Thế nhưng, khi Mạc Tiểu Thất ngẩng đầu lên, trong mắt lại lóe lên sự kiên định và giác ngộ không phù hợp với lứa tuổi.
Chu Bất Phàm không khỏi co rút đồng tử.
Chỉ thấy, Mạc Tiểu Thất sắc mặt nghiêm trọng, trầm giọng nói: “Ta sẽ trở nên mạnh hơn, ân tình hôm nay người ấy cho ta, sau này ta sẽ báo đáp gấp bội.”
Chương 10
Chu Bất Phàm phản ứng chậm mất nửa nhịp, đến khi hoàn hồn mới kinh ngạc nhận ra mình vậy mà lại bị khí thế của thằng nhóc Mạc Tiểu Thất kia chấn nhϊếp, chuyện này quả thực khó tin.
Thằng nhóc này cùng lắm cũng chỉ tu luyện được đến Nguyên Anh kỳ, huống chi bây giờ vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao lại có sự tự tin như vậy?
Chu Bất Phàm lắc đầu, nói: “Được rồi, hôm nay nghe ngươi nói lời hùng hồn đủ rồi, mau đi nghỉ đi, ngày mai bắt đầu tu luyện. Ngươi có tu luyện thuận lợi được hay không còn chưa biết đâu.”
Mạc Tiểu Thất không thèm để ý đến lão, vẻ mặt trở lại bình thường, khuôn mặt trẻ con kia dường như trời sinh đã mang nụ cười rạng rỡ, nếu không phải vì hơi gầy gò, trông chắc chắn là một hậu duệ hoàng tộc.
Cậu bước vào nhà chính, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, “Tiểu Thanh ca ca, chúng ta về phòng ngủ thôi, Dược sư gia gia cũng nên nghỉ sớm rồi.”
Lý Thanh Nguyên quay người lại, nhìn thấy Mạc Tiểu Thất đã thay một bộ đồ đen.
Dược sư ngẩn ra, lúc này mới hoàn hồn, trong tay vẫn nắm chặt chiếc bình ngọc. Mà Mạc Tiểu Thất đã dẫn Lý Thanh Nguyên rời đi.
Dược sư im lặng ngồi trên ghế, ngón tay khẽ xoa chiếc bình ngọc, thầm nghĩ: “Thằng bé đó rốt cuộc có lai lịch gì.”
-
Trong phòng Mạc Tiểu Thất chất đầy đủ loại vũ khí, đao kiếm côn thương cái gì cũng có, đều là “đồ chơi” hàng ngày của cậu. Một số là do cậu tự làm, số khác thì do cậu “nhặt nhạnh” khắp nơi.
Lý Thanh Nguyên đứng giữa phòng, nhìn quanh bốn phía. Mạc Tiểu Thất cảm thấy hơi bối rối không yên, lúc này mới nhận ra căn phòng của mình đối với Lý Thanh Nguyên mà nói có lẽ hơi… khác thường.
Thực ra, trong mắt Lý Thanh Nguyên đúng là đang lóe lên ánh tò mò.
Tuy không hiểu lắm về những vũ khí này, nhưng cậu cảm thấy rất mới lạ, không nhịn được quay đầu hỏi Mạc Tiểu Thất.
Mạc Tiểu Thất mừng rỡ trong lòng, đương nhiên là có hỏi thì đáp.
Hai đứa trẻ cứ thế trò chuyện suốt hai ba canh giờ.
Đến đêm khuya, Chu Bất Phàm lơ lửng trên không, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Trẻ con nên nghỉ sớm, không thì sẽ ảnh hưởng đến việc cao lớn.”
Mạc Tiểu Thất nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng, vội vàng kéo Lý Thanh Nguyên đi ngủ. Không cao được thì gay go!
-
Không lâu sau, hai người nằm xuống cạnh nhau.
Tuy nhiên, cả hai đều chưa ngủ, trong lòng mỗi người một suy nghĩ.
Lý Thanh Nguyên đang suy nghĩ làm sao để trở về nhà, cuối cùng rút ra một kết luận – bất kể thế nào, cậu phải trở nên mạnh hơn trước đã.
Mạc Tiểu Thất bề ngoài dường như đã ngủ say, hơi thở đều đặn, không hề động đậy, nhưng thực tế, cậu đang điên cuồng cảm ứng linh căn trong cơ thể.
Sự khát khao sức mạnh khiến cậu khó mà ngủ yên, huyết mạch của cậu dường như có cảm ứng, bắt đầu âm ỉ nóng lên.
Cậu vừa đoạt lại linh căn, vô tình lĩnh ngộ được phương pháp dĩ ý dẫn khí, trong giấc ngủ bắt đầu lần tu luyện đầu tiên trong đời.
Chu Bất Phàm vốn đang ngắm trăng, đột nhiên cảm nhận được một luồng linh khí dao động, lão vội vàng quay đầu nhìn, không khỏi trợn tròn mắt, kinh ngạc lẩm bẩm: “Lẽ nào nó đúng là thiên tài?”
Đứa trẻ có linh căn còn chưa chắc đã học được dĩ ý dẫn khí, hấp thu linh khí trời đất nhanh như vậy. Thằng nhóc này trên người mới mọc ra một chút Mộc linh căn, sao lại làm được rồi? Hơn nữa còn là tu luyện trong mơ, chuyện này quả thực khó tin!