Nguyệt Ma Cung bắt đầu hành động là các đại Vương triều lại trở thành mục tiêu một lần nữa. Dạ Du đã chuẩn bị sẵn từ trước: trước tiên phải khống chế một Vương triều, sau đó mới lần lượt khai chiến với các Vương triều còn lại.
Vương triều đầu tiên mà ông ta lựa chọn chính là Hồng Thiên Vương triều. Bởi lẽ nơi đó là nơi ông ta quen thuộc nhất. Huống chi, Nữ hoàng Hồng Thiên muốn dụ ông ta xuất hiện mà để mặc ông ta tung hoành trong Vương triều, mặc cho sóng gió nổi lên.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, toàn bộ Hồng Thiên Vương triều đã có không ít cao thủ rơi vào trạng thái Ma hóa. Ngay cả ba đại tông môn cũng không thoát khỏi liên lụy, có không ít người sa vào tay giặc, thậm chí đến cả Hồng Thiên Vương triều cũng có nguy cơ đổi chủ.
Khắp nơi hỗn loạn, có kẻ bắt đầu hô hào: “Đả đảo Yêu Đế! Dựng cờ hiệu lập tân chủ!”
Mà cuộc sống của Nữ hoàng Hồng Thiên cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Trong tay bà ta vốn có một con át chủ bài là Dung Hiểu, vốn tưởng có thể không cần sợ Dạ Du nữa.
Thế nhưng Dung Hiểu lại nhân cơ hội ấy truy sát Sở Cửu Ca, nếu thành công thì còn đỡ, khốn nỗi nàng ta vừa thất bại, vừa bị Quỷ Vương U Minh điện đả thương nặng. Đã vậy nàng ta còn làm tổn thất không ít thủ hạ tinh nhuệ, thiệt hại vô cùng trầm trọng!
Dung Hiểu nói: “Là ta quá xem thường Quỷ Vương U Minh điện. Dung gia chúng ta sẽ lập tức phái người đến tiếp ứng ngay. Dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể bỏ lỡ cơ hội lần này được, chúng ta nhất định phải ép Dạ Du hiện thân. Chúng ta phải bắt đầu ra tay từ nhi tử của kẻ đó, bởi vì ta đã phát hiện ra Ma chủng hiện đang ở trong thân thể Sở Cẩn Chi, hơn nữa lại dung hợp vô cùng hoàn mỹ với hắn. Mà Dạ Du tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn Sở Cẩn Chi chết.”
Nữ hoàng Hồng Thiên trầm giọng: “Chuyện này không cần ngươi nhắc nhở, tất nhiên bổn cung sẽ tự an bài!”
Rất nhanh sau đó, Nữ hoàng Hồng Thiên ban chiếu cáo thiên hạ: Cẩn Vương Sở Cẩn Chi bị nghi ngờ là dư nghiệt của Ma giáo, thân thể còn mang theo Ma chủng. Nếu không diệt trừ hắn thì toàn bộ Hồng Thiên Vương triều ắt sẽ bị Ma khí xâm nhập, tất cả đều bắt nguồn từ thứ Ma chủng đó.
Tất nhiên bà ta sẽ không tiết lộ việc Sở Cẩn Chi là nhi tử của Giáo chủ Ma giáo - Dạ Du mà chỉ có thể đổ hết tội lỗi lên đầu Ma chủng.
Những cao thủ chưa từng xuất thế trong Hồng Thiên Vương triều đồng loạt ra mặt. Dù sao thì Ma chủng là vật tà dị, đương nhiên không thể coi thường.
Thế là Cẩn Vương phủ bị tầng tầng lớp lớp người vây kín.
“Thiếu Cung chủ! Chúng ta phải lập tức rút lui thôi!”
Sở Cẩn Chi bình tĩnh nói: “May mắn là hiện tại Ca Nhi không có mặt ở trong phủ, nếu không thì nàng đã gặp nguy hiểm rồi. Chỉ hy vọng nàng được bình an vô sự thôi... Việc còn lại cứ để ta xử lý cho!”
Giờ không thể trở về Nguyệt Ma Cung nữa, chỉ e nơi đó đã bị Dạ Du sắp đặt sẵn thiên la địa võng rồi. Mà Nữ hoàng Hồng Thiên lại định tội hắn nặng nề như thế, chẳng khác nào đang chặt đứt đường lui của hắn.
