Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Nghịch Thiên Thần Phi Chí Thượng

Chương 62: Đánh lén!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Người đàn ông này, không phải là Huyền Linh Vực Chủ!

Mộ Thanh Lan cũng nghĩ như vậy, và quả nhiên, đúng là như thế!

Ngược lại, Khương Mặc lại kinh ngạc trợn to hai mắt, tựa hồ còn chưa hoàn hồn.

Nhưng ngay sau đó, hắn lại nghe tiếng cười của người đàn ông đó, sắc mặt rốt cuộc thay đổi!

"Ngươi là ai?"

Khương Mặc kinh hãi không thôi, liền quát lớn.

Ngọc bài kia rõ ràng vừa vặn với chỗ lõm trên bia mộ, nhưng vì sao người này lại không phải là Huyền Linh Vực Chủ?

Vậy thì người này là ai?

Và điều gì đã xảy ra với ngọc bài của hắn?

Tiếng cười của người đàn ông đột nhiên dừng lại, nhìn Khương Mặc, hừ lạnh một tiếng. (Truyện được đăng duy nhất tại dembuon.vn)

"Tìm người mà cũng tìm lầm, ngươi đúng là cực kỳ ngu xuẩn! Có điều, nếu đã đến đây, thì hãy ở lại đây luôn đi!"

Giọng nói rơi xuống, một lực lượng cường hãn đột nhiên tấn công vào Khương Mặc!

Khương Mặc liền xoay người bỏ chạy!

Nhưng làm sao hắn có thể là đối thủ của người đàn ông đó?

Chỉ cần một cái vung tay nhẹ nhàng, thân hình của Khương Mặc liền đột nhiên cứng đờ, sau đó như bị một lực vô hình túm lấy cổ, kéo ra phía sau!

Khương Mặc có giãy giụa cách mấy cũng đều vô dụng, một lát sau, sắc mặt của hắn đã biến thành màu gan lợn.

"Nếu như tới vì tên súc sinh Huyền Linh đó, thì hãy chôn cùng hắn luôn đi!"

Một giọng nói âm u vang lên, Khương Mặc đã bị hắn siết chặt cổ, toàn thân treo trên không, hai chân điên cuồng đá.

Mộ Thanh Lan cố gắng giấu đi tất cả hít thở, cường giả như vậy, nếu còn cố ý tìm kiếm, e rằng nàng cũng sẽ gặp nguy hiểm!

Ngay khi huyết quản trên trán Khương Mặc như muốn vỡ tung, đột nhiên trong mắt hắn, chợt lóe lên một tia sáng đen kỳ dị!

Bá!

Hắn đột nhiên giơ cánh tay của mình lên, rồi chém xuống một cách quyết liệt!

Thình thịch!

Khương Mặc liền rơi xuống, ngã trên mặt đất.

Hắn nhanh chóng lăn đi chỗ khác, khi quay đầu nhìn lại người đàn ông lần nữa, tia sáng đen trong mắt đã tiêu tán.

"Hửm?"

Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng.

"Vẫn còn có chút thủ đoạn đấy.."

Khương Mặc nhìn chằm chằm vào hắn.

"Có điều, cũng chỉ có như vậy thôi. Không phải ngươi đang tìm Huyền Linh sao? Vậy thì đi chết cùng với hắn đi!"

Người đàng ông chế nhạo, đồng thời mấy luồng Nguyên lực cũng lao thẳng về phía Khương Mặc!

Khương Mặc lần này lại không có chạy, sắc mặt lại trở lại vẻ thờ ơ lạnh nhạt thường ngày, dưới chân vừa động, liền cũng lao thẳng đến!

"Không quan trọng ngươi là ai! Hôm nay, truyền thừa này, ta nhất định phải có!"

Bùm!

Lực lượng của cả hai liền va chạm vào nhau một cách mạnh mẽ!

Với cú chạm vừa rồi, biểu cảm của người đàn ông cuối cùng cũng đã có sự thay đổi.

