Phần lớn mọi người không cho là thật, một thiếu niên quê mùa không thân phận, không bối cảnh, có thể gây ra sóng gió gì chứ?
Hơn nữa, mười hai mười ba tuổi mới là Luyện Khí kỳ, so với thiên tài của các thế gia đại tộc kia quả thực không đáng kể.
Chỉ có một bộ phận rất nhỏ để ý, bởi vì thiếu niên đó nghe nói xuất thân từ Bão Phác Sơn, mà Bão Phác Sơn từng gây ra một trận gió tanh mưa máu, vô số đại năng tụ tập, chỉ để tranh đoạt một món sơn bảo thần bí, cuối cùng lại không ai giành được.
Có lời đồn, là thiếu niên đó đã giành được.
Có mấy tiểu môn phái dựa theo lời đồn tìm đến thiếu niên đó, kết quả không chỉ bị phản sát, cả môn phái đều bị cướp sạch.
Dần dần, trên đất Đông Châu không ai dám coi thường thiếu niên quê mùa này, thậm chí có mấy đại đạo thống đã chìa cành ô liu với cậu ta.
Thế nhưng, ngay khi mọi người tưởng rằng cuối cùng cũng có đạo thống muốn thu nhận tên hỗn thế ma vương này, thiếu niên quê mùa kia lại từ chối lời mời của mấy đại đạo thống, thậm chí còn đánh nhau với mấy thiên tài có mặt ở đó, đánh bại tất cả, để lại một câu —— "Thiên tài gì mà còn yếu hơn cả ta? Ta mới không thèm đi."
Lời này làm mất hết mặt mũi của mấy đại đạo thống kia, thế là người muốn gϊếŧ tên hỗn thế ma vương đó càng nhiều hơn. Không lâu sau, tiền thưởng truy nã trên giang hồ của cậu ta lại cao tới mấy chục vạn linh thạch.
Mọi người vốn tưởng chỉ cần tổ chức sát thủ ra tay, thằng nhóc mới Luyện Khí kỳ kia chắc chắn phải chết, dù sao ngày thứ hai sau khi treo thưởng, đã có người nói nhìn thấy thằng nhóc đó thở hổn hển, nửa sống nửa chết. Nhưng ngày thứ ba trôi qua, sát thủ đi năm người, chết năm người, ngày thứ tư trôi qua, sát thủ đi mười người, chết mười người... thậm chí ngày thứ mười trôi qua, thằng nhóc "nửa sống nửa chết" kia vẫn chưa chết, không những chưa chết... cậu ta còn sống nhăn răng!
Bọn họ mới biết, thằng nhóc đó là giả chết, lừa bọn họ đến nộp mạng.
"Hắn căn bản không phải Luyện Khí kỳ, làm gì có Luyện Khí kỳ nào mạnh đến mức gϊếŧ mười tu sĩ Trúc Cơ, hắn tuyệt đối đã che giấu thực lực!"
"Vậy thực lực thật sự của hắn lẽ nào cũng là Trúc Cơ kỳ?"
"Cho dù là Trúc Cơ kỳ... hắn gϊếŧ người cũng quá dễ dàng rồi."
Một tháng sau, tổ chức sát thủ nổi tiếng Đông Châu đổi chủ, có lời đồn đã bị thiếu niên quê mùa kia tiêu diệt toàn bộ, những người còn lại bị cậu ta thu phục.
Lời đồn này vừa ra, không chỉ Đông Châu, người ngoài cũng đều kinh ngạc.
Ba năm sau, các thế lực từng đối phó với cậu ta đột nhiên bị tấn công, có nơi nguyên khí đại thương, có nơi gần như bị diệt sạch, thủ đoạn vô cùng hung ác, khiến người ta sợ hãi.
Có người than thở: "Đứa trẻ này không phải vật trong ao, tốt nhất đừng dễ dàng trêu vào."
Bọn họ vốn tưởng thiếu niên quê mùa kia chỉ biết đơn đả độc đấu, nhưng sự chú ý mới chuyển đi một hai tháng, lại có lời đồn vô lý, nói thiếu niên quê mùa kia lại thu phục được một đám cao thủ, trong đó thậm chí bao gồm cả cao thủ Kim Đan.
Chuyện này thật khó tin!
"Sao vậy chứ, hắn mới mấy tuổi? Với thực lực của hắn sao có thể thu phục cao thủ Kim Đan? Hắn cùng lắm cũng chỉ là Trúc Cơ kỳ, không thể hơn được nữa!"
"Khoan đã, lẽ nào sau lưng hắn thật sự có người, hắn là đồ đệ của cao thủ ẩn thế nào đó?"
Đông Châu xôn xao, vô số lời đồn đoán.
Không ngờ, sự thật lại là thiếu niên quê mùa mượn "ông lão trong nhẫn" ra oai, cáo mượn oai hùm, ban chút ân huệ nhỏ, đã thu phục được một đám người.