Buồn cười thay hai người ấy... một là phụ thân ruột thịt của hắn, một là mẫu thân ruột thịt của hắn!
Sở Cẩn Chi thầm nghĩ: “Bất kể bọn họ có âm mưu gì, chỉ cần ta phối hợp là được. Lần này ta nhất định phải khiến Dạ Du không còn nơi dung thân!”
“Ầm ầm!” Khắp phủ Cẩn Vương tràn ngập sát khí ngút trời, những vị cường giả ẩn thế đồng loạt xuất thủ cùng một lúc.
Nhìn Sở Cẩn Chi khổ sở giao chiến, Nhị Hóa cau mày hỏi: “Nhất Nhất, chúng ta thực sự không ra tay sao?”
Nhất Nặc đáp: “Là Sở Cẩn Chi không cho phép chúng ta nhúng tay. Ma chủng là thứ rất quan trọng đối với cung chủ Dạ Du của Nguyệt Ma Cung. Nay Nữ hoàng Hồng Thiên muốn dùng tính mạng hắn để uy hϊếp thì Sở Cẩn Chi chỉ có thể tương kế tựu kế mới thành. Dù có nguy hiểm tới tính mệnh thì hắn cũng nhất quyết phải dẫn dụ Dạ Du lộ diện.”
Tiền Tiền tiếp lời: “Nhưng thực sự quá đỗi nguy hiểm đi. Dù hắn có là nhi tử của Dung Hồng thật nhưng người ác độc Dung Hồng vốn không phải kẻ dễ đối phó chút nào!”
“Chúng ta ngăn không nổi hắn đâu. Giờ chỉ còn cách trông chờ Cửu Ca nhanh chóng trị thương cho Dung Uyên rồi xuất quan. Chỉ có nàng mới đủ sức ngăn cản Sở Cẩn Chi thôi!”
Lúc này, Sở Cửu Ca đang dồn toàn lực trị liệu cho Dung Uyên. Trước đó chàng sử dụng năng lượng vượt quá sức chịu đựng của thân thể vốn đã yếu ớt này.
Cho dù Sở Cửu Ca có dốc toàn quyền năng chữa trị thì năng lượng Nguyệt mang cũng đã đến điểm cực hạn, không thể hoàn toàn khôi phục như cũ.
Dung Uyên rơi vào trạng thái hôn mê sâu, không có dấu hiệu tỉnh lại. Sở Cửu Ca vuốt nhẹ gương mặt yêu nghiệt của chàng, khẽ mắng một câu: “Khốn kiếp! Đừng tưởng chàng đẹp trai như vậy thì ta không dám cho chàng một bạt tai nhé! Sao chàng lại hành động hồ đồ như thế chứ!”
Giờ nàng cũng hết cách rồi. May mắn là Dung Uyên chỉ ngủ say chứ chưa gây nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu tu luyện “Bất Tử Vạn Pháp Quyết” tới tầng thứ tư thì có lẽ nàng sẽ tìm được phương pháp cứu chàng.
Mặc dù Sở Cửu Ca đã sức cùng lực kiệt thì nàng vẫn phải cắn răng đứng vững, siết chặt nắm đấm: phải nhanh chóng tìm được hộp bất tử thôi!
“Rầm!” Tuy Sở Cẩn Chi rất mạnh nhưng chừng đó cũng không đủ để chống lại nhiều cao thủ vây quanh như này. Toàn bộ thủ hạ của hắn đều đã bị bắt giữ từ lâu.
Hắn bị áp giải đến trước mặt Dung Hồng. Lúc này tu vi của hắn đã bị phong bế, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn vô cùng bình tĩnh.
Dung Hồng nhẹ giọng nói: “Cẩn Nhi, mẫu hậu cũng hết cách rồi. Là do Dạ Du quá đỗi kiêu ngạo, khống chế bao nhiêu người trong Hồng Thiên Vương triều này nhằm ép ta thoái vị. Năm xưa ta không bạc đãi hắn mà hắn lại dối gạt tình cảm của ta. Nay hắn còn dám làm ra chuyện như thế, thế thì ta nhất quyết không thể dung thứ được. Cẩn Nhi, ta chỉ mong ngươi phối hợp với ta một chút...”