Hắn cẩn thận nhìn Khương Mặc vài lần, đột nhiên cười lạnh một tiếng.

"Ngươi cho rằng dừa vào chút thủ đoạn này, liền có thể đánh bại ta sao?"

Khương Mặc lau vết máu nơi khóe miệng: "Nếu đã chết, thì nên chết cho sạch sẽ đi!"

Nói xong, hắn đột nhiên nhắm mắt lại.

Nhưng mà, Mộ Thanh Lan lại thấy trên mu bàn tay của hắn đột nhiên xuất hiện một tia màu đen kỳ dị! (Truyện được đăng duy nhất tại dembuon.vn)

Dưới làn da dường như có một đường đen lan nhanh!

Mộ Thanh Lan chắc chắn rằng, đường đen đó nhất định đã lan đến phía trên cánh tay của hắn, hoặc thậm chí còn nhiều chỗ khác nữa!

Đó là..

Mộ Thanh Lan khẽ ngưng mi, nhìn không chớp mắt. Khương Mặc này từ trước đến nay luôn có chút kỳ quái, nhưng mà cái gì cũng không nhìn ra được.

Bây giờ, nàng có thể chắc chắn rằng đó là do cái đường đen đó!

Chẳng mấy chốc, trên cổ của Khương Mặc bỗng nhiên cũng có những đường màu đen lan ra!

Vừa nhìn lướt qua, có vẻ như dưới làn da có những con sâu màu đen đang trồi lên, rất kinh người!

Theo tất cả những điều xảy ra này, đôi mắt của Khương Mặc cũng hoàn toàn biến thành màu đen!

Và lúc này, lực lượng trong cơ thể hắn cũng đã thay đổi!

Mộ Thanh Lan thầm sửng sốt - vừa rồi lúc ở cửa, thực lực của Khương Mặc cũng đã là Ngự Thiên Cảnh đỉnh, nhưng mà hiện tại hắn vẫn còn đang không ngừng mạnh lên!

Phanh!

Và chỉ trong nháy mắt, Khương Mặc đã đột phá Ngự Thiên Cảnh, đạt tới Thần Phách Cảnh!

Nhưng lúc này Mộ Thanh Lan lại không ngạc nhiên lắm, vì nàng đã nhìn ra, đây cũng không phải là lực lượng của bản thân Khương Mặc.

Dường như hắn đã dùng một loại ngoại lực nào đó, mới có thể trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà đột phá Thần Phách Cảnh.

Tình trạng thực lực như vậy chỉ có thể tồn tại trong chốc lát, nhưng nếu có thể đối phó được với người đàn ông kia, thì Khương Mặ sẽ toàn thắng.

Tuy nhiên, trong lòng Mộ Thanh Lan đồng thời có một nghi vấn khác - Khương Mặc như thế này, liệu có âm mưu của Khương gia ở đằng sau hay không?

Bang bang bang bang!

Ở phía bên kia, cả hai đã liên tiếp giao thủ!

Tuy rằng người đàn ông đó khi còn sống là cảnh giới Vực Chủ, nhưng lúc này cũng chỉ là một Nguyên Thần Chi Ấn, tự nhiên là không thể so với thực lực đỉnh được. (Truyện được đăng duy nhất tại dembuon.vn)

Khương Mặc chưa chắc sẽ thua.

Trong khu vực nhất thời đều là đất đá văng tứ tung đồng thời lăn xuống dưới, bụi bay mù mịt!

* * *

Ngay khi trên đỉnh núi nổ ra trận chiến này, cũng đã lập tức khiến cho Vân Dực chú ý.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt khẽ chuyển động.

Năng lượng dao động cường đại như vậy..

Ngay sau đó, hắn đột nhiên hơi nhíu mày--

Chẳng lẽ là đã có người mở ra Huyền Linh huyệt mộ rồi!

Hắn lập tức nhoáng lên một cái, nhanh chóng đi về phía đỉnh núi!

