Chương 448: Bảo vật trong tay

Sự xuất hiện của bọn họ khiến sắc mặt đám người đoàn Đồ Thiên hiện rõ vẻ khϊếp sợ.

“Cái gì? Sở Cửu Ca là... Thiếu chủ của phòng đấu giá Cửu Thiên sao!”

“Ngươi... các ngươi...”

“Hóa ra chúng ta cùng đoàn trưởng, tất cả mọi người đều bị Sở Cửu Ca và phòng đấu giá Cửu Thiên đùa bỡn xoay vòng rồi!”

Nếu sớm biết Sở Cửu Ca có quan hệ với phòng đấu giá Cửu Thiên, có cho bọn họ ngàn lượng vàng thì chắc chắn bọn họ cũng không dám lôi kéo nàng nhập bọn làm gì! Thế mà nữ nhân này lại cố tình gia nhập đoàn Đồ Thiên, chỉ sợ nàng mang lòng dạ bất chính đây!

“Đi mau, đây là một cái bẫy đó!”

Bọn họ muốn chạy trốn nhưng các cung đường đều đã bị người của Sở Cửu Ca chặn lại từ trước.

Nhị Hóa cười nói: “Giờ mới muốn chạy à? Đã quá muộn rồi!”

Tiền Tiền quát: “Cửu muội muội, ta thay muội trút giận đây!”

Nhất Nặc nói: “Cửu Ca chơi có vui không? Nhưng cho dù có vui đi chăng nữa thì cũng nên đến lúc kết thúc rồi.”

Đám người đoàn Đồ Thiên tức đến hộc máu. Không ngờ mấy tên thiếu niên trông có vẻ nhỏ tuổi lại có thực lực hùng mạnh đến như vậy! Bọn họ chỉ có bốn người mà đám đạo tặc kia lại không thể chống đỡ nổi được!

Hiện tại, bọn họ chỉ có thể cầu mong đoàn trưởng sớm phát giác ra điểm dị thường, tới cứu viện bọn họ càng sớm càng tốt!

Người của đoàn Đồ Thiên dám trói Sở Cửu Ca ngay trước mặt đám thiếu niên này... mà cho dù nàng cố ý làm thế thì bọn họ vẫn nổi giận, thế nên lúc ra tay trả thù cũng không hề lưu tình chút nào.

Lỡ Cửu thúc biết chuyện này thì sao?

Sở Cửu Ca lấy ra cung tiễn của mình. Chỉ trong thoáng chốc, vô số mũi tên sắc bén như sao băng xuyên thời không bắn tới.

Đối đầu với bốn người bọn họ đã đủ mệt nhoài rồi, giờ lại thêm hai linh yêu thú phun lửa tấn công, chưa kể còn phải đề phòng ám tiễn từ chỗ nàng.

“Vù vù vù!” Thất bại là điều không thể nào tránh khỏi. Chẳng mấy chốc chỉ còn vài kẻ sống sót, đám còn lại buộc phải đầu hàng vô điều kiện.

Ngô Độc cắn răng, nói: “Sở Cửu Ca, ngươi cho rằng đoàn trưởng của chúng ta thật sự tín nhiệm ngươi sao? Đừng quên rằng ngươi đã trúng độc của Đoàn Thiên đại đạo đoàn từ lâu. Chắc ngươi nghĩa ngoại trừ đoàn trưởng ra, chắc chẳng có ai biết cách dẫn phát độc tố đâu nhỉ? Ấy nhưng ta cũng biết đó. Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, tốt nhất ngươi nên thả ta ra đi!”

Loại độc này là do hắn ta tự mình nghiên cứu ra nên đương nhiên hắn ta hiểu rõ nó đáng sợ cỡ nào. Có lẽ đây là con át chủ bài cuối cùng để bảo toàn tính mạng của hắn ta!

Sở Cửu Ca mỉm cười, thản nhiên nói: “Vậy ngươi cứ thử nhìn mà xem, xem thử ta sẽ ra làm sao.”