“Tuy hắn không coi ngươi là nhi tử ruột thịt nhưng hắn lại xem ngươi là “tác phẩm hoàn mỹ” nhất. Dạo gần đây ta mới phát hiện ra hắn dốc lòng tìm kiếm Ma chủng, cuối cùng Ma chủng lại dung hợp vô cùng hoàn mỹ với ngươi. Thế thì nếu ta uy hϊếp đến tính mạng của ngươi, chắc hẳn Dạ Du sẽ phải xuất hiện để cứu ngươi rồi?”
Sở Cẩn Chi cười lạnh: “Nếu ông ta không đến cứu, e rằng người thật sự muốn gϊếŧ ta cũng nên.”
“Gϊếŧ ngươi ư, thế thì có lẽ hắn sẽ phẫn nộ mà xuất hiện luôn cũng không chừng. Cho nên, Cẩn Nhi à, ngươi cứ kỳ vọng hắn vẫn còn coi trọng tính mạng của ngươi đi.”
“Hiện tại ta đã là tù nhân trong tay người, nào còn lựa chọn nào khác đâu.” Sở Cẩn Chi điềm nhiên đáp lời, mặt không đổi sắc.
Người của Dung Hiểu còn chưa tới nơi, thế mà Dung Hồng đã mời ba đại tông môn và bốn đại gia tộc chưa bị Ma khí khống chế đến trợ lực vì để bảo đảm hành động lần này không xảy ra sai sót nào.
Đây là trận chiến sinh tử giữa Hồng Thiên Vương triều và Ma giáo, bởi vậy toàn bộ cường giả đều phải đồng lòng hiệp lực.
Để phòng kẻ gian trà trộn, Dung Hồng yêu cầu kiểm tra kỹ càng từng người trong đội quân tiếp viện. Bất kỳ kẻ nào mang theo một tia Ma khí, kẻ đó sẽ lập tức bị gϊếŧ chết ngay tại chỗ.
“Thanh Tiêu tông đại lý tông chủ và Nguyệt tông chủ đến!”
Các đại tông môn khác lần lượt đến nơi và Thanh Tiêu tông cũng không phải ngoại lệ. Tông chủ vốn bị Ma khí làm cho điên loạn nên tạm thời Nguyệt trưởng lão có danh vọng cao nhất sẽ thay mặt chấp chưởng.
Nguyệt tông chủ chắp tay nói: “Hẳn là Nữ hoàng đã có sẵn kế hoạch cho riêng mình, xin người hãy nói rõ để chúng ta cùng phối hợp với nhau.”
Nữ hoàng Hồng Thiên lạnh lùng tuyên bố: “Chúng ta sẽ mang Dung Cẩn Chi có Ma chủng trong người lên tế đàn Hồng Nguyệt, lấy đó để uy hϊếp quần ma! Tế đàn Hồng Nguyệt có đủ loại trận pháp, lại được cao thủ mai phục bốn phía. Nếu Dạ Du hoặc bất kỳ tên nào dám tới cứu, chúng ta sẽ bắt trọn bọn chúng!”
“Tế đàn Hồng Nguyệt ư... quả đúng là một nơi thích hợp! Nếu Cung chủ Dạ Du không đến thì chúng ta sẽ gϊếŧ luôn Dung Cẩn Chi để tế trời, răn đe quần ma!” Nguyệt tông chủ phụ họa theo.
Các cường giả nhanh chóng bàn bạc kế hoạch hành động. Mà lúc đó, phòng đấu giá Cửu Thiên cũng nhận được tin tức mới.
Nhị Hóa trầm tư nói: “Nhất Nhất, ngươi nói xem... rốt cuộc Dạ Du có xuất hiện hay không nhỉ? Nếu ông ta không đến thì thất thúc của Tiểu Cửu sẽ thật sự nguy hiểm mất! Mà hiện giờ hắn đang bị rất nhiều cao thủ vây quanh, tu vi của hắn đã bị phong bế, dù chúng ta có muốn cứu người ra thì cũng chưa chắc hắn đã chạy thoát được!”