Sở Cửu Ca thản nhiên đáp lời: “Các ngươi tin hay không thì tùy, bởi vì ta là người mới, nếu các ngươi muốn hoài nghi thì cứ việc hoài nghi! Thế nhưng ta đã thắng phó đoàn trưởng Lâm Mị, theo như ước định trong cuộc tỷ thí, cho dù Lâm Mị chưa quay về đi chăng nữa thì ta vẫn là phó đoàn trưởng danh chính ngôn thuận! Hóa ra các ngươi có thái độ như này dành cho phó đoàn trưởng sao?”
“Đoàn trưởng còn chưa chính miệng thừa nhận ngươi là phó đoàn trưởng thì ngươi vẫn không phải! Ta chỉ cần hạ độc khiến ngươi xấu xí đi một chút cũng được, dù sao thì sắc đẹp cũng không ảnh hưởng đến năng lực hay thực lực của ngươi. Mà ngươi cũng đâu có dựa vào nhan sắc để kiếm cơm như phó đoàn trưởng Lâm Mị đâu, vốn dĩ khuôn mặt này cũng vô dụng mà!”
Hắn ta lấy ra độc rết, nhằm thẳng vào Sở Cửu Ca. May mắn là nàng né tránh kịp thời, thế nhưng độc rết lại phun ra vô số giọt nước tựa như làn mưa rơi dày đặc đánh úp tới. Tầm mắt âm trầm của đám người kia nhìn thẳng vào nàng, hả hê trông chờ xem nàng sẽ chạy đi đâu?
“Dừng tay!” Đúng lúc ấy, giọng nói của đoàn trưởng Đồ Thiên vang lên.
Có sự hiện diện của đoàn trưởng, đương nhiên bọn họ không dám manh động nữa, bèn hỏi: “Đoàn trưởng, tình hình phó đoàn trưởng Lâm Mị sao rồi ạ?”
Sắc mặt đoàn trưởng vô cùng khó coi, hắn lạnh giọng nói: “Lâm Mị đã chết! Chết trên giường của Tần Đà chủ!”
“Cái gì?” Tin tức này khiến đám người đó vô cùng kinh hãi, gân xanh trên trán nổi lên: “Tên hỗn trướng ấy! Đoàn trưởng, chúng ta nhất định phải báo thù cho phó đoàn trưởng Lâm Mị!”
“Đứng lại! Lâm Mị chết rồi, Tần Đà chủ cũng vậy. Hai người chết cùng một lúc, nguyên nhân chính là vì phóng túng quá độ, không biết tiết chế...” Đoàn trưởng Đồ Thiên nhíu chặt mày lại.
Không ngờ phó đoàn trưởng của đoàn Đồ Thiên lại qua đời vì nguyên do lãng xẹt này, đúng là mất hết mặt mũi.
“Ta không tin! Nhất định trong chuyện này có điều mờ ám!” Bọn họ vô cùng phẫn nộ.
Đây không phải lần đầu Lâm Mị có quan hệ với Tần Đà chủ, trước kia đều bình an vô sự, cớ sao sau trận tỷ thí với Sở Cửu Ca lại xảy ra sự cố?
“Cho dù thật sự có uẩn khúc thì đây cũng là việc nội bộ của Nguyệt Ma Cung. Hiện tại phân đà Bắc Minh Vương triều đã bị Thiếu Cung chủ Nguyệt Ma Cung nắm giữ, chúng ta không thể tùy tiện nhúng tay vào được nữa. Thế lực của Nguyệt Ma Cung ngày càng hưng thịnh, chúng ta không thể vì một mình Lâm Mị mà trở mặt với Thiếu Cung chủ được. Mà hiện tại cũng không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh Lâm Mị bị hại. Chuyện này đến đây là kết thúc thôi! Các ngươi là thành viên của đoàn Đồ Thiên, phải suy nghĩ vì toàn cục.”