“Sở Cửu Ca, ngươi đừng quá đắc ý, là ngươi ép ta đó!” Ngô Độc quát to, bắt đầu dẫn phát độc tố trong cơ thể nàng.

Nhị Hóa và những người khác lại thản nhiên đứng đó không vội tiến lên ngăn cản, cứ lẳng lặng khoanh tay đứng nhìn.

Bởi bọn họ tin rằng Ngô Độc không thể nào hạ độc được Cửu Ca cả.

Quả nhiên từ đầu đến cuối, Sở Cửu Ca không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Hắn ta kinh ngạc gào lớn: “Ngươi... không trúng độc? Không thể nào! Thức ăn mà ngươi dùng đều được chúng ta giám sát nghiêm ngặt, căn bản sẽ không có cơ hội đánh tráo! Ngươi...”

Khóe môi Sở Cửu Ca khẽ nhếch lên, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng như cũ: “À, quên không nói cho ngươi biết ta cũng là một độc sư đấy. Hơn nữa, ta còn là độc sư lợi hại hơn ngươi gấp nhiều lần. Những loại độc dược mãn tính mà các ngươi hạ trong thức ăn thường ngày cũng chỉ là trò con nít với ta mà thôi. Ta đã sớm hóa giải từ lâu lắm rồi!”

“Cái... cái gì?” Ánh mắt Ngô Độc trừng lớn nhìn nàng, không thể nào tin nổi.

“Sao có thể như vậy... sao có thể như vậy!”

Lần này, đoàn Đồ Thiên gặp đúng thiên kiếp rồi!

Đoàn trưởng tự xưng là thông minh, mưu lược hơn người, nào ngờ người mà hắn nhắm trúng lại là một độc sư chân chính. Tuổi còn nhỏ như thế mà đã có thiên phú tu luyện, đạo thuật cao siêu, nay lại thêm khả năng giải độc siêu phàm.

Con át chủ bài cuối cùng đã tan biến thành mây khói, Ngô Độc nói: “Ta biết hôm nay mình phải chết rồi, vậy thì... hãy để ta chết dưới độc của ngươi đi! Để ta được lĩnh giáo khả năng sử dụng độc của vị độc sư dám lừa gạt cả đoàn Đồ Thiên này!”

Sở Cửu Ca nhàn nhạt đáp: “Vậy thì như ngươi mong muốn.”

“Vυ"t!” Một cây châm độc bay ra từ tay nàng, trúng ngay yếu huyệt của hắn ta. Trong nháy mắt, độc phát toàn thân, Ngô Độc trợn trừng mắt, nhìn nàng lần cuối: “Quả thật ngươi rất lợi hại! Ta thua tâm phục khẩu phục! Là đoàn Đồ Thiên chúng ta quá đỗi cuồng vọng tự phụ... dám trêu chọc tới ngươi, trêu chọc phòng đấu giá Cửu Thiên là sai lầm lớn nhất!”

“Phụt!” Một ngụm máu đen phun ra, đệ nhất độc sư của đoàn Đồ Thiên đã gục xuống.

Những kẻ còn lại cũng không thoát khỏi tình cảnh này, rất nhanh đã được diệt trừ sạch sẽ.

Sở Cửu Ca phủi tay, nhàn nhạt nói: “Mau đi tìm đoàn trưởng một chuyến, thuận tiện giúp hắn thực hiện tâm nguyện đánh bại Thần trộm hàng đầu đi.”

Dứt lời, nàng rảo bước đi về một hướng khác.

“Ngươi đến rồi!” đoàn trưởng Đồ Thiên nhìn nàng.

“Đoàn trưởng, tình hình hiện tại ra sao?” Nàng hỏi.

“Thần trộm hàng đầu kia đang ẩn thân trong hẻm nhỏ phức tạp này, vô cùng khó tìm. Xem ra chúng ta phải chia nhau hành động thôi, để xem chúng ta có thể bắt được kẻ đó hay không.”

