Đoàn trưởng Đồ Thiên trầm giọng nói: “Chúng ta mau rút lui!”
đoàn Đồ Thiên lập tức rút lui với tốc độ nhanh nhất, hướng về một trong những cứ điểm bí mật đã được bố trí từ trước.
Đoàn trưởng vốn định đợi những người còn lại hội tụ, sau đó mới trở về đại bản doanh để cùng nhau chia sẻ niềm vui đánh bại Thần trộm hàng đầu lần này, đồng thời cũng muốn ban thưởng Sở Cửu Ca một phen.
Nào ngờ những người còn lại chẳng thể sống sót trở về, toàn bộ đều đã chết thảm dưới tay hạ nhân của phòng đấu giá Cửu Thiên!
“Đáng giận! Thần trộm hàng đầu! Phòng đấu giá Cửu Thiên!” Đôi mắt đoàn trưởng Đồ Thiên đỏ thẫm, phẫn nộ gầm lên: “Một ngày nào đó, nhất định chúng ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá thật đắt!”
Hiện tại trong tay hắn có con át chủ bài Sở Cửu Ca, chỉ cần nàng ngày càng mạnh mẽ thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ trở thành cơn ác mộng của phòng đấu giá Cửu Thiên cùng Thần trộm hàng đầu.
Hắn biết rõ ngày ấy sẽ không còn xa nữa!
Chờ đợi thêm cũng chỉ tổ vô ích, đoàn trưởng lập tức hạ lệnh cho mọi người quay về đại bản doanh, nơi ấy mới là chốn an toàn nhất.
“Mau trở về thôi! Sau đó chúng ta sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức, tìm cách báo thù phòng đấu giá Cửu Thiên cùng Thần trộm hàng đầu.”
“Vâng thưa đoàn trưởng!”
Thế nhưng, khi bọn họ vừa trở về đại bản doanh, liền phát hiện nơi ấy đã rơi vào tai họa cực lớn! Hai mắt đoàn trưởng Đồ Thiên gần như muốn lòi ra ngoài, nơi ẩn thân mà bọn họ hao phí hơn mười năm trời mới xây dựng được lại bị hủy hoại hết cả rồi! Tất cả đều là tâm huyết của hắn đó!
“Ai! Là kẻ nào to gan như thế, dám ra tay với đại bản doanh của đoàn Đồ Thiên của ta! Đáng chết!” Đoàn trưởng rít gào thành tiếng.
Rồi một âm thanh ôn hòa vang lên: “Là ta.”
Ánh nhìn mọi người lập tức đổ dồn về phía thanh âm kia.
Đó là một nam tử ôn nhuận như ngọc chậm rãi bước ra, dung mạo như họa, thần thái bất phàm. Nhưng bên cạnh hắn lại là một đám người mặc trường bào đỏ thẫm, toàn thân mang sát khí đằng đằng.
Mà sắc đỏ kia cùng khí tức toát ra từ bọn họ khiến đoàn trưởng Đồ Thiên cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Hắn rít qua kẽ răng: “Là người của Huyết Ma Cung!”
Tả hộ pháp tiến lên, cười lạnh: “Cũng coi như ngươi có mắt. Vị này chính là Thiếu Cung chủ của Nguyệt Ma Cung chúng ta!”
Sắc mặt đoàn trưởng Đồ Thiên lập tức biến đổi, chắp tay nói: “Thiếu Cung chủ Nguyệt Ma Cung ư... ta không biết đoàn Đồ Thiên chúng ta đã đắc tội ngài khi nào? Rõ ràng từ trước đến nay, hai bên là nước sông không phạm nước giếng mà.”
Sở Cẩn Chi nhẹ giọng đáp: “Đoàn trưởng Đồ Thiên, ngươi đang bắt chất nữ của ta mà còn nói không đắc tội với Nguyệt Ma Cung? Rõ ràng đoàn Đồ Thiên các ngươi đã đắc tội Nguyệt Ma Cung nặng nề đến thế, vậy thì hôm nay sẽ là ngày tàn của các ngươi!”