Lời của đoàn trưởng khiến mọi người dần tỉnh táo lại. Sau đó liền nghe hắn tiếp lời: “Từ hôm nay trở đi, Sở Cửu Ca chính là phó đoàn trưởng của đoàn Đồ Thiên chúng ta!”
“Chúng tôi không phục!” Bọn họ đồng loạt phản đối.
Sở Cửu Ca cười nhạt: “Mặc kệ các ngươi phục hay không, ta vẫn là phó đoàn trưởng bởi vì ta đã thắng cuộc tỷ thí ấy. Trừ phi các ngươi có thể thắng được ta!”
“To gan!” Bọn họ đồng loạt quay sang nhìn chằm chằm vào nàng.
“Nếu không phục thì cứ khiêu chiến đi, lúc nào ta cũng sẵn sàng tiếp đón.”
“Được lắm! Để xem ngươi kiêu ngạo được bao lâu, nhất định ngươi sẽ phải trả giá đó!”
Quả thật vị trí phó đoàn trưởng này quá đỗi hấp dẫn, dẫn đến việc có không ít người muốn khiêu chiến nàng bằng được. Sở Cửu Ca cũng sảng khoái tiếp nhận, xem như đây là trò chơi tiêu khiển vậy.
Để tìm được mục tiêu nhiệm vụ, dĩ nhiên cần có thông tin tình báo. Sở Cửu Ca nói: “Đoàn trưởng, giờ ta đã là phó đoàn trưởng của đoàn Đồ Thiên rồi. Sau này không thể có chuyện mỗi lần thực hiện nhiệm vụ là ta lại phải tới phòng đấu giá Cửu Thiên nhờ bằng hữu cung cấp thông tin nhỉ? Chí ít thì cũng phải cung cấp tin tức tình báo cho phó đoàn trưởng đang nắm quyền chứ!”
Đoàn trưởng gật đầu: “Ngươi đã là phó đoàn trưởng thì tất nhiên sẽ được hưởng quyền hạn tương xứng.”
Sau khi nhận được quyền hạn này, Sở Cửu Ca bắt đầu chơi một trận thật lớn cùng các đạo tặc trong đoàn.
Mỗi lần bị khiêu chiến, đối phương đều thua thảm bại. Không một ai có thể nhanh hơn nàng trong việc trộm bảo vật được.
Trong lúc củng cố địa vị phó đoàn trưởng, nàng cũng tranh thủ liên lạc với từng người một.
Một tấm lưới lớn đang từ từ giăng xuống đoàn Đồ Thiên... mà giờ đã đến lúc thu lưới rồi.
Thần trộm hàng đầu lại phát động khiêu chiến với đoàn Đồ Thiên một lần nữa.
Mấy ngày qua, Sở Cửu Ca biểu hiện năng lực cực kỳ xuất sắc đến mức đoàn trưởng Đồ Thiên cũng vô cùng hài lòng: “Tốt lắm! Thần trộm hàng đầu à, lần này chúng ta nhất định sẽ khiến ngươi phải bẽ mặt!”
đoàn Đồ Thiên lập tức triệu tập hội nghị khẩn cấp, đoàn trưởng và phó đoàn trưởng đều phải tham gia. Nhờ vậy mà Sở Cửu Ca đã nghe được toàn bộ kế hoạch bọn họ bàn tính nhằm đối phó Thần trộm hàng đầu kia.
Khóe môi nàng khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười đầy ẩn ý. Chỉ sợ đám người kia còn chưa hay biết rằng ngày diệt vong của đoàn Đồ Thiên sắp đến rồi.
Mục tiêu lần này vẫn là phòng đấu giá Cửu Thiên. Phân đà tại Bắc Minh Vương triều đang cất giấu một viên Băng Long Châu, đây cũng chính là mục tiêu của Thần trộm hàng đầu.
Vào đêm trăng thanh gió mát, Sở Cửu Ca cùng đoàn trưởng Đồ Thiên dẫn theo một đội, bí mật đột nhập vào phòng đấu giá Cửu Thiên.