Nói rồi đoàn trưởng Đồ Thiên lại gặng hỏi: “Những người khác đâu? Vì sao chỉ có một mình ngươi?”

“Lúc nãy chúng ta phát hiện tung tích Thần trộm hàng đầu nên liền truy đuổi theo sau, nào ngờ đó chỉ là kẻ giả mạo. Sau đó chúng ta liền bị người của phòng đấu giá Cửu Thiên tập kích, mỗi người phân tán khắp nơi. May mắn là ta đã thoát thân nên đến đây tìm đoàn trưởng trước.”

“Không ngờ người của phòng đấu giá Cửu Thiên lại dám dùng thủ đoạn âm hiểm như thế, thôi thì tạm thời đừng để ý tới bọn họ nữa! Mục tiêu quan trọng nhất là Thần trộm hàng đầu!”

“Được!”

Bọn họ chia nhau xông vào hẻm nhỏ. Sở Cửu Ca vận dụng Sinh Mệnh Bất Tử của mình để quan sát mọi động tĩnh xung quanh.

Rồi chỉ trong thoáng chốc, nàng xông vào một gian phòng cũ nát, giao thủ với một thân ảnh áo trắng.

“Rầm!”

Vừa mới giao thủ được vài chiêu, nàng lập tức cảm nhận được hàn khí bức người. Là Ngũ Nguyệt!

Nàng vốn là người của đoàn Đồ Thiên, mà Thần trộm hàng đầu thật sự sẽ không dễ dàng lộ diện như thế mà chỉ để một người ngụy trang làm mồi nhử mà thôi.

Nhất Nặc cùng những người khác đã giao thủ với đám đạo tặc một vài lần. Nhưng Ngũ Nguyệt gương mặt xa lạ với bọn họ nên nàng mới để Ngũ Nguyệt đóng giả là Thần trộm hàng đầu.

Sở Cửu Ca cùng Ngũ Nguyệt giao chiến vô cùng kịch liệt, lập tức thu hút ánh nhìn của những thành viên trong đoàn Đồ Thiên.

Bọn họ cả kinh nói: “Là Thần trộm hàng đầu kìa!”

“Cuối cùng cũng bắt được tên trộm quỷ mị ẩn hiện như bóng ma kia! Sở Cửu Ca làm tốt lắm!”

Đám người đoàn Đồ Thiên lập tức đuổi đến nơi. Thế là thân ảnh áo trắng nọ lập tức lướt đi, ý đồ muốn đào thoát.

“Đuổi theo!”

Đoàn trưởng Đồ Thiên chỉ hận không thể lóc xác kẻ kia ra tám phần, sao có thể để kẻ đó chạy thoát được?

Thế là bọn họ lại truy đuổi theo Ngũ Nguyệt một lần nữa. Phía sau là người của phòng đấu giá Cửu Thiên, oan gia ngõ hẹp gặp lại nhau, e rằng trận chiến chính diện sắp xuất hiện rồi!

Sở Cửu Ca nói: “Đoàn trưởng, chúng ta phải rút lui thôi! Đêm nay chúng ta đã tổn thất không nhỏ... nếu lại động thủ, chỉ sợ thiệt hại sẽ càng nặng nề hơn. Không đáng đâu!”

“Không được!” Đoàn trưởng Đồ Thiên không chịu cam lòng.

“Vậy thì đoàn trưởng, ngươi xem đây là thứ gì đây?” Sở Cửu Ca lấy ra một hạt châu sắc băng lam, chính là Băng Long Châu!

Đây là mục tiêu nhiệm vụ lần này của bọn họ.

Nàng nói: “Vừa rồi khi giao thủ cùng hắn, ta đã móc được vật này từ trên người hắn rồi. Giờ vật đã ở trong tay, chúng ta có thể rút lui rồi chứ?” Bảo vật đã được thu hồi thì đoàn Đồ Thiên có thể ngẩng cao đầu mà rút lui. Quả nhiên hắn không nhìn lầm người mà!