“Cái gì? Chất nữ?” Đoàn trưởng Đồ Thiên kinh hãi vô cùng.
“Sở Cửu Ca!” Chỉ trong chớp mắt, Sở Cửu Ca đã đứng bên cạnh Sở Cẩn Chi.
Sở Cẩn Chi ôn nhu nói: “Ca Nhi chơi đủ rồi chứ? Thất thúc tới đón con đây.”
Toàn bộ người trong đoàn Đồ Thiên đều phải trợn mắt há mồm.
Cái gì?
Thất thúc của Sở Cửu Ca là Thiếu Cung chủ Nguyệt Ma Cung? Vậy chẳng phải đó là... Cẩn Vương của Hồng Thiên Vương triều đấy ư?
Chẳng lẽ Cẩn Vương lại chính là Thiếu Cung chủ của Nguyệt Ma Cung? Trời ơi!
Sở Cửu Ca nhìn đoàn trưởng Đồ Thiên, chậm rãi nói: “Lúc trước ta đã nhắc nhở ngươi rồi, ta có chỗ dựa cực kỳ vững chắc đấy. Các ngươi dám bắt ta thì thất thúc của ta tuyệt đối không buông tha cho đâu. Hiện tại người đã đến rồi, kế tiếp là... các ngươi hãy chuẩn bị nghênh đón báo ứng đi. Đã dám bắt ta rồi thì ta sẽ kéo cả đoàn Đồ Thiên các ngươi chịu tội luôn!”
Lời nói của nàng khiến đám người đó như bị sét đánh ngang tai.
Đoàn trưởng Đồ Thiên vội vàng đáp: “Sở Cửu Ca, từ ngày ngươi tiến vào đoàn Đồ Thiên này, ta tự thấy mình chưa từng bạc đãi bao giờ. Chúng ta cho ngươi ăn ngon mặc đẹp, lại phong ngươi làm phó đoàn trưởng. Ta đã cẩn thận bồi dưỡng cho người, hơn nữa còn truyền thụ bao nhiêu phương thức quý báu. Ừ thì coi như ban đầu ngươi không có ý định gia nhập đoàn Đồ Thiên đi cũng được, thế nhưng xem xét cách chúng ta đối xử với ngươi, ngươi cũng không cần phải đuổi cùng gϊếŧ tận như vậy chứ?”
“Nếu ngươi đã là người của Nguyệt Ma Cung rồi, vậy thì có gì xung đột với việc trở thành thành viên của đoàn Đồ Thiên chứ? Nếu ngươi nguyện ý, thậm chí ta có thể truyền lại vị trí đoàn trưởng cho ngươi! Chỉ cần ngươi đáp ứng sẽ liên thủ cùng ta đối phó với người của phòng đấu giá Cửu Thiên và Thần trộm hàng đầu là được!”
Sở Cửu Ca có thân phận hơn người như thế, lại thêm Thiếu Cung chủ Nguyệt Ma Cung ra tay tương trợ, đương nhiên bọn họ sẽ không kịp trở tay. Thế nhưng đây cũng không phải là chuyện hoàn toàn xấu!
Nếu có thể liên thủ cùng Nguyệt Ma Cung, thế thì việc đối phó phòng đấu giá Cửu Thiên sẽ dễ dàng hơn nhiều, chắc chắn bọn chúng sẽ không thể chống đỡ được trước thế tấn công mạnh mẽ!
Ánh mắt Sở Cửu Ca lạnh lùng như băng tuyết, nàng chậm rãi nói một câu: “Đạo thuật mà ngươi truyền dạy vốn chẳng phải thứ bổn tiểu thư thật lòng hứng thú.”
“À còn nữa, lần này tỷ thí với Thần trộm hàng đầu, các ngươi lại thua rồi!” Sở Cửu Ca ngắm nhìn viên minh châu trong tay, ung dung thông báo một tiếng.
Đoàn trưởng Đồ Thiên cả giận: “Sở Cửu Ca, ngươi có ý gì? Chúng ta không thua, rõ ràng Thần trộm hàng đầu đã thua rồi cơ mà!”
