Khi đó, Chu Bất Phàm nói: "Thằng nhóc thối, sao ngươi lắm mưu ma chước quỷ thế?"
Thiếu niên quê mùa thờ ơ nói: "Ông không quản được, còn muốn lấy lại nhục thân không? Muốn thì nghe lời ta."
Chu Bất Phàm đành nghe theo.
Phải nói rằng, ở cùng độ tuổi, ông ta thua xa tu vi và lòng dũng cảm của Mạc Tiểu Thất.
Đúng vậy, lòng dũng cảm, đặc biệt là lòng dũng cảm, kẻ động một tí là lấy yếu chọi mạnh, vung đao chỉ chém kẻ mạnh... không còn nhiều nữa.
Tuy nhiên, việc thiếu niên quê mùa xây dựng thế lực quả nhiên đã thu hút sự chú ý của thế lực khổng lồ trên đại lục.
Đó chính là Đại Hạ Thần Triều.
Nghe nói, Đại Hạ Thần Triều hiếm thấy phái ba cường giả Kim Đan ra tay, chỉ để gϊếŧ thiếu niên quê mùa dám hô hào thay trời đổi đất kia.
Sau khi ba vị cường giả ra tay, thiếu niên quê mùa kia dường như bặt vô âm tín, có lẽ đã chết, điều này cũng rất bình thường, ai có thể đối đầu với Đại Hạ Thần Triều chứ? Cho dù là đại đạo thống có truyền thừa lâu đời cũng không dám.
Bọn họ không biết, sự thật là thiếu niên quê mùa đã được người cứu đi.
Đối phương là một thiếu niên kiếm tu, dung mạo đẹp kinh người, thực lực cũng mạnh kinh người, cách biệt cả một cảnh giới mà vẫn đánh lui được bọn họ.
Đêm đó dài đằng đẵng.
Trên giường. Thiếu niên trọng thương mất máu, mặt trắng bệch, không mở nổi mắt, giọng yếu ớt nói: "Tiểu Thanh ca ca, huynh đến cứu ta sao?"
"Ừm."
Một câu cực nhạt, tựa như có chút lạnh nhạt, nhưng Mạc Tiểu Thất vừa nghe, lại thấy yên lòng chưa từng có.
Dược sư gia gia đi rồi, người thân thiết với cậu, người sẽ không hại cậu... tính đi tính lại, hình như chỉ còn lại Tiểu Thanh ca ca thôi.
Nhưng thiếu niên kiếm tu chỉ xuất hiện trong đêm đó. Trời sáng liền biến mất, chỉ để lại thiếu niên ốm yếu thở dài tiếc nuối.
"Bao giờ ta mới được lên Thượng Giới đây?"
Thằng nhóc quê mùa ngồi ngẩn trên giường, hiếm khi thấy thất thểu thế này.
Chu Bất Phàm hiện thân, vuốt râu nói: "Cứ tu luyện thế này, chắc ba trăm năm nữa là có cơ hội."
Thằng nhóc quê mùa bật dậy ngay, "Lâu quá vậy!"
"Lâu cũng đành chịu thôi, trừ phi nhóc thành đệ tử cốt cán của mấy đại đạo thống kia, nhưng nhóc lại đắc tội với họ rồi."
Chu Bất Phàm lắc đầu.
Thằng nhóc quê mùa hừ lạnh một tiếng, "Là bọn họ đắc tội với ta!"
Chu Bất Phàm bĩu môi, nhưng cũng không phủ nhận, cách hành xử của mấy tông môn đó đúng là khiến người ta khinh thường.
Mạc Tiểu Thất tuy một bụng ý đồ xấu, nhưng chỉ nhắm vào kẻ xấu, chưa bao giờ chủ động gây sự.
"Mà nói mới nhớ, sao Tiểu Thanh ca ca lại xuất hiện nữa vậy?"
Mạc Tiểu Thất rất để tâm chuyện này, mắt sáng rực.
Chu Bất Phàm không biết.
Long gia gia hiếm khi xuất hiện, đáp: "Là ta gọi cậu ấy đến."
"Á, thật sự gọi được luôn hả?"
"Trước đây cậu ấy từng đến Thí Luyện Tháp, chỉ cần đã đến Thí Luyện Tháp thì trên người sẽ có dấu ấn, có dấu ấn là ta có thể dùng nó để dịch chuyển không gian."
"Ra là vậy!"
Mạc Tiểu Thất bừng tỉnh ngộ, vội hỏi chiêu này có dùng thường xuyên được không.
"Không được." Thanh niên kiều diễm lắc đầu, "Nhân quả trên người nhóc quá lớn, ta không thể tùy tiện ra tay. Huống hồ..."
"Huống hồ gì?"
Huống hồ bây giờ, nhân quả trên người đứa bé kia cũng chẳng kém gì nhóc.
Thanh niên kiều diễm thầm nghĩ.
Mạc Tiểu Thất đợi nửa ngày không thấy trả lời, cũng chẳng sốt ruột, sáng sớm vết thương vừa lành lại lao vào tu luyện như điên.
"Ba lão già tập kích ta cứ đợi đấy, ta nhất định sẽ gϊếŧ ngược lại!"
Hắn nói là làm, trong lòng có một sự tàn nhẫn đáng sợ.
Nhưng cùng lúc đó, thực lực càng mạnh thì "oán khí" trong người hắn cũng càng lớn.