Chương 446: Sẽ không tổn thương ngươi

Dưới sự tăng cường của bộ công pháp, Sở Cẩn Chi cảm nhận được rõ ràng khả năng tấn công của Tần Đà chủ tăng tiến rất nhiều.

Thế nhưng, hắn vẫn không hề bận tâm đến đối thủ cường đại mà dồn toàn lực gia tăng tu vi, đẩy khí tức của bản thân lên tới mức cực hạn.

Năng lượng xung quanh dâng trào mãnh liệt, khí tức hỗn loạn như cuồng phong bạo vũ ập đến. Đó chính là uy lực của Ma chủng chân chính. Sở Cửu Ca siết chặt nắm tay, thầm niệm trong lòng: “Thất thúc... người nhất định phải chiến thắng Ma chủng đấy!”

“Thiếu Cung chủ, hắn...” Tả hộ pháp lo lắng không thôi, e sợ Thiếu Cung chủ sẽ bị tẩu hỏa nhập ma!

“Rầm! Rầm! Rầm!” Tần Đà chủ lao về phía Sở Cửu Ca, sau đó mới giao thủ với Sở Cẩn Chi. Hai đạo thân ảnh bị đánh bay ra xa rồi lại tiếp tục tái chiến, từng chiêu thức rung động đến lòng người.

Sở Cửu Ca vẫn duy trì vận chuyển Sinh Mệnh Bất Tử, âm thầm quan sát tình huống của thất thúc. Hắn đã bị thương nhưng không quá nghiêm trọng. Mà thương thế của Tần Đà chủ lại càng nặng hơn nhiều.

Chỉ thấy hai người lại hóa thành tàn ảnh, rồi “ầm” một tiếng long trời lở đất, cánh tay của Tần Đà chủ đã bị Sở Cẩn Chi chém xuống.

Tần Đà chủ bỏ lại cánh tay đẫm máu, xoay người định đào tẩu. Sở Cửu Ca không chút do dự lấy ra Đế Ma Cung, một mũi tên bắn vυ"t ra xa!

“Phụt!” Tuy mũi tên này không gây nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng đủ để khiến Tần Đà chủ không thể trốn thoát được nữa.

Tình huống của thất thúc ngày càng chuyển biến xấu hơn, vậy nên trận chiến này nhất định phải chấm dứt càng sớm càng tốt!

“Ngươi... ngươi...” Tần Đà chủ trừng mắt nhìn về phía người vừa bắn tên.

Mũi tên vừa rồi mang theo uy lực kinh thiên khiến gã khó có thể tin nổi đó là mũi tên do một kẻ mới chỉ đến cảnh giới Luyện Linh lục giai như Sở Cửu Ca bắn ra!

Dù bản thân đã mang trọng thương nhưng đôi mắt đỏ như máu của Sở Cẩn Chi vẫn nhìn chằm chằm vào Tần Đà chủ, sát ý cuồn cuộn như muốn nghiền nát gã thành tro bụi.

Ngay khoảnh khắc đó, một thân ảnh đỏ rực lướt tới khiến Tần Đà chủ nhanh chóng suy nghĩ đối sách. Giờ Thiếu Cung chủ đang trong trạng thái Ma khí bạo tẩu, tẩu hỏa nhập ma là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Thế mà tiểu nha đầu Sở Cửu Ca kia lại dám chắn trước mặt hắn... nàng chết chắc rồi!

Quả nhiên, Thiếu Cung chủ lập tức giơ tay lên! Sát khí ngập trời hướng thẳng về phía thiên linh cái của Sở Cửu Ca, bổ xuống một chưởng!

Tần Đà chủ điên cuồng cười to: “Sở Cửu Ca à! Không ngờ ngươi lại chết ngay trước mặt ta, mà còn chết dưới tay người mà ngươi hết mực kính yêu và ỷ lại nhất chứ! Ma khí đã bộc phát sẽ khiến người ta mất khống chế, một khi đã bùng nổ thì Thiếu Cung chủ sẽ chẳng nhận ra ai đâu, dù đó có là ngươi đi chăng nữa...”

