“Ầm!”
Dung Uyên lập tức giao thủ cùng với đám người Dung Hiểu. Vì muốn đảm bảo mình có thể gϊếŧ chết Sở Cửu Ca, lần này Dung Hiểu đã mang theo không ít cao thủ bên mình.
Chỉ trong khoảnh khắc, khí thế cuồng bạo lập tức bộc phát. Dung Hiểu huy động trường kiếm, hoa kiếm hóa thành vô số đạo tàn ảnh đánh về phía Dung Uyên. Rồi những người khác cũng lập tức vây quanh tạo thành thế tiến công.
“Hắc Diễm, Tiểu Kim!”
Hai linh thú khế ước của Sở Cửu Ca tham chiến cùng Dung Uyên đánh lén người Dung gia.
Dung Hiểu cực kỳ kinh ngạc. Người này là cường giả của U Minh điện, nàng ta đã phối hợp cùng đám thủ hạ hoàn mỹ như vậy mà vẫn không thể tạo thành uy hϊếp đối với chàng.
“Không ngờ Quỷ Vương U Minh điện như ngươi lại có thể bức ta đến bước này, Dung Hiểu ta tuyệt đối sẽ không buông tha!”
“Đan dược!”
Vừa dứt lời, bọn họ lập tức cung cấp thêm đan dược cho nàng ta.
Chỉ trong nháy mắt, thực lực bọn họ đã gia tăng mạnh mẽ, vượt qua Hóa Đan cảnh để tiến vào Quy Nguyên cảnh!
Ánh mắt Dung Uyên lạnh lẽo hơn vài phần. Chàng không ngờ đối phương lại dám liều mạng bỏ ra vốn liếng lớn như vậy.
Thế nhưng không có bất luận kẻ nào được phép làm tổn thương Cửu Nhi.
“Khốn kiếp!” Sắc mặt Sở Cửu Ca trầm lắng như nước, đối thủ lần này thực sự rất khó đối phó.
Thân thể Dung Uyên cũng không ở trạng thái tốt nhất. Mỗi lần chàng bộc phát toàn lực là sẽ phải trả giá bằng sự hao tổn năng lượng vô cùng nghiêm trọng.
Giữa không trung, thân ảnh Dung Uyên cùng đám người Dung gia không ngừng va chạm, hóa thành vô số ảo ảnh. Chỉ có khi sử dụng Sinh Mệnh Bất Tử, Sở Cửu Ca mới nhìn thấu được động tác của bọn họ.
Quả nhiên cuộc chiến vượt qua Hóa Đan cảnh lại khủng bố đến thế.
“Không ổn rồi!” Nàng cảm nhận được trong thân thể Dung Uyên có một luồng hắc khí bắt đầu bộc phát, ăn mòn linh hồn và sinh mệnh của chàng từng chút một tạo thành tình huống cực kỳ nguy hiểm.
Sở Cửu Ca siết chặt nắm tay, sắc mặt lạnh xuống. Nàng nhất định phải nhanh chóng kết thúc trận chiến này, sau đó trị liệu cho Dung yêu nghiệt mới được!
Nàng ẩn thân trong bóng tối, tìm kiếm cơ hội đánh lén tốt nhất.
Bắt giặc phải bắt vua trước. Sở Cửu Ca lấy ra Đế Ma Cung, trong chớp mắt hai mũi tên hư ảnh như tia chớp bắn thẳng về phía Dung Hiểu!
“Phụt!” Tuy hai mũi tên không đoạt mạng Dung Hiểu nhưng đã khiến chân nàng ta bị thương nặng.
“Đáng chết!” Một trận đau nhức truyền đến khiến sắc mặt Dung Hiểu lập tức trắng bệch cả đi.
Đối thủ trước mặt cường đại đến mức khiến nàng ta phải dồn toàn bộ tinh lực để ứng phó. Vậy mà cuối cùng vẫn bị Sở Cửu Ca tìm được sơ hở đánh lén.
Dung Hiểu phẫn nộ gào lên: “Sở Cửu Ca đáng chết, ngươi dám đánh lén ta ư?”
Nàng ta vừa định xông tới chỗ Sở Cửu Ca thì đột nhiên cảm nhận được khí tức trên người Dung Uyên trở nên đáng sợ dị thường.
Chàng lạnh lùng quát: “Dám động đến Cửu Nhi, các ngươi tất sẽ phải chết hết!”
Năng lượng khủng bố đánh úp tới, một tia sáng trắng xóa mang theo uy thế không thể ngăn cản. Dù là cường giả Quy Nguyên cảnh thì cũng khó lòng trốn thoát.
“Dung Hiểu đại nhân, cẩn thận!”
Thủ hạ của nàng ta kinh hãi nhận ra điều bất thường bèn lập tức xông lên cản lại một kích kia. Rồi ngay lập tức, hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, hai kẻ kia lập tức ngã xuống ngay tại chỗ.
Sắc mặt Dung Hiểu đột nhiên thất sắc, cả kinh nói: “Hóa ra Quỷ Vương U Minh điện... lại cường đại đến mức này sao!”
Cho dù đã bước vào Quy Nguyên cảnh, bọn họ vẫn cảm nhận được sự run sợ từ sâu trong linh hồn mình. Nếu không thể khiến thực lực mình tăng lên nữa thì e rằng kết cục hôm nay sẽ là...
Thế nhưng nơi này là Hồng Thiên Vương triều tọa lạc tại Nam Vực, bọn họ là người ngoài đến đây nên không thể dễ dàng gia tăng sức mạnh được.
