Tần Kiến sửng sốt: “Thiếu Cung chủ, người tới rồi!”
Sở Cẩn Chi lạnh lùng nói: “To gan! Ca Nhi là chất nữ của ta, là Thiếu Cung chủ tương lai của Nguyệt Ma Cung. Thế mà ngươi dám động thủ với nàng, chắc ngươi chán sống rồi phải không!”
Tần Kiến cười nhạt: “Thiếu Cung chủ, cùng lắm đó chỉ là một tiểu nha đầu có chút tư sắc. À mà hiện tại người còn chưa lên ngôi Cung chủ, nói lời này chẳng phải hơi sớm quá chăng? Chỉ vì một tiểu nha đầu mà Thiếu Cung chủ định xuống tay với Đà chủ như ta, nếu Cung chủ biết được thì sao đây nhỉ?”
“Ngươi chán sống!” Trong nháy mắt, khí tức trên người Sở Cẩn Chi lập tức bùng phát vô cùng nguy hiểm khiến Sở Cửu Ca cũng phải giật nảy mình. Thất thúc hắn...
Tần Kiến nói năng càn rỡ, lăng nhục nàng nên đã chọc giận Thất thúc rồi.
Chỉ trong một khoảnh khắc, hai thân ảnh một trắng một đen lập tức lao vào cuộc chiến.
“Ầm ầm!” Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Lâm Mị liếc nhìn một lát thôi cũng đoán được tình thế hiện tại. Tuy vị Thiếu Cung chủ kia có dung mạo tuấn mỹ nhưng đó lại là một kẻ tàn bạo vô cùng. Dáng vẻ cuồng dã kia như muốn xé nát vạn vật, đúng là cực kỳ nguy hiểm!
Nàng ta thầm nghĩ phải nhanh chóng báo tin cho đoàn trưởng biết. Hiển nhiên đây chẳng phải là thiên tài mà là tai họa thì có!
Dù đoàn Đồ Thiên có thực lực thật nhưng nếu so sánh với đại ma giáo như Nguyệt Ma Cung thì vẫn còn kém xa.
Thế mà đoàn trưởng lại đi bắt Tiểu Cung chủ - bảo bối trong lòng người nắm quyền tương lai của Ma cung, muốn nàng làm đạo tặc ư? Đến cả Đà chủ mà nàng cũng dám tiêu diệt thì đoàn Đồ Thiên có tính là gì?
Một thân ảnh đỏ rực lóe lên, hóa ra Sở Cửu Ca đã chặn đường Lâm Mị.
Nàng khẽ cười: “Phó đoàn trưởng Lâm Mị, chúng ta cùng tỉ thí một phen xem thế nào?”
Lâm Mị nói: “Chúng ta chưa điều tra rõ thân phận của ngươi mà đã bắt giữ, nay ta thành thật tạ lỗi với tiểu thư. Kính mong Sở tiểu thư rộng lượng bỏ qua cho tiểu nhân!”
“Ái chà, ta lại không thích bỏ qua đấy! Đoàn Đồ Thiên muốn diệt trừ ta, nhớ thương ta như thế, ngươi nghĩ ta sẽ để các ngươi tồn tại dễ dàng như thế sao? Mà trước tiên, ta sẽ phải tiêu diệt ngươi trước!” Sở Cửu Ca lạnh lùng đáp trả.
“Cái gì? Có lúc nào đoàn Đồ Thiên đối địch với ngươi chứ? Rõ ràng đoàn trưởng muốn bồi dưỡng ngươi thật tốt bởi vì ngươi có thiên phú sánh ngang với Thần trộm hàng đầu... Thần trộm hàng đầu?” Lâm Mị mở to hai mắt nhìn vào nàng, dường như không thể tin nổi.
Vừa nghĩ tới những biểu hiện và khả năng thiên phú của Sở Cửu Ca, trong lòng nàng ta chợt dâng lên niềm hoài nghi vô cùng mãnh liệt.
Nhưng mà... người có thể lặng lẽ trộm báu vật từ đoàn Đồ Thiên mà không phát ra chút tiếng động nào là Thần trộm hàng đầu cơ mà. Trong khi nàng chỉ là một tiểu cô nương yếu ớt, dù có đánh chết thì nàng ta cũng không thể tin nổi!