Thế nhưng...

Vào khoảnh khắc một chưởng rơi xuống lại nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, chẳng hề giống như một đòn muốn phá nát thiên linh cái cả!

Tần Đà chủ trợn mắt nhìn khung cảnh ấy: “Sao lại có thể như vậy được?”

Gã từng thấy vô số thiên tài của Nguyệt Ma Cung vì Ma khí bạo tẩu mà gϊếŧ chóc điên cuồng, không thể khống chế bản thân. Thế mà ngay lúc đυ.ng tới Sở Cửu Ca, sát ý trong mắt Thiếu Cung chủ đều bị thu hồi không còn sót lại chút gì nữa!

Bàn tay Sở Cửu Ca nhẹ nhàng đặt lên tay Sở Cẩn Chi, dòng năng lượng Nguyệt mang chảy xuôi mang theo Ma chủng đang rục rịch trong cơ thể hắn đã được tạm thời khống chế.

Hình như Ma chủng kia lại mạnh hơn rồi thì phải! Sở Cửu Ca cảm thấy năng lượng của nó đang tiếp tục bành trướng, còn Nguyệt mang lại không đủ để áp chế nó.

Vậy thì nàng phải nhanh chóng tìm được hộp bất tử của tộc thứ tư và thứ năm, có lẽ mới có cách chế ngự hoàn toàn Ma chủng này!

Sở Cẩn Chi phục hồi tinh thần, cười khẽ: “May mắn ta chưa làm Ca Nhi bị thương.”

Sở Cửu Ca dịu dàng nói: “Sao thất thúc có thể thương tổn ta được chứ?”

“Chưa chắc lần sau đã được như này đâu!” Lần này có thể khống chế nhưng lần sau thì chưa chắc. Bởi hắn có thể cảm nhận rõ ràng nguy cơ ngày càng lớn hơn từ Ma chủng trong cơ thể.

“Không!”

“Nghe lời, Ca Nhi.” Sở Cẩn Chi có hơi lo lắng.

Rõ ràng Lâm Mị và Tần Đà Chủ chưa hiểu rõ tầm quan trọng của Sở Cửu Ca đối với Sở Cẩn Chi rồi. Ai dám động tới nàng thì ắt hẳn kẻ đó sẽ không thể nào sống sót.

Trước tiên là Tần Đà chủ, sau đó sẽ là đoàn Đồ Thiên... Lâm Mị mơ hồ cảm thấy, phen này đại đạo đoàn của bọn đã xong đời rồi.

“Thiếu Cung chủ tha mạng!”

Thấy Tần Đà chủ đã hoàn toàn thất bại, một vài hạ thủ của gã cũng lần lượt quỳ xuống cầu xin. May mà Sở Cẩn Chi không có ý định đuổi tận gϊếŧ tuyệt.

Sở Cửu Ca lấy ra vài viên đan dược đưa cho Tần Đà chủ cùng Lâm Mị: “Cho các ngươi một món quà đây... hy vọng các ngươi sẽ thưởng thức thật tốt.”

Viên đan dược này còn lợi hại hơn nhiều so với hương dược mà bọn họ từng dùng trước kia.

Sở Cửu Ca lên tiếng: “Người đâu! Tới đỡ Đà chủ của các ngươi về phòng nghỉ ngơi đi. Nhớ dìu cả phó đoàn trưởng Lâm Mị qua đó luôn nhé!”

“Vâng!”

Sở Cửu Ca không ở lại Nguyệt Ma Cung quá lâu nữa, nàng nói: “Thất thúc, ta đã hoàn thành xong nhiệm vụ rồi. Giờ ta muốn quay lại đoàn Đồ Thiên.”

“Không được! Quá nguy hiểm.” Sở Cẩn Chi phản đối.

Sở Cửu Ca mỉm cười: “Thất thúc tin tưởng ta đi. Đối với những người trong đoàn Đồ Thiên, ta mới là kẻ nguy hiểm hơn nhiều.”