Dung Hiểu nói: “Sở Cửu Ca đã là vị hôn thê của Dung Uyên công tử chỗ chúng ta rồi, ngươi thật sự muốn bảo vệ nữ nhân này sao? Nghe nói U Minh điện các ngươi bị xa lánh tại Vô Nhai Thiên. Nếu ngươi chịu kết giao bằng hữu với Dung gia ta, thế thì tương lai tại Vô Nhai Thiên, Dung gia nhất định sẽ nguyện ý quan tâm nhiều hơn tới U Minh điện.”
Nàng ta muốn dò xét xem trong lòng Dung Uyên, Sở Cửu Ca quan trọng hơn tương lai của U Minh điện, hay là ngược lại.
Khóe môi Dung Uyên khẽ nhếch, hàn ý lan tỏa: “Dung gia... cũng dám nói đến chuyện kết giao với ta ư? U Minh điện ta cần các ngươi hỗ trợ sao? Nếu các ngươi thật sự muốn giúp, vậy thì... chết sạch đi cho ta!”
Khí tức lạnh như băng lập tức bùng phát, một lần nữa chàng lại ra tay. Tiếng nổ mạnh lập tức vang lên, hai thân ảnh bị đánh bay ra xa, lập tức mất mạng.
Dung Hiểu phẫn nộ đến cực điểm. Dung Uyên này vốn không đặt Dung gia vào mắt!
Càng nhiều người bị Dung Uyên gϊếŧ chết thì Dung Hiểu cùng đám thủ hạ của nàng ta lại càng chìm vào khủng hoảng.
Nam nhân này là người mà bọn họ căn bản không thể chống lại!
Sau khi Sở Cửu Ca bắn ra hai mũi tên liền vội vàng khôi phục linh lực. Nàng trông thấy thân thể Dung Uyên không được ổn nhưng trận chiến này không thể ngừng lại. Nếu để Dung Hiểu phát hiện ra sơ hở thì tất cả sẽ rơi vào hiểm cảnh.
“Đi mau! Yểm trợ ta rút lui!” Dung Hiểu hoảng loạn hét lên.
Vô số đạo thân ảnh lập tức xé gió bỏ chạy, lao về phía sau.
Dung Uyên lạnh lùng quát: “Muốn chạy ư? Nằm mơ!”
Khí tức băng hàn kinh khủng đánh úp lại khiến toàn thân bọn chúng cứng ngắc. Đó là cảm giác nguy hiểm! Cực kỳ nguy hiểm!
“Phụt phụt phụt!” Vô số đạo bạch quang rơi xuống làm máu tươi văng lên tung tóe. Từng tiếng kêu thảm thiết vang vọng trên không trung.
Toàn thân Dung Hiểu run rẩy, nàng ta vội vàng lấy ra một món bảo vật mới miễn cưỡng ngăn cản được một kích kia. Sau lưng nàng ta hiện ra từng vệt máu loang lổ dữ tợn, hai thủ hạ bên cạnh đều đã mất máu đến nỗi không thể cầm được nữa.
Đáng chết! Quỷ Vương U Minh điện này xuống tay không chút lưu tình nào, chiêu nào chiêu nấy đều tàn độc vô cùng!
Nàng ta cắn chặt răng, xoay người bỏ chạy với tốc độ nhanh nhất.
Mà Dung Uyên không định buông tha cho nàng ta dễ dàng như thế. Dung Hiểu đã nhiều lần mang sát tâm với Sở Cửu Ca, sao chàng có thể dung thứ được nữa?
Lúc này, một đạo thân ảnh đỏ rực lao đến, đυ.ng thẳng vào l*иg ngực Dung Uyên. Ánh trăng trắng xóa lập tức bao phủ toàn thân chàng.
Sở Cửu Ca quát khẽ: “Đừng đuổi gϊếŧ nữa! Giờ chàng cần trị thương trước đó! Giữ lại Dung Hiểu làm địch nhân quen thuộc đi. Nếu Dung gia đổi sang một đối thủ mạnh hơn đi tìm hộp bất tử của tộc thứ tư thì hậu họa sẽ càng khó lường hơn!”
Hơi thở lạnh lẽo của Dung Uyên dần tan biến. Chàng ôm lấy Sở Cửu Ca, nhẹ nhàng ngồi xuống mặt đất.
“Khụ khụ khụ!” Khí tức của chàng dần trở nên bất ổn, từng ngụm máu tươi nhuộm đỏ bạch y của chàng.
“Dung yêu nghiệt!”
Dung Uyên cảm thấy đầu óc mình choáng váng, trước khi hôn mê chàng vẫn còn cười nhẹ một tiếng: “Cửu Nhi... đừng giận... Bản vương còn chưa chết được đâu...”
“Không chết được cái đầu nhà chàng ấy!” Sở Cửu Ca vừa tức vừa lo. Nàng thật sự rất muốn đập cho người này một trận luôn cho rồi.
Nàng vội vã mang Dung Uyên về phòng đấu giá Cửu Thiên. Đám người Nhị Hóa vừa thấy sắc mặt nàng liền biết ngay Dung Uyên đã gặp chuyện chẳng lành.
“Ta muốn trị liệu cho Dung Uyên, tạm thời không ai được quấy rầy cả! Cho người mang tất cả linh dược cần thiết tới cho ta!”
“Được!”
Cửa phòng vừa đóng lại, Nhị Hóa liền quay đầu dặn dò: “Nhất Nhất, Cửu Nhi phải chữa trị cho Dung Uyên trước. Nhưng hiện tại Hồng Thiên Vương triều đang loạn như vậy, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?”
Nhất Nhất chậm rãi đáp: “Hồng Thiên Vương triều loạn thành như thế, đến chính ta cũng không ngờ Cung chủ Nguyệt Ma cung lại hạ quyết định này...”