Ghé mắt nhìn nghiêng, liền thấy trên vách núi có mấy ký tự màu đỏ như máu "Mịch La Tử Sơn", càng ngày càng đỏ tươi, giống như máu sắp chảy ra vậy!

* * *

Bên ngoài Mộng Trạch Sơn, khi Mộ Nghiêm đi theo Mặc Vũ đến nơi, liền thấy Khương Phong vẫn ở đó, chắp tay sau lưng, nhìn ngọn Mộng Trạch Sơn đã sụp đổ với vẻ mặt đắc ý.

Trong lòng của Mộ Nghiêm nhảy dựng - Biểu hiện của Khương Phong.. dường như không lo lắng cho sự sống chết của Khương Mặc, mà ngược lại dường như còn có vài phần mong đợi!

Chẵng lẽ ông ta đã sớm đoán được sẽ xảy ra một trận này?

Cảm nhận được phía sau có người tới gần, Khương Phong đột ngột quay đầu lại, vừa nhìn thấy là Mộ Nghiêm, liền không khỏi chế nhạo.

"Sao hả? Mộ huynh đã tìm người giúp đỡ rồi sao?"

Vừa nói ông ta vừa đánh giá Mặc Vũ bên cạnh, trong lòng cảm thấy có chút kỳ quái. (Truyện được đăng duy nhất tại dembuon.vn)

Tại sao ông chưa từng nhìn thấy người thiếu niên này bao giờ?

Hơn nữa là Mộ tộc ở Đế Đô xa xôi, sao có thể phái người tới nhanh như vậy?

Ông ta cười khinh thường: "Mộ huynh, đây không phải là chuyện con chó con mèo nào cũng có thể giải quyết được đâu."

Con chó con mèo?

Trong lòng Mộ Nghiêm gần như muốn bật cười ra!

Đây là Khương Phong đang tự mình tìm chết nha!

Người có thể đi theo thiếu niên áo trắng, làm sao có thể yếu ớt được?

Mặc Vũ cuối cùng cũng liếc mắt nhìn Khương Phong một cái.

Sống lưng của Khương Phong đột nhiên lạnh lẽo, cái liếc mắt đó, giống như một mũi dao, trực tiếp cắm thẳng vào tim!

Ánh mắt đó, mang theo sát khí nồng đậm, khiến người ta vô cùng sợ hãi!

Ông ta đột nhiên nhận ra, người trước mắt này, không dễ chọc!

* * *

Khương Mặc và người đàn ông đó đã đấu qua mười mấy chiêu, ngay cả Mộ Thanh Lan cũng hơi ngạc nhiên, họ vậy mà có thể đánh ngang tay.

Ở một khắc nào đó, Khương Mặc chiếm được thế thượng phong, một cỗ lực lượng Nguyên lực liền đập vào bia mộ!

Bùm!

Bia mộ liền bị vỡ tan tành!

Đồng thời, hắn xoay người, lập tức đoạt lấy ngọc bài trước đó trong tay!

Vẻ mặt của người đàn ông liền thay đổi, thân thể chấn động dữ dội, sau đó trở nên trong suốt hơn rất nhiều!

Mà dưới chân hắn, có một chùm ánh sáng đột nhiên tỏa sáng!

Trân bảo, chính là ở phía dưới!

Khương Mặc lập tức vọt tới ngay! Người đàn ông đó sao có thể sẵn lòng? Cũng liền đi qua theo!

Hai người lại đánh nhau lần nữa!

Nhưng mà đúng lúc này, phía sau Mộ Thanh Lan, đột nhiên có một lực lượng mạnh mẽ nào đó, đẩy nàng đi ra ngoài!

* * *đề cử* * *

--- Follow và donate cho Hủ Ngốc để truyện được ra nhanh hơn nha-----

Link: https://truyenhda.com/author/httpswww-facebook-comphamthi-thuha-9003/
« Chương TrướcChương Tiếp »