Nhìn nụ cười tự tin của nàng, Sở Cẩn Chi chỉ đành bất đắc dĩ căn dặn: “Ca Nhi nhất định phải cẩn thận đấy!”

“Đương nhiên rồi!” Sở Cửu Ca nói lời cáo biệt thất thúc, nhanh chóng rời khỏi Nguyệt Ma Cung. Nàng mang theo chén Nguyệt Quang Lưu Ly, trở về đoàn Đồ Thiên.

Đến khi trông thấy nàng bình an trở lại, toàn bộ thành viên của đoàn Đồ Thiên đều kinh ngạc không thôi.

Từ khi nàng và Lâm Mị lập ước định, bọn họ đều cho rằng chắc chắn nàng sẽ thất bại. Hơn nữa nàng sẽ bị Lâm Mị hành hạ vô cùng thảm thiết.

“Đoàn trưởng, đây là chén Nguyệt Quang Lưu Ly. Ta đã kiểm tra rồi, đây là đồ thật đó. Như này chứng tỏ ta đã thắng rồi phải không?” Sở Cửu Ca đưa món đồ đến trước mặt đoàn trưởng.

Đoàn trưởng Đồ Thiên nâng chén lên ngắm nghía hồi lâu, bắt đầu rơi vào trầm ngâm: “Đúng là hàng thật rồi. Thế mà ngươi còn đem về trước cả Lâm Mị nữa, thế nhưng... Lâm Mị đâu rồi?”

Sở Cửu Ca đáp lời: “Chắc đoàn trưởng cũng biết Tần Đà chủ là kẻ háo sắc chứ. Nghe nói phó đoàn trưởng Lâm Mị và gã vừa gặp mặt đã vừa mắt nhau, hiện giờ chắc còn đang vui vẻ đến quên cả trời đất. Ta thừa dịp bọn họ đang bận rộn làm chuyện đó nên liền lẻn vào lấy trộm bảo vật mang về đấy. Quả đúng là cơ hội tốt trời ban!”

Đoàn trưởng khẽ cau mày. Dù hắn vẫn luôn âm thầm theo dõi hành tung của Sở Cửu Ca nhưng việc đến gần nơi đó lại không hề dễ chút nào. Đến bản thân hắn cũng không rõ nàng đã thoát thân bằng cách nào. Vì sao Lâm Mị lại để nàng rời đi dễ dàng như thế?

Thôi thì chỉ đành chờ Lâm Mị trở về rồi sẽ rõ.

Ngày hôm sau vẫn không thấy bóng dáng Lâm Mị đâu.

Một số người thân cận với Lâm Mị trong đại đạo đoàn lập tức vây quanh chỗ ở của Sở Cửu Ca.

“Sở Cửu Ca, rốt cuộc phó đoàn trưởng Lâm Mị đã xảy ra chuyện gì?”

Sở Cửu Ca thản nhiên đáp: “Lúc ta rời đi, bọn họ vẫn đang tầm hoan mua vui. Ta không thích xem cảnh đó nên mới quay về đây phục mệnh luôn. Ai mà biết sau đó xảy ra chuyện gì chứ?”

Những người đó đồng loạt nhíu mày. Tần Đà chủ nổi danh là gã tàn bạo, chẳng lẽ ngay cả với Lâm Mị mà gã cũng dám không kiêng nể gì ư? Chẳng lẽ phó đoàn trưởng Lâm Mị đã xảy ra chuyện rồi sao?

Gương mặt bọn họ tối sầm lại. Nếu Lâm Mị thật sự xảy ra chuyện, sợ rằng bọn họ sẽ tới tận cửa Tần Đà chủ để báo thù!

“Tốt nhất ngươi nên nói thật! Nếu không thì gương mặt này của ngươi... ta không ngại để cho tiểu sủng vật của ta cắn nát gương mặt xinh đẹp này đâu!” Một chàng thiếu niên mặc y phục màu đen âm trầm nhìn Sở Cửu Ca một lát rồi buông ra lời ấy. Từ lòng bàn tay của hắn ta, một con rết to bằng cánh tay bò ra mang hình thù quái dị, trông cực kỳ kinh khủng!