- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- Nghịch Thiên Ngự Thú Sư
- Chương 2: Huyết nguyệt thức tỉnh
Nghịch Thiên Ngự Thú Sư
Chương 2: Huyết nguyệt thức tỉnh
Tuyết Lang không ngờ kẻ trước mặt không những chưa chết, mà còn mở mắt nhìn thẳng vào nó.
Nó gầm lên một tiếng, nhe hàm răng nhọn hoắt dưới ánh trăng đỏ. Thân hình trắng toát lao vυ"t tới, mang theo hơi lạnh và mùi tanh, như muốn xé nát thiếu nữ trước mặt cho hả giận.
Một con sói đầu đàn lại bị một cô gái đâm mù một mắt. Nỗi nhục ấy, nó nuốt không trôi.
Quân Mộ Khuynh nhìn nó bổ tới, khóe môi khẽ nhếch. Nụ cười lạnh khiến gió đêm như chậm lại.
Nàng nâng cây sáo trong suốt còn dính máu lên môi. Từ thân sáo, một quầng sáng hồng nhạt lặng lẽ lan ra, như có thứ gì đó đang tỉnh dậy.
Tiếng sáo vang lên.
Âm điệu trầm và dài, lạnh đến gai người. Như gió luồn qua xương sống, chạm thẳng vào tim.
Vết thương ở khóe môi nàng lại rách. Máu thấm ra, nhỏ xuống miệng sáo.
Tuyết Lang khựng lại giữa không trung.
Nó chững lại, rồi đáp xuống đất nhẹ bẫng như bị một lực nào đó giữ lấy. Ánh mắt hung dữ dần tắt, thay bằng vẻ ngơ ngác khó hiểu.
Nó tiến lại gần, cúi đầu cọ nhẹ vào cánh tay đầy máu của nàng, như thể xin tha.
Phía sau, cả bầy sói cũng đổi khác. Chúng thu nanh, cụp tai, lần lượt cúi đầu nằm rạp.
Ánh trăng đỏ rơi xuống đồng cỏ. Làn sương hồng nhạt xoáy quanh người thiếu nữ.
Cây sáo trong tay Quân Mộ Khuynh sáng dần lên, lớp trong suốt chuyển sang đỏ sẫm như than hồng.
Rồi chuyện kỳ lạ xảy ra.
Trăng đỏ bỗng sáng rực, soi cả đồng cỏ như ban ngày.
Thân thể thiếu nữ bắt đầu biến đổi. Dáng người cao lên, xương cốt rắn hơn. Áo quần rách nát tan đi, thay bằng lớp lông đỏ sẫm phủ kín. Mái tóc dài cũng chuyển sang màu đỏ như máu.
Nàng hạ cây sáo xuống. Ánh mắt trầm hẳn, lạnh đến trống rỗng.
Một tiếng gầm vang lên, mặt đất dưới chân cũng rung nhẹ.
Quân Mộ Khuynh bật ra một tiếng tru khàn ngắn:
“Auuu!”
Âm thanh ấy vọng xa.
Cả bầy sói lập tức nằm rạp, như gặp thứ gì đó đáng sợ hơn cả.
Tuyết Lang run lên.
Trước mặt nó là một con sói đỏ khổng lồ, lớn hơn nó một bậc. Chỉ đứng yên thôi mà khí thế đã đè người ta nghẹt thở.
Vừa rồi còn là người… vậy mà chớp mắt đã thành quái vật đỏ như máu.
Con sói đỏ ngẩng đầu, nhìn khắp bầy đàn, rồi gầm thêm một tiếng. Tiếng gầm dội ra nặng nề, như có thứ vô hình ép xuống khiến kẻ đứng gần cũng nghẹn thở. Đám sói lập tức cúi rạp hơn, không con nào dám nhúc nhích.
Tuyết Lang cố gượng đứng, nhưng chân mềm nhũn. Cuối cùng nó quỳ rạp xuống đất.
Phía sau, bầy sói đã nằm rạp từ lâu.
Trong đầu nó chỉ còn một ý nghĩ.
Thứ trước mặt… không phải người.
Con sói đỏ đứng giữa đồng cỏ một lúc. Sát khí trong mắt dần tan. Nó gầm khẽ một tiếng rồi im bặt, như thể mọi thứ vừa rồi chưa từng xảy ra.
Từ xa, hình như có tiếng cười rất khẽ, nhẹ đến mức tưởng mình nghe nhầm.
Quầng sáng đỏ quanh thân con sói mờ dần. Thân hình khổng lồ thu nhỏ lại, biến thành một thiếu nữ áo đỏ nằm bất động giữa đồng cỏ.
Mái tóc đỏ trải dài theo gió. Đôi mắt khép lại, gương mặt vẫn lạnh như băng.
Trong bóng tối, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là một nam nhân áo đen. Dung mạo hắn đẹp lạ lùng, đẹp đến mức khiến người ta khó tin là người thường. Dưới ánh trăng đỏ, đường nét lại càng mơ hồ, khiến người ta không dám nhìn lâu.
Hắn bước tới, dáng vẻ bình thản như thể tất cả chuyện này chẳng liên quan đến mình.
Quân Mộ Khuynh vừa động đậy, bản năng đã kéo nàng vào thế phòng thủ. Hắn chưa kịp tới gần thì nàng đã bật dậy, xông thẳng lên.
Nam nhân khẽ cười.
“Ngủ đi. Tỉnh dậy rồi sẽ ổn.”
Dứt lời, thân thể nàng cứng lại giữa không trung, rồi rơi xuống đất.
Hắn cúi nhìn nàng, hơi khựng lại như vừa nhận ra điều gì. Nhưng chỉ một nhịp sau, nét mặt hắn lại trở về lạnh nhạt.
Bầy sói vừa thấy hắn đã hoảng hốt lùi lại, lông gáy dựng đứng. Con sói đỏ đã khiến chúng khϊếp vía, vậy mà người này còn làm chúng sợ hơn.
Trong đầu chúng chỉ còn một ý nghĩ: không chạy thì chết.
Cả bầy lập tức chạy tán loạn, biến mất vào rừng.
Nam nhân đặt tay lên vai nàng, nói rất khẽ:
“Thì ra là người.”
Thân ảnh hắn nhạt dần rồi tan vào không trung.
Màn đêm trở lại yên tĩnh.
Quân Mộ Khuynh khẽ run lên. Cái lạnh kéo ký ức đêm qua trồi về.
Đôi mắt đỏ chợt mở ra.
Nàng bật dậy, ánh mắt sắc như dao:
“Tối qua là thật sao? Bầy sói đâu? Rốt cuộc đã có chuyện gì?”
Nàng đứng lên, nhìn quanh bốn phía. Một lát sau, sắc mặt mới bình lại.
Nàng thở ra một hơi, khẽ cười như tự mắng mình:
“Đúng là xui xẻo.”
“Ta, Quân Mộ Khuynh của Quân gia, lại bị kéo tới nơi này chỉ vì một sợi lông sói đỏ.”
Nàng nhắm mắt.
Ký ức của thân thể này chậm rãi ùa về.
Nơi đây gọi là Thương Khung đại lục.
Ở đây cũng có một người tên Quân Mộ Khuynh, chỉ là một cô gái bình thường của Quân gia.
Khác với kiếp trước, ở nơi này nàng có phụ thân và hai ca ca yêu thương. Nhưng vài ngày trước xảy ra chuyện lớn. Nàng bị ném vào bầy sói, còn phụ thân và hai ca ca… sống chết không rõ.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Huyền Huyễn
- Nghịch Thiên Ngự Thú Sư
- Chương 2: Huyết nguyệt thức tỉnh