Sở Cửu Ca nhẹ nhàng nâng tay lên, lạnh nhạt đáp: “Hiện Băng Long Châu đang ở trong tay ta chứ không phải trong tay các ngươi. Cho nên, người thua là các ngươi mới phải.”
Hai mắt đoàn trưởng Đồ Thiên co rút lại, giọng điệu run rẩy vang lên: “Sở Cửu Ca... ngươi... ngươi chính là Thần trộm hàng đầu ư! Hóa ra người vừa rồi không phải Thần trộm hàng đầu mà chỉ là kẻ đóng kịch thôi sao?”
“Đoàn trưởng đoán không sai đâu! Nàng chính là Thần trộm hàng đầu đó!”
“Hóa ra Sở Cửu Ca lại chính là Thần trộm hàng đầu!”
Giờ khắc này, toàn bộ thành viên trong đoàn Đồ Thiên đều khϊếp sợ không thôi, cảm tương như bị ai đó đánh vào đầu một chùy vậy.
Sở Cửu Ca cười lạnh nói: “Chúc mừng đoàn trưởng đã đoán trúng phóc! Ngươi muốn bắt Thần trộm hàng đầu để bồi dưỡng một người vượt qua cả Thần trộm hàng đầu sao? Phải công nhân ngươi có óc sáng tạo thật đó. Nhưng đáng tiếc thay, ngươi đã chọn sai người để bồi dưỡng rồi. Thế nên hôm nay, giữa Thần trộm hàng đầu ta và đoàn Đồ Thiên các ngươi... chỉ có một bên có thể sống sót.”
Đoàn trưởng Đồ Thiên thất thần hồi lâu, ngàn tính vạn tính lại không ngờ đến kết cục này.
Bảo sao Lâm Mị lại dễ dàng bại trận như vậy là vì đối thủ của nàng ta chính là Thần trộm hàng đầu.
Cũng chẳng trách những kẻ khác thua dưới tay Sở Cửu Ca, bởi vì nàng chính là Thần trộm hàng đầu!
Hắn bị thiên phú đạo thuật của nàng làm cho mờ mắt, không mảy may nghi ngờ chút gì.
Hơn nữa, hắn vẫn luôn nghĩ rằng Thần trộm hàng đầu phải là một người tu luyện mấy chục năm, có đạo thuật cao thâm. Tuyệt đối không thể nào là một tiểu cô nương chỉ mới mười mấy tuổi đang ở cảnh giới Luyện Linh lục giai.
Hắn không ngờ trên thế gian lại có yêu nghiệt như Sở Cửu Ca! Là hắn tự tay dẫn sói vào nhà, bị một tiểu nha đầu giảo hoạt đùa giỡn xoay vòng trong lòng bàn tay!
Đoàn trưởng Đồ Thiên tức giận đến cực điểm, rít gào thành tiếng: “Thần trộm hàng đầu nhà ngươi hay lắm! Sở Cửu Ca ngươi hay lắm! Lần này là ta thất sách! Hôm nay cho dù ta chết cũng phải kéo ngươi chôn cùng! Ha ha, như vậy thì ta chết cũng đáng!”
“Vù vù vù!” Thân ảnh của hắn lập tức hóa thành tàn ảnh, lao về phía Sở Cửu Ca!
Toàn thân Sở Cẩn Chi tỏa ra sát khí bức người, trầm giọng hăm dọa: “Ngươi dám chạm đến nàng một sợi tóc thử xem!”
“Muốn chết!”
“Ầm!” Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, đoàn trưởng Đồ Thiên bị một chưởng đánh bay ra ngoài.
Sắc mặt hắn tái nhợt cả tin, khó có thể tin nổi nhìn về phía nam tử kia. Hắn hoàn toàn không ngờ rằng Thiếu Cung chủ của Nguyệt Ma Cung thoạt nhìn chỉ mới hơn hai mươi tuổi... lại có thực lực bá đạo đến như thế!