thể làm ngơ trước chuyện sinh tử của hắn!”
“Ta cho ngươi thời gian một nén nhang! Nếu ngươi không xuất hiện thì đầu của Sở Cẩn Chi sẽ rơi xuống, mà Ma chủng trong thân thể hắn cũng sẽ bị hỏa thiêu rụi! Ta không tin ngươi còn có thể tìm được Ma chủng thứ hai đâu!”
“Cứu viện Thiếu Cung chủ! Cứu lấy hy vọng của Nguyệt Ma Cung chúng ta!”
“Gϊếŧ!”
Người của Nguyệt Ma Cung và những kẻ đã bị Dạ Du Ma hóa điên cuồng xông tới tế đàn, hòng cứu lấy Sở Cẩn Chi.
Nhưng tế đàn Hồng Nguyệt dễ thủ khó công, hơn nữa còn có cường giả chính đạo và cao thủ của vương triều Hồng Thiên trấn giữ. Dù cho Ma nhân có mạnh mẽ đến đâu thì bọn họ cũng khó lòng tiếp cận được tế đàn, càng không nói tới chuyện chạm vào người Sở Cẩn Chi.
Sở Cửu Ca vừa đến nơi liền nghe được lời tuyên bố của nữ hoàng Hồng Thiên, đến cả gân xanh trên trán nàng cũng phải giật lên.
Hiện tại tình thế đang vô cùng hỗn loạn, dù nàng có dẫn theo cường giả từ phòng đấu giá Cửu Thiên thì nàng cũng không thể cưỡng ép xông lên tế đàn. Nếu không sẽ chỉ khiến người của nàng rơi vào tình cảnh hỗn chiến càng thêm nguy hiểm.
Sở Cửu Ca ra lệnh: “Nhị Hóa, Tiền Tiền, Nhất Nặc, A Nguyệt, bốn người các ngươi chia thành bốn tiểu đội tìm cách tiếp cận tế đàn Hồng Nguyệt!”
“Rõ!”
Vào thời điểm này, dùng cứng đối cứng chẳng bằng lợi dụng thời cơ hỗn loạn còn hơn.
“A Sinh, ngươi phụ trách yểm hộ. Nhớ kỹ phải bảo toàn tính mạng của mình!”
“Rõ!”
Sở Cửu Ca vận dụng Sinh Mệnh Bất Hủ Chi Đồng, rất nhanh nàng đã bao quát hết nhất cử nhất động xung quanh tế đàn Hồng Nguyệt vào tầm mắt.
Hiện tại tình trạng của Thất thúc đang vô cùng nguy kịch. Trong hoàn cảnh huyết chiến khốc liệt như vậy, Ma chủng trong cơ thể hắn có dấu hiệu bộc phát, tựa như nó đang muốn phá hủy l*иg giam mà ra.
Thế mà Dạ Du vẫn chưa xuất hiện, đến nàng cũng không biết liệu gã có tới hay không?
Nhưng bất kể thế nào, nàng nhất định phải cứu Thất thúc bằng được!
Tại nơi gần tế đàn, Sở Cửu Ca tìm được một vị trí thích hợp để công kích. Khoảng cách có hơi xa nhưng với Đế Ma Cung mà nói thì đây không phải việc khó.
Nàng ẩn mình trong bóng tối, ánh mắt chuyên chú khóa chặt vào nữ hoàng Hồng Thiên và Thất thúc.
Trong hoàn cảnh hỗn loạn ấy, nàng ép buộc bản thân phải tỉnh táo, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất...
“Vυ"t!”
Khi thời cơ đến, một mũi tên vô hình như tia chớp lao vυ"t ra ngoài.
Một cao thủ Hoàng thất cả kinh thất sắc, vội vàng kêu lên: “Nữ hoàng bệ hạ, cẩn thận!”
Con ngươi nữ hoàng Hồng Thiên co rút lại. Bà ta tuyệt đối không ngờ có người dám đánh lén mình giữa thanh thiên bạch nhật!
May mà bà ta nhanh chóng nghiêng người né tránh.
Tuy tránh được nhưng kình phong của mũi tên vẫn rạch một đường máu trên má bà ta.
“Gương mặt của ta!” Sắc mặt của bà ta dần trở nên khó coi cực độ, bà ta phải vội vàng đưa tay lên che mặt.
Mũi tên vô hình không trúng mục tiêu mà tiếp tục bay về phía Sở Cẩn Chi.
Sở Cẩn Chi không cảm thấy nguy hiểm, thậm chí trong lòng hắn còn trào dâng một cảm giác quen thuộc... Ca Nhi!
Ca Nhi đến rồi. Nàng đến cứu hắn rồi! Trong thời điểm hiểm nguy như thế này... thật khiến người ta vừa lo vừa thương!
“Phụt!” Một tiếng động nhẹ khẽ truyền đến...