Chương 5: Lời thề máu

Không ai hiểu vì sao Quân Mộ Khuynh bỗng mạnh lên như vậy. Cả sân im phăng phắc, ai cũng nhìn nàng như nhìn một thứ gì đó… không nên tồn tại.

Đúng lúc ấy, trên cao có tiếng quát vang xuống:

“Quân Mộ Khuynh!”

Âm thanh vừa dứt, một vệt sáng xanh lam cuộn lại trên không, hóa thành lưỡi dao nước sắc lẹm rồi lao thẳng về phía Quân Ly.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh.

Quân Mộ Khuynh chưa kịp nhúc nhích thì lưỡi dao đã xuyên qua ngực phụ thân.

Máu bắn ra.

Nàng đứng sững.

Trong đầu nàng lóe lên hình ảnh phụ thân từng bế nàng, từng che nàng sau lưng, từng cười với nàng… rồi tất cả vỡ vụn ngay trước mắt.

“Cha!”

Tiếng gọi bật ra như bị xé khỏi cổ họng.

Đám gia nhân vừa nãy còn hò hét cũng câm bặt. Bởi chiêu vừa rồi, chúng nhận ra ngay.

Đó là Lam Nhận hệ Thủy — một chiêu hiểm, đánh nhanh, gϊếŧ gọn.

Kẻ ra tay là Lôi Tím, tiểu thư dòng chính của Lôi gia.

Nàng ta từ trên không đáp xuống sân, áo tím bay nhẹ. Đôi mắt lạnh tanh lướt qua cảnh tượng trong sân như nhìn một đống rác.

Quân Ly cố gắng nghiêng người, nhưng cơ thể đã không nghe lời. Ông đưa tay về phía con gái, môi run run:

“Khuynh Nhi…”

Quân Mộ Khuynh quỳ sụp xuống, ôm lấy ông.

Tay nàng dính đầy máu nóng.

“Cha… đừng… đừng bỏ con…”

Quân Ly nhìn nàng rất lâu. Ánh mắt ông yếu dần, nhưng vẫn cố dịu lại, như sợ nàng hoảng.

Rồi ông run run móc trong ngực áo ra một vật nhỏ.

Một sợi dây chuyền đỏ sẫm, dưới đó treo một sợi lông sói đỏ.

Quân Mộ Khuynh nhìn thấy nó thì tim như bị bóp chặt.

Thứ này… nàng từng gặp trong ký ức kiếp trước.

Quân Ly thở dốc, giọng đứt quãng:

“Của con… Khuynh Nhi… con phải… đi tìm…”

Ông chưa nói hết câu.

Từ trên trời rơi xuống một vệt đỏ, chụp lấy thân thể ông như một cái l*иg sáng.

Quân Mộ Khuynh hoảng hốt siết chặt.

Nhưng không giữ được.

Trong nháy mắt, Quân Ly tan ra thành ánh sáng, biến mất ngay trong vòng tay nàng, chỉ còn lại dây chuyền rơi xuống tay nàng.

“Cha…!”

Nàng gào lên.

Tiếng gào dội khắp sân.

Quân Tâm ở gần đó cố chống người dậy, mắt đỏ ngầu:

“Khuynh Nhi…!”

Nhưng Quân Mộ Khuynh không còn nghe thấy gì nữa.

Trong đầu nàng chỉ còn một thứ: gϊếŧ.

Nàng đứng bật dậy.

Ánh mắt đỏ sậm không còn chút ấm nào. Giọng nàng khàn nhưng rõ ràng:

“Lôi gia… ta nhớ.”

Nói rồi nàng lao lên.

Đám gia nhân thấy nàng tiến tới thì sợ quá quay đầu chạy. Nhưng vừa chạy được vài bước, họ đã khựng lại.

Bởi Quân Mộ Khuynh đã đứng chắn trước mặt.

Nàng không nói nhiều.

Chỉ vung tay.

Những vệt đỏ mỏng như sợi chỉ phóng ra, xuyên qua ngực vài tên gia nhân gần nhất. Chúng đổ xuống như bị cắt chân, không kịp kêu.

Sân lại im.

Lôi Tím nhìn cảnh ấy, mặt tái đi một chút, rồi nghiến răng:

“Ngươi điên rồi à? Dám gϊếŧ người của ta ngay trước mặt ta?”

Quân Mộ Khuynh quay đầu nhìn nàng ta.

“Ngươi cũng thế.”

Nàng lao tới nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.

Lôi Tím giật mình, định lui, nhưng cổ đã bị một bàn tay nhỏ siết chặt.

Lôi Tím thở gấp, giọng run vì sợ:

“Ta là người dòng chính của Lôi gia! Ngươi dám gϊếŧ ta, Lôi gia sẽ lột da ngươi!”

Quân Mộ Khuynh nhìn thẳng vào mắt nàng ta.

Không cười. Không đáp lại.

Chỉ siết mạnh hơn.

“Rắc.”

Cổ gãy.

Lôi Tím trợn mắt, người mềm nhũn. Quân Mộ Khuynh ném sang một bên như ném bao rác.

Quân Tâm đứng chết lặng.

Hắn chưa từng thấy muội muội như thế.

Quân Mộ Khuynh cúi xuống nhặt dây chuyền. Tay nàng run. Nhưng giọng nàng lại rất chắc:

“Quân Mộ Khuynh lấy máu mà thề.”

Nàng cắn đầu ngón tay, để máu thấm vào dây chuyền.

“Ta sẽ khiến Lôi gia biến mất khỏi Thương Khung đại lục. Nếu không làm được, ta chịu hậu quả đến cùng.”

Vừa dứt lời, trời nổi gió.

Mây kéo tới, sấm đánh xa xa.

Một vệt sáng bạc lướt qua rồi chìm vào người nàng, như có thứ gì đó ghi nhận lời nói ấy.

Quân Tâm khàn giọng:

“Khuynh Nhi… đừng…”

Nhưng Quân Mộ Khuynh đã quay đi.

Một tuần sau.

Trong căn phòng nhỏ, Quân Mộ Khuynh ngồi yên, ép mình phải bình tĩnh lại.

Muốn báo thù thì phải có sức.

Trên Thương Khung đại lục, người ta mạnh lên bằng nhiều đường.

Có kẻ đi theo đấu khí rồi thành võ giả.

Có kẻ dựa vào tinh thần lực, học đấu kỹ hoặc triệu hoán.

Cũng có người luyện đan, luyện khí… nhưng với nàng, trước mắt chỉ cần biết: mình có gì.

Nàng tự kiểm tra cơ thể.

Trong bụng dưới, có một luồng khí nóng chạy vòng vòng, không đứt đoạn. Nó vừa ấm vừa mạnh, như dòng nước ngầm không bao giờ cạn.

Đó là đấu khí.

Quanh luồng khí ấy còn có những điểm sáng chạy vòng, nhiều màu đan xen: đỏ, xanh lam, xanh lục, nâu, trắng.

Nàng nhíu mày.

Năm hệ nguyên tố.

Hỏa – Thủy – Phong – Thổ – Quang.

Khi nàng thử nhắm mắt dò tinh thần lực, trước mặt như mở ra một khoảng trống sâu hun hút. Không thấy đáy. Không thấy bờ. Chỉ thấy rộng đến mức làm người ta lạnh gáy.

Rồi nàng bật cười, rất khẽ.

“Vậy là đủ.”

Với thứ này, nàng có thể đi cả hai đường: đấu khí và tinh thần lực.

Nhưng trước khi làm gì khác, nàng phải sống sót. Phải mạnh lên nhanh.

Bởi vì Lôi gia sẽ không để yên.