Tu sĩ áo đỏ uống một ngụm rượu, chống cằm nói: "Này, sao ông ghét cay ghét đắng thằng nhóc Long Ngạo Thiên kia thế?"
Lý Uy Vân khóe miệng hơi giật, lườm tu sĩ áo đỏ một cái, nói giọng trầm trầm: "Vì thằng nhóc đó sau này sẽ là một tên biếи ŧɦái không ai sánh bằng."
Tu sĩ áo đỏ rất không hiểu, nghiêng đầu hỏi: "Thế rốt cuộc nó sẽ làm gì Thanh Nhi nhà ông chứ."
Lý Uy Vân im lặng không nói, dường như đang hồi tưởng, "Nó... cực kỳ phù hợp với thể chất của Thanh Nhi."
"Phù hợp cái gì?"
"Chính là..."
"Chính là gì?"
"Đi chết đi, đừng hỏi nữa!"
Lý Uy Vân xấu hổ hóa giận, vậy mà phất tay áo bỏ đi ngay tại chỗ.
Tu sĩ áo đỏ ngây người, thầm nghĩ rốt cuộc là phù hợp cái gì?
Với lại, biếи ŧɦái... là biếи ŧɦái kiểu gì, thằng nhóc đó chẳng lẽ lại biến thành đại ma đầu à?
-
Hạ Giới, Ngu Công Sơn.
Mạc Tiểu Thất đang loay hoay bày trận pháp trong động phủ. Lý Thanh Nguyên canh giữ bên ngoài.
Trong lúc đó có không ít người đến, đều bị Lý Thanh Nguyên tiện tay xử lý, ném xuống chân núi.
Mạc Tiểu Thất bày trận pháp được nửa chừng thì không yên tâm, chạy ra cửa động phủ hỏi Lý Thanh Nguyên, "Tiểu Thanh ca ca, có cường giả nào đến không?"
Lý Thanh Nguyên gật đầu, thầm tính toán, nói: "Yên tâm, không có cường giả nào đến, chỉ là vài người bình thường thôi."
"Vậy thì tốt rồi." Mạc Tiểu Thất yên tâm, sau đó lại vào động phủ bày trận pháp tiếp.
Hắn là thiên tài trận pháp, Chu Bất Phàm thích chì chiết hắn là thế mà cũng phải thừa nhận thiên phú trận pháp của hắn. Nói tóm lại, đúng là biếи ŧɦái.
Lý Thanh Nguyên xem Mạc Tiểu Thất bày trận một lần, nói thẳng là không hiểu, nên chọn không làm phiền.
Lý Thanh Nguyên đứng yên ở cửa động phủ, nhìn trời xanh mây trắng lững lờ, bỗng nghe tiếng bước chân, biết là lại có người đến.
Thiệt tình, cường giả đâu không thấy, toàn mấy người bình thường kéo đến.
-
Dưới chân Ngu Công Sơn, một đám người đều ngu người.
Thiếu niên canh ở cửa động kia là tên biếи ŧɦái từ đâu ra vậy, sao lại mạnh thế, chém bay thủ tịch thiên tài của hai mươi bảy đại môn phái xuống núi hết người này đến người khác.
"Hắn là ai, Đông Châu lấy đâu ra thiên tài cỡ này?"
"Không biết, nhưng hình như là bạn của Mạc Tiểu Thất kia, trời ạ, bạn của biếи ŧɦái cũng là biếи ŧɦái."
"Không không không, hắn còn biếи ŧɦái hơn Mạc Tiểu Thất nhiều, một kiếm chém nát đạo tâm của con quái vật Đông Châu kia kìa."
"Hả? Thật hay giả vậy, nhưng mà vẫn thấy Mạc Tiểu Thất biếи ŧɦái hơn chứ nhỉ, thằng nhóc đó thích chơi xấu, còn vị này thì quang minh lỗi lạc lắm."
"Đúng vậy, ta cảm nhận được nhật nguyệt sáng tỏ trên kiếm của hắn!"
Một đám người vây quanh chân núi bàn tán, không ít người dính vết thương do kiếm, nhưng đều không phải vết thương chí mạng, người ra tay cố ý tránh chỗ hiểm, vừa cho thấy người đó không có sát tâm, cũng cho thấy người đó căn bản không coi họ ra gì, điều này khiến đám thiên tài có mặt ở đây cực kỳ ấm ức.
Ngu Công Sơn lại có hạn chế đặc biệt, cường giả từ Kim Đan trở lên không được vào, nếu không sao họ lại trơ mắt nhìn bí bảo trong truyền thuyết kia rơi vào tay Mạc Tiểu Thất được.
Ngay lúc này, lại một tiếng kêu thảm thiết vang lên, theo sau là tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Có vang không ư? Đầu chạm đất, người bị chém lại là thủ tịch đệ tử của một trong mười hai đại đạo thống, không thể vang hơn được nữa.
Mọi người có mặt sắc mặt khó coi, để giữ thể diện cho thiếu niên kia, đều khá ăn ý dời tầm mắt đi.
Nhưng thiếu niên đó vậy mà chẳng hề chán nản, rất nhanh đã đứng dậy, hai mắt sáng rực nói: "Kiếm đẹp quá, thật khiến người ta mê mẩn!"