Chương 3: Trở về trấn Phù Thủy

Quân gia trên Thương Khung đại lục từng đứng đầu trong năm đại gia tộc. Vậy mà nhà Quân Mộ Khuynh lại bị chủ tộc đuổi ra ngoài, coi như vứt bỏ, phải dạt tới một trấn nhỏ mang tên Phù Thủy.

Từ ngày rời khỏi chủ gia, bọn họ giống như bị quên lãng. Suốt ba năm trời, người của chủ tộc chưa từng ngó ngàng lấy một lần.

Phù Thủy trấn lại là nơi tụ họp các nhánh của bốn đại gia tộc còn lại. Những kẻ vốn ôm bực dọc với chủ tộc, nay gặp Quân gia sa cơ liền đem hết tức tối trút lên đầu một nhà nàng. Hết lần này đến lần khác, chúng kiếm cớ gây chuyện, ép đến mức Quân gia ở trấn nhỏ chẳng có ngày yên.

Nhà ở Phù Thủy trấn không giàu có, nhưng vẫn cố giữ lấy cuộc sống lặng lẽ. Chỉ là trên đại lục này, nắm đấm mới là đạo lý. Phụ thân và hai huynh trưởng của Quân Mộ Khuynh dù có bản lĩnh, cũng không thể một mình chống lại bốn nhà liên thủ.

Lần này, bọn chúng ra tay còn tàn nhẫn hơn trước.

Chúng muốn xóa sổ chi nhánh Quân gia ở Phù Thủy trấn, khiến cả nhà nàng “biến mất” thật sự.

Quân Mộ Khuynh mới vừa qua sinh nhật hơn mười tuổi thì tóc và mắt bỗng chuyển đỏ. Trên Thương Khung đại lục, người có tóc mắt khác màu không phải chuyện hiếm. Thế nhưng bốn nhà kia cố tình thổi phồng, rêu rao nàng là yêu nghiệt, là kẻ mang điềm xấu.

Chúng còn dựng hẳn một “điềm báo”: nếu không gϊếŧ Quân Mộ Khuynh, thần linh sẽ giáng tai họa xuống Phù Thủy trấn.

Chỉ vì một lời dựng chuyện như thế, nàng bị đánh đến gần chết rồi ném thẳng vào bầy sói. Khi bị quăng đi, nàng đã tắt thở.

Nghĩ tới đó, đôi mắt đỏ sậm của Quân Mộ Khuynh lạnh như băng.

Kẻ đẩy nàng xuống vực… đáng chết.

Hai đời ký ức chồng lên nhau. Trái tim từng lạnh lẽo vì thiếu tình thân ở kiếp trước, lúc này lại bừng lên như có lửa.

Năm đại gia tộc ư?

Món nợ này, nàng nhớ kỹ.

Ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt còn dính máu, chẳng đem lại chút ấm áp nào. Trái lại, càng khiến nàng trông lạnh lẽo khó gần.

Đang định thần lại, Quân Mộ Khuynh chợt nhớ tới phụ thân và hai huynh trưởng. Theo ký ức của thân thể này, họ vẫn đang rơi vào tay kẻ khác.

Nàng không thể chậm trễ.

Quân Mộ Khuynh quay người rời khỏi rừng, chạy thẳng về phía bình nguyên dẫn về trấn Phù Thủy. Gió sớm tạt qua vết thương rát buốt, nhưng nàng không hề giảm bước. Trong đầu nàng chỉ có một chuyện: phải đưa họ về.

Bằng mọi giá.

Quân gia đại trạch vốn yên tĩnh, hôm nay lại ồn ào khác thường. Chưa kịp bước qua cổng, nàng đã nghe tiếng quát mắng chói tai, kèm theo tiếng đấm đá thình thịch dội ra từ trong sân. Tiếng rên đau đớn đứt quãng chồng lên nhau, nghe đến lạnh sống lưng.

“Đánh! Đánh mạnh vào! Đánh tới khi chúng quỳ xuống xin tha mới thôi!”

Một nam nhân áo tím đi qua đi lại trong sân, mặt đỏ bừng vì tức giận. Hắn chỉ tay quát tháo, sai đám gia nhân vây đánh ba người nằm dưới đất.

Kẻ đó chính là Lôi Tốn, con trai của Lôi Sương ở nhánh Lôi gia.

Dù Quân gia ở Phù Thủy trấn đã sa sút, họ vẫn là một nhánh trực hệ. Bốn nhà kia ngoài miệng hô đánh gϊếŧ, rốt cuộc vẫn chỉ dám làm Quân Ly và hai con trai trọng thương rồi bỏ về, còn Quân Mộ Khuynh thì ném vào bầy sói.

Nhưng Lôi Tốn lại khác.

Hắn chỉ muốn hả giận. Thấy Quân gia phụ tử bị thương, hắn lập tức kéo người tới, đánh cho đã tay.

Quân Mặc và Quân Tâm chống đỡ một hồi lâu, cuối cùng cũng không chịu nổi, ngất lịm. Một gia nhân lau mồ hôi, rón rén chạy tới gần Lôi Tốn:

“Thiếu gia… bọn họ sắp không chịu nổi nữa. Hay là… chúng ta về trước?”

Hắn nói mà tim đập thình thịch. Quân gia dù bị chủ tộc lạnh nhạt, vẫn là đệ nhất đại tộc. Nếu chuyện hôm nay truyền tới tai người của chủ gia, người chịu tội trước tiên chính là đám gia nhân bọn họ.

“Câm miệng!”

Lôi Tốn giơ tay tát “bốp” một cái, khiến tên gia nhân loạng choạng. Hắn vẫn chưa hả, còn đá thêm một cú.

“Về? Về cái gì mà về! Hôm nay ta phải cho bọn chúng biết, thiên tài Quân gia cũng chỉ đến thế thôi!”

Hắn nghiến răng, mắt đỏ ngầu:

“Đánh tiếp!”

Đám gia nhân không dám trái lệnh, lại xông lên đấm đá không thương tiếc.

Ngay lúc ấy, một giọng nói lạnh buốt vang lên ngoài cổng:

“Dừng tay!”

Cánh cổng lớn kẽo kẹt mở ra.

Một bóng dáng nhỏ nhắn bước vào. Toàn thân dính máu. Đôi mắt đỏ sẫm nhìn thẳng vào giữa sân, lạnh đến mức khiến người ta phải khựng lại một nhịp.

Trong sân im bặt.

Rồi tiếng cười nhạo bùng lên.

“Ha! Con nhỏ bị ném vào bầy sói mà còn sống được à?”

“Gan thật đấy, còn dám mò về.”

Lôi Tốn ban đầu giật mình, tưởng Quân gia có người tới. Nhưng nhìn kỹ thấy chỉ là Quân Mộ Khuynh, hắn lập tức cười lớn:

“Quân Mộ Khuynh, ngươi trốn khỏi bầy sói được thì hay lắm.”

Hắn nheo mắt, giọng đầy ác ý:

“Nhưng hôm nay, ngươi vẫn chết trong tay ta.”

Quân Mộ Khuynh liếc nhìn ba người nằm dưới đất. Trong khoảnh khắc, đáy mắt nàng thoáng rung lên, rồi lập tức lạnh lại như chưa từng có gì.

Nàng dời mắt về phía Lôi Tốn, khoanh tay trước ngực, khẽ nhếch môi:

“Ồ?”