Chương 34

Mạc Tiểu Thất hào hứng nói: "Vậy Chu gia gia thử xem?"

Chu Bất Phàm ho khan một tiếng, thầm nghĩ tối qua lão phu vì nhóc mà nguyên khí tổn thương nặng, trạng thái này mà đi vào, lỡ xảy ra chuyện bất trắc thì sao?

Nhưng Chu Bất Phàm không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt hai đứa trẻ, buột miệng nói: "Thử thì thử."

Hồn thể của lão đột nhiên biến mất, ngay sau đó, chiếc nhẫn trên tay Mạc Tiểu Thất lóe lên một vệt sáng.

Lý Thanh Nguyên và Mạc Tiểu Thất nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, đồng thời lộ ra ánh mắt mong đợi.

Chu Bất Phàm mượn linh khí của Mạc Tiểu Thất phá vỡ sự giam cầm của chiếc nhẫn, thuận lợi kích hoạt dấu ấn bên trong, kết nối vào không gian cổ tháp, chỉ thấy sương mù trước mắt tan đi, để lộ ra một vùng đất hoang cổ, xa xa mây tầng dày đặc, bốn bề hỗn độn, ẩn chứa điềm chẳng lành.

Một tòa tháp cao to lớn cổ kính đâm thẳng vào mây, chín con rồng quấn quanh, khí thế hùng vĩ.

Chu Bất Phàm tim đập mạnh, không khỏi rùng mình. Lão dùng thân thể hồn bước chậm rãi đến gần tòa tháp cao, cùng lúc đó, hồn thể chịu đựng uy áp ngày càng nặng nề, bên tai truyền đến tiếng hò hét gϊếŧ chóc vô tận, như thể phía trước là chiến trường khủng bố cấp địa ngục, Thiên Hà vỡ nát, nhật nguyệt nghiêng lệch, hàng vạn đại năng đổ máu giữa trời, nhưng chiến ý lại càng sục sôi.

Chu Bất Phàm suýt nữa không chịu nổi áp lực tinh thần này, may mà lão thông minh, dùng linh khí của Mạc Tiểu Thất bao bọc hồn thể.

Lão nghĩ quả nhiên không sai, chiếc nhẫn đã nhận Mạc Tiểu Thất làm chủ, sẽ không tấn công Mạc Tiểu Thất.

Uy áp yếu đi. Chu Bất Phàm thành công đi đến trước tòa tháp cao, phóng tầm mắt nhìn, thân tháp khắc đầy những phù văn Đại Đạo cổ xưa và huyền ảo.

Giữa tháp có một vết kiếm dài và dữ tợn, nó suýt nữa đã chém vỡ tòa cổ tháp, đến nay kiếm khí vẫn còn sót lại, vô cùng đáng sợ.

Có thể tưởng tượng được, năm đó nhất định đã xảy ra một trận sát kiếp vô cùng khủng bố, vô số đại năng đã chết, ngay cả tòa cổ tháp này cũng suýt bị hủy hoại.

Tòa cổ tháp này... đã chứng kiến một thời đại từng vô cùng huy hoàng, mà nay đã u ám kết thúc.

Chu Bất Phàm đang suy nghĩ, ánh mắt dừng lại ở cánh cửa huyền bí trước mặt.

Làm sao để mở nó đây?

Chu Bất Phàm đến gần cửa tháp, đưa tay định chạm vào, ngay sau đó, cánh cửa huyền bí đột nhiên tóe ra ánh sét.

Thôi xong, hồn thể sợ nhất là sấm sét! Chu Bất Phàm sắc mặt đại biến, lập tức bỏ chạy.

Bên ngoài, Mạc Tiểu Thất đang suy nghĩ, "Chu gia gia kia sẽ không lừa chúng ta, trộm đồ trong cổ tháp rồi chạy mất chứ."

Lý Thanh Nguyên lại không nghĩ đến khả năng này, Tru Tà của hắn không có phản ứng gì với việc này.

Ngay sau đó, Chu Bất Phàm cháy đen thui đột ngột xuất hiện, tóc dựng đứng, mặt mày đen nhẻm, hoảng hốt nói: "Suýt chết!"

Mạc Tiểu Thất mừng rỡ, vội hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

"Ta bị tháp nổ cho!"

Chu Bất Phàm nhìn Mạc Tiểu Thất, "Nhóc là chủ nhân của chiếc nhẫn, chủ nhân của tòa cổ tháp đó, chỉ có nhóc mới vào được."

Mạc Tiểu Thất chớp mắt, quay đầu nhìn Lý Thanh Nguyên, hỏi: "Tiểu Thanh ca ca, chúng ta cùng đi nhé?"

Lý Thanh Nguyên khựng lại, "Ta..."

Chu Bất Phàm lộ vẻ kinh ngạc, không nhịn được nói: "Tiểu Thất oa tử, đó là cơ duyên của nhóc, nhóc muốn chia sẻ với người khác sao?"

Lý Thanh Nguyên cũng nhắc nhở Mạc Tiểu Thất: "Tiểu Thất, đó là đồ của đệ."

Mạc Tiểu Thất xua tay, không hề để tâm nói: "Không sao, cơ duyên của ta chính là cơ duyên của Tiểu Thanh ca ca."

Chu Bất Phàm trợn mắt, thầm nghĩ tòa cổ tháp kia phi thường khác lạ, cơ duyên ẩn chứa bên trong không phải chuyện đùa, ngay cả những nhân vật lớn của Thập Nhị Đạo Thống ở Thượng giới cũng phải thèm nhỏ dãi.