Sở Cửu Ca trêu tức: “Không ngờ đầu óc phó đoàn trưởng cũng lanh lợi đấy. Chúc mừng ngươi đã đoán đúng rồi, ta chính là Thần trộm hàng đầu đây!”
Đồng tử Lâm Mị co rút lại: “Ngươi... ngươi cố ý để chúng ta bắt được? Đây là cái bẫy... là cái bẫy mà ngươi giăng ra sao!”
Nàng ta lập tức quay đầu bỏ chạy, định báo cho đoàn trưởng tin tức động trời này: rõ ràng đoàn trưởng không chỉ bắt về một người có thân phận bất phàm mà đó còn chính là Thần trộm hàng đầu đấy!
Bọn họ còn định bồi dưỡng nàng thành kẻ địch với Thần trộm hàng đầu, kết quả lại bị người ta đùa giỡn quanh mòng mòng xung quanh! Nếu để người ta biết được thì đúng là mất hết mặt mũi!
Lúc này tâm lý Lâm Mị đã hoàn toàn rối loạn. Hơn nữa mấy ngày nay nàng ta vẫn luôn hầu hạ Tần Đà chủ, thân mang trọng thương nên không thể phát huy toàn bộ thực lực.
Sở Cửu Ca vận dụng Vạn Đồng Vẫn Diệt để khống chế nàng ta, Hắc Diễm và Tiểu Kim cũng phối hợp ra tay với nàng.
“Vù vù vù!” Ngọn lửa đen vàng đan xen đẩy Lâm Mị rơi vào tình thế nguy kịch.
Thực lực của nàng ta vốn mạnh hơn Sở Cửu Ca nhiều, thế mà giờ phút này chỉ đành phải chịu cảnh bị áp chế toàn diện!
Nhìn chỗ nào cũng thấy toàn là sơ hở, tâm trí nàng ta vẫn còn rối loạn bởi bí mật kinh người kia, hoàn toàn không thể khống chế suy nghĩ được nữa.
Mà Hắc Diễm và Tiểu Kim cứ điên cuồng công kích đối phương, trong khi Sở Cửu Ca đã hoàn toàn biến mất ngay trước mắt Lâm Mị.
Sở Cửu Ca đã rời đi? Không thể nào... nhất định nàng đang ẩn thân gần đây mà thôi!
Đây chính là năng lực của Thần trộm hàng đầu. Nàng có thể ẩn nấp hoàn mỹ đến mức dù có ở sát bên thì người ta cũng không thể phát hiện ra.
“Vυ"t vυ"t vυ"t!”
Vô số mũi tên sắc bén như làn mưa trút xuống. Lần này Sở Cửu Ca không cần đến Đế Ma Cung mà chỉ nhờ cung tiễn bình thường đã khiến Lâm Mị phải trọng thương.
“Phụt phụt!” Ba mũi tên lập tức xuyên qua thân thể nàng ta, ngoài ra còn có mấy chiếc châm độc phong tỏa huyệt đạo quan trọng trên người.
Sở Cửu Ca tiến lên, xử lý vết thương cho nàng ta. Lâm Mị cố gắng cất tiếng nói thành lời: “Sở Cửu Ca... vì sao ngươi lại cứu ta? Vì ngươi sợ bị đoàn trưởng phát hiện ra thân phận thật của ngươi sao?”
Sở Cửu Ca mỉm cười: “Người gϊếŧ ngươi không nên là ta mà phải là người khác mới đúng! Nếu không thì sao ta có thể thay thế ngươi trở thành phó đoàn trưởng mà không bị đoàn trưởng nghi ngờ đây?”
Lâm Mị trừng lớn hai mắt: “Ngươi... ngươi còn muốn quay lại đoàn Đồ Thiên, còn muốn làm phó đoàn trưởng nữa ư? Nếu đoàn trưởng biết ngươi là Thần trộm hàng đầu, nhất định hắn sẽ băm vằm ngươi thành từng đoạn!”
Sở Cửu Ca lãnh đạm trả lời: “Ta sẽ không để hắn phát hiện ra đâu. Mà sao hắn có thể nghĩ tới Thần trộm hàng đầu là ta cơ chứ? Trừ phi ta chủ động thú nhân với ngươi như ngày hôm nay vậy! À nhưng đó chỉ là lời nói thật lòng với địch nhân sắp chết mà thôi.”
“Ầm ầm!”
Sở Cẩn Chi đại chiến với Tần Đà chủ một trận. Trong lúc giằng co, Tần Đà chủ gầm lên: “Người đâu! Người đâu!”
“Nơi này là địa bàn của ta! Dù ngươi có là Thiếu Cung chủ thì người của ta cũng chỉ nghe mệnh lệnh của ta mà thôi! Bọn chúng sẽ không nghe theo ngươi đâu!” Đơn độc đấu tay đối với Thiếu Cung chủ vốn là chuyện không tưởng vì khả năng của hắn quá mạnh.
Nhưng nhiều người hợp sức sẽ khác! Đông người sẽ có lợi thế nhất định nên gã muốn dùng chiến thuật dùng nhiều người để chống lại Sở Cẩn Chi.
“Vù vù vù!” Đúng lúc đó, một đám người không thuộc quyền quản lý của gã đột ngột tràn tới từ bốn phương tám hướng, nhanh chóng khống chế thủ hạ của gã.
“Tần Đà chủ đang nói đến đám người này sao? Chúng ta đã thu phục bọn chúng từ lâu rồi!”
“Thuộc hạ bái kiến Thiếu Cung chủ, Tiểu Cung chủ!” Người ấy chính là Tả Hộ Pháp.
“Sao có thể?” Tần Đà chủ đứng chết trân tại chỗ. Nếu luận thực lực, người mà Thiếu Cung chủ dẫn tới vốn không thể sánh bằng thủ hạ của gã.
Nhưng tại sao chỉ trong khoảng thời gian ngắn, bọn họ lại bị bắt giữ hết chứ?
Sở Cửu Ca lên tiếng giải thích: “Không nghĩ ra được nguyên nhân sao? Thật ra cũng đơn giản thôi: ngươi dám hạ độc ta thì đương nhiên ta cũng sẽ hạ độc toàn bộ cứ điểm của các ngươi. Ngoại trừ ngươi có thể chất đặc biệt kháng độc mạnh ra thì những kẻ còn lại đều trúng độc cả rồi. Mà giờ bọn họ đã dần suy yếu, không thể vận dụng linh lực thì đương nhiên sẽ bị đánh bại dễ dàng thôi!”
“Ngươi... ngươi... là ngươi hạ độc ư?”
Sở Cửu Ca ra tay lúc nào mà sao bọn họ hoàn toàn không hề hay biết nhỉ?
Thần không biết, quỷ không hay, độc dược âm thầm khiến đám thủ hạ của gã đều gục ngã cả, rốt cuộc nàng còn cất giấu thủ đoạn gì nữa đây?
Còn tưởng rằng nàng là một con cừu non ngây thơ chỉ biết giở chiêu trò cáo mượn oai hùm, không ngờ nàng lại là loài lang sói độc ác đội lốt cừu non!
“Aaa!” Nghe tiếng rêи ɾỉ thê thảm của đám thủ hạ, gã tự biết rõ bọn họ không còn sức lực để đánh trả nữa. Vậy thì bây giờ chỉ còn lại một mình gã chống lại vị Thiếu Cung chủ hung hãn kia mà thôi.
Chẳng lẽ lại cầu xin tha thứ?
Gã nhìn đôi mắt Thiếu Cung chủ đã nhuốm máu, trong lòng thầm hiểu giờ xin tha đã quá muộn rồi! Giờ chỉ có thể cắn răng đấu đến cùng mà thôi.
Nếu gã chiến thắng, nếu gã đánh bại Thiếu Cung chủ thì gã sẽ được sống. Còn nếu không thành công thì...
Sau này dù mọi việc có được xử lý ổn thỏa, gã vẫn sẽ bị trừng phạt vì khiến Thiếu Cung chủ bị thương. Mà nếu hôm nay không phản kháng đến cùng thì chắc chắn gã sẽ bị gϊếŧ chết!
“Nhiễm Huyết Đại Pháp!” Da thịt gã đã hóa thành màu đỏ như máu, bốc cháy hừng hực. Chỉ trong một khoảnh khắc, thân thể gã lập tức biến thành một khối đen kịt.