Sở Cửu Ca không hề dặn dò người trong phòng đấu giá thả lỏng phòng bị, là nàng tự dựa vào bản lĩnh của mình để xông vào bên trong.
Lúc này, một thân ảnh màu trắng lướt qua khiến người ta lập tức hét lên: “Đó là Thần trộm hàng đầu!”
“Đuổi theo!” Sở Cửu Ca lạnh lùng quát.
Bọn họ truy đuổi tới một nơi vắng vẻ, thế rồi đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng gió rít. Một con rết độc lao thẳng về phía nàng.
Sở Cửu Ca đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, nàng vận chuyển Sinh Mệnh Bất Tử, liên tiếp bắn ra rất nhiều mũi tên.
“Vù vù vù!”
Một số kẻ bị trúng tên mà gục ngã. Kẻ ngụy trang thành Thần trộm hàng đầu cũng bị vạch trần thân phận, đó chính là thủ hạ của nàng!
Ngô Độc lạnh giọng nói: “Trước kia có đoàn trưởng che chở nên chúng ta không động được tới ngươi. Giờ đoàn trưởng đang bận đối phó với Thần trộm hàng đầu, cuối cùng cũng đến lượt chúng ta xử lý ngươi rồi!”
Sở Cửu Ca đáp lời: “Không cần ta hỗ trợ nữa chứ gì! Các ngươi không sợ đoàn Đồ Thiên phải chịu thất bại bởi Thần trộm hàng đầu sao? Đã ít nhân lực như thế mà còn dám vọng tưởng đối đầu với ta à!”
“Sở Cửu Ca, ngươi đừng nói hươu nói vượn nữa! Đoàn trưởng của chúng ta tuyệt đối sẽ không thất bại! Lần trước chỉ vì Thần trộm hàng đầu quá đỗi giảo hoạt, lần này thì sẽ không chuyện đó đâu!” Bọn họ âm trầm đáp lời.
“Chỉ dựa vào đám bại tướng các ngươi mà cũng muốn đối phó với ta ư?” Sở Cửu Ca nở nụ cười trào phúng.
“Sở Cửu Ca! Phải công nhận kỹ thuật trộm cắp của ngươi lợi hại thật, mấy người chúng ta cộng lại cũng không sánh bằng. Nhưng hôm nay... bọn ta chỉ muốn gϊếŧ ngươi thôi! Dù sao thì ngươi mới chỉ đạt tới cảnh giới Linh Cảnh mà thôi, sao có thể sánh bằng bọn ta được.”
“Chưa chắc đâu! Hắc Diễm, Tiểu Kim, xuất hiện đi!”
“Chỉ thêm hai linh yêu thú mà thôi, ngươi vẫn không thoát khỏi tay chúng ta được đâu!”
“Ai nói Tiểu Cửu chỉ có hai linh yêu thú? Còn có Tiểu Gia nữa đó!” Lúc này, một âm thanh kiêu ngạo truyền đến.
“đoàn Đồ Thiên dám bắt cóc Cửu muội muội nhà ta lâu như vậy, hôm nay ta nhất định phải quét sạch lũ các ngươi, đưa nàng trở về! Tội nghiệp Cửu muội muội của ta phải ở cái ổ đạo tặc bẩn thỉu này, ăn không ngon, ngủ không yên. Nếu để Cửu thúc biết được, thể nào ta cũng bị đánh chết mất!” Vừa dứt lời, một chàng thiếu niên mặc y phục màu tím bước ra.
“Đúng là một đám ngu xuẩn, dám bắt cóc Thiếu chủ phòng đấu giá Cửu Thiên, lũ các ngươi đáng chết lắm!” Giọng nói lạnh băng mang theo ý tứ miệt thị sắc bén vang lên.
“Hôm nay chính là ngày đoàn Đồ Thiên diệt vong!” Bốn đạo thanh âm mơ hồ vang lên như mang theo ma lực, từng tiếng cứ lượn quanh trong bóng tối.