Chương 450: Quỷ Vương tương hộ

Không ngờ thực lực của Thiếu Cung chủ Nguyệt Ma Cung lại đáng sợ đến nhường ấy!

Đoàn trưởng Đồ Thiên quát lớn: “Gϊếŧ! Phải liều mạng với bọn chúng đến cùng!”

“Ầm ầm!” Chỉ trong thoáng chốc, hai bên đã lao vào giao chiến. Thế sự giằng co như nước lửa, khó lòng phân thắng bại.

Trong đoàn Đồ Thiên, có kẻ định nhân lúc hỗn loạn để đối phó Sở Cửu Ca. Ai nấy đều biết nàng là người yếu nhất trong đám người Nguyệt Ma Cung.

Thế nhưng lúc đối diện với địch nhân có thực lực mạnh mẽ gấp bội, trên khuôn mặt Sở Cửu Ca lại không hề hiện lên nửa phần sợ hãi.

Nàng phối hợp cùng Hắc Diễm và Tiểu Kim, phản kích mãnh liệt địch nhân trước mặt.

“Vù vù vù!” Hắc Diễm và Tiểu Kim đồng thời tạo ra hỏa diễm hung mãnh như sắp lan tỏa đến chín tầng trời!

Sở Cửu Ca thi triển Lôi Ngân Quyết, lấy tốc độ sấm sét tiếp cận đối phương. Nàng không do dự thi triển Vạn Đồng Vẫn Diệt, dù kẻ địch có đạt tới Hóa Đan cảnh thì cũng khó lòng thoát khỏi uy lực cường đại của đồng thuật này.

Trong khoảnh khắc đó, tinh thần của đối phương chợt khựng lại.

“Rầm!” Ngọn lửa khủng bố đánh úp lại rồi “phụt” một tiếng. Cho dù đối phương có phòng ngự đúng lúc thì cuối cùng vẫn bị ngọn lửa vàng kim thiêu cháy rách da nát thịt!

“Vù vù vù!” Vô số mũi tên sắc bén từ Đế Ma Cung dội tới, phủ xuống như mưa!

“Rầm rầm rầm!”

Trong lúc giao chiến, thực lực của Sở Cửu Ca bất ngờ đột phá. Bình cảnh Luyện Linh lục giai đỉnh phong đã bị phá vỡ, nàng đã thuận lợi tiến vào Luyện Linh cảnh thất giai!

“Thế mà ngươi lại có thể đột phá trong lúc chiến đấu được!” Hắn kinh hãi nhìn nàng, ánh mắt mang theo sự kiêng kỵ, e dè.

Chắc hắn không thể ngờ rằng sau khi thăng cấp, Sở Cửu Ca lại thi triển Vạn Đồng Vẫn Diệt một lần nữa!

Ngay sau đó, một mũi tên xuyên tim đột ngột lao tới!

“Phụt!”

Hắn ngã gục xuống đất, máu tươi tuôn trào.

“Phụt phụt phụt!” Đoàn trưởng Đồ Thiên không phải là đối thủ của Sở Cẩn Chi nên liên tục bị Thiếu chủ đánh cho mấy chưởng.

Trong đáy mắt hắn lóe lên vẻ nham hiểm: “Không hổ là Thiếu Cung chủ Nguyệt Ma Cung! Quả thực rất lợi hại! Nhưng muốn gϊếŧ ta vẫn còn non lắm!”

Hắn bất ngờ nuốt một viên đan dược kỳ lạ nào đó. Sau đó, khí thế toàn thân hắn bỗng trở nên u ám, nguy hiểm hơn gấp bội.

Thực lực đoàn trưởng Đồ Thiên đã đột phá tới Hóa Đan cảnh, ngày càng đáng sợ hơn!

Đồng tử Sở Cẩn Chi co rút lại. Hắn biết giờ muốn ứng phó với người này thì chỉ có cách phải phá tan lá chắn trước mắt.

Sở Cửu Ca dùng Sinh Mệnh Bất Tử để quan sát tình hình, trong lòng hoảng hốt không thôi. Thất thúc tuyệt đối không thể làm như vậy! Nếu mượn lực lượng Ma chủng để đối kháng, e rằng sẽ gặp tai họa khôn lường. Liệu năng lượng Nguyệt mang có thể trấn áp được hay không?

Phải ngăn cản hắn thôi!

Nếu đoàn trưởng Đồ Thiên chết rồi thì thất thúc sẽ không cần phải mượn Ma chủng để gia tăng thực lực của bản thân lên nữa!

Sở Cửu Ca quyết đoán rút ra Đế Ma Cung, chuẩn bị hai mũi tên.

Trong nháy mắt, hai mũi tên hư ảo xé gió bắn về phía đoàn trưởng Đồ Thiên. Cùng lúc đó, thân ảnh nàng hóa thành tia chớp lướt về phía Sở Cẩn Chi!

“Vù vù!” Hai mũi tên xuyên qua thân thể đoàn trưởng Đồ Thiên, để lại hai cái lỗ vô cùng rõ ràng.

Đôi mắt Sở Cẩn Chi lập tức khôi phục vẻ thanh tỉnh, liên tiếp đánh ra ba chưởng lên người đoàn trưởng Đồ Thiên!

Đòn này là đòn trí mạng nên bất kể hắn có mạnh mẽ ra sao... cũng khó mà giữ mạng nổi!

“A a a!” Tiếng thét thảm thiết vang vọng cả trời đất, thân thể đoàn trưởng Đồ Thiên bị đánh bay trăm dặm, máu thịt be bét.

Khóe miệng Sở Cẩn Chi cũng tràn ra dòng máu. Sở Cửu Ca vội nắm lấy tay hắn, gom góp chút sức lực cuối cùng thi triển Nguyệt mang, áp chế ma lực đang rục rịch trong cơ thể hắn.

Sức lực cạn kiệt khiến thân thể nàng cũng có chút lảo đảo, sau cùng lại được Sở Cẩn Chi đỡ lấy.

Hắn lo lắng gọi: “Ca Nhi!”

“Ha ha ha!” Đoàn trưởng Đồ Thiên điên cuồng cười lớn.

“Sở Cửu Ca! Ngươi đã trúng độc của đoàn Đồ Thiên ta! Dám phản bội đạo đoàn thì độc này sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”

Bởi vì Sở Cửu Ca, vì nàng là Thần trộm hàng đầu nên đoàn Đồ Thiên mới rơi vào kết cục thảm hại như này! Quả thật rất đáng giận!

Sở Cửu Ca lạnh lùng nói: “Ngươi chờ ta độc phát sao? Lúc nãy Ngô Độc cũng từng nói lời tương tự cho ta nghe đấy, thế nhưng từ đó đến giờ, ta vẫn bình an vô sự đây! Các ngươi hạ độc mãn tính cho người mới nhưng lại chẳng có tác dụng gì với ta cả đâu!”

“Sao có thể?” Trước nay bọn họ toàn dùng cách này để đảm bảo thành viên gia nhập không thể phản bội, mà cho dù có phản bội thì người đó cũng phải nhận kết cục thảm thiết nhất.

“Vì sao lại không thể? Độc sư của các ngươi lợi hại thật nhưng độc thuật của ta cũng không thua kém chút nào đâu. Vừa khéo ta có thể giải được thứ độc đó đấy.” Sở Cửu Ca nhàn nhạt nói.

Sắc mặt Sở Cẩn Chi trầm xuống, sát khí lộ rõ: “Thế mà các ngươi lại dám hạ độc Ca Nhi, đáng chết!”

Đoàn trưởng Đồ Thiên đợi mãi vẫn không thấy độc phát, cuối cùng lục phủ ngũ tạng đều vỡ nát, máu huyết rút cạn mà qua đời.

Đoàn trưởng đã chết thì đám tôm binh cua tướng còn lại cũng không còn tinh thần chiến đấu nữa.

Rất nhanh, người của Nguyệt Ma Cung đã quét sạch toàn bộ. Thế là từ nay, đoàn Đồ Thiên đã bị xóa tên khỏi đại lục Vô Tận.

Trận quyết chiến cuối cùng giữa Thần trộm hàng đầu và đoàn Đồ Thiên cũng được khép lại. Long Châu được Sở Cửu Ca mang về đấu giá tại phòng đấu giá Cửu Thiên, còn đoàn Đồ Thiên lại thất bại thảm hại dưới tay nàng thêm một lần nữa.

Có người thổn thức không thôi, không ngờ đoàn Đồ Thiên lại có ngày diệt vong như này.

Đắc tội với ai không đắc, nào ngờ lại đắc tội người của Nguyệt Ma Cung!

Tin tức Dung Vương điện hạ lâm trọng bệnh truyền tới, Sở Cửu Ca dùng Nguyệt mang ổn định thể trạng, bất chấp nguy hiểm quay về Hồng Thiên Vương triều thăm tên Dung yêu nghiệt ấy.

Nào ngờ vừa tiến vào Dung Vương phủ, nàng liền bắt gặp một nữ tử có vẻ ngoài vô cùng lạnh lùng, đó chính là Dung Hiểu.

Dung Hiểu lạnh giọng: “Sở Cửu Ca! Người Dung gia ta tiến vào bí cảnh Bách Triều mà không một ai sống sót, chẳng lẽ không phải do ngươi giở trò sao?”

Sở Cửu Ca đáp: “Nếu ngươi nói là ta thì ta cũng chẳng biết nói gì hơn. Dung Uyên đâu?”

Dung Hiểu hừ lạnh: “Hồng Thiên Vương triều sắp đại loạn đến nơi, đương nhiên Dung Uyên công tử sẽ không thể ở lại đây rồi. Ta đã sai người hộ tống hắn đến nơi an toàn. Hôm nay dẫn ngươi tới đây chính là muốn lấy mạng ngươi!” Trong đáy mắt Dung Hiểu dần hiện lên sự lạnh lẽo.

Trận chiến trong bí cảnh Bách Triều khiến nàng ta tổn thất không ít nhân thủ, mà Sở Cửu Ca lại vẫn toàn mạng trở về. Thế thì làm sao Dung Hiểu có thể nuốt trôi cơn tức này được?

“Vù vù vù!” Dung Hiểu vung kiếm, chém một kiếm về phía Sở Cửu Ca.

Ngay lúc đó, một bóng trắng lao đến như gió. Áp lực từ người ấy khiến sắc mặt Dung Hiểu đột nhiên thay đổi.

“Người của bổn vương mà các ngươi dám động vào à?”

Dung Hiểu hét lớn: “Là ngươi... U Minh điện - Quỷ Vương!”

Vẻ mặt mọi người đều trở nên ngưng trọng. Dung Hiểu lạnh lùng cắn răng: “Hôm nay, ta nhất định phải gϊếŧ Sở Cửu Ca! Ai cũng đừng hòng cản ta!”

Nàng ta biết rõ chỉ cần Sở Cửu Ca còn sống, cộng với tốc độ tu luyện khủng bố như hiện tại thì một ngày nào đó, nàng sẽ là mối họa lớn cho Dung gia! Trước khi Dung Uyên công tử trở về, nàng ta nhất định phải khiến Sở Cửu Ca biến mất khỏi thế gian, cho dù đó có là Quỷ Vương U Minh điện cũng không được phép ngăn cản!