Trên Thương Khung đại lục, kẻ mạnh mới có tiếng nói, kẻ yếu chỉ còn đường nhẫn nhịn. Con người sống chung với ma thú dưới cùng một bầu trời. Ngày nào cũng có người chết, có kẻ mất nhà, có kẻ bị dẫm xuống bùn mà chẳng kịp kêu.
Bởi vậy, ai cũng hiểu một điều: muốn sống yên, phải mạnh.
Từ lâu, trên đại lục có một truyền thuyết được kể đi kể lại quanh bếp lửa. Người ta gọi đó là Lang Nữ. Có người thề rằng nàng mang dòng máu lang tộc, sinh ra đã khác thường. Có người lại nói nàng điều khiển được thú dữ, chỉ cần cất tiếng là bầy đàn cúi đầu. Nhưng truyền thuyết vẫn chỉ là truyền thuyết. Nghe cho vui thì được, chứ chẳng mấy ai dám tin là thật.
Cho đến khi cái tên Quân Mộ Khuynh xuất hiện.
Kiếp trước của nàng không thuộc về Thương Khung đại lục.
Nàng là Lang Nữ thật sự. Sinh ra giữa núi rừng, lớn lên giữa chiến loạn. Cuộc đời nàng gắn với mùi máu, tiếng tru, những lần săn đuổi và tranh đoạt. Mang hình người, nhưng trong người nàng là dòng máu của loài sói. Chỉ cần nàng gọi một tiếng, bầy thú lập tức im bặt. Chỉ cần nàng bước tới, ngay cả ma thú hung hãn cũng phải chùn lại.
Nàng sống giữa sự kính sợ, bước đi một mình, chưa từng quen cúi đầu.
Nhưng rồi một biến cố ập đến, nhanh đến mức nàng không kịp hiểu. Mọi thứ như bị một bàn tay vô hình bẻ lệch khỏi quỹ đạo. Khi nàng mở mắt lần nữa, bầu trời đã khác, mùi gió cũng khác.
Nàng đã ở một thế giới khác.
Tại Thương Khung đại lục, nàng mang thân phận tiểu thư Quân gia.
Quân gia từng là một trong năm đại gia tộc, có thời còn khiến người ta nghe tên mà dè chừng. Thế nhưng nhà nàng lại là một nhánh bị đẩy ra ngoài. Phụ thân và các huynh trưởng bị chủ tộc trục xuất, dạt tới một thị trấn nhỏ, sống lặng lẽ như thể bị xóa tên khỏi gia tộc.
Ba năm trôi qua, không một ai từ chủ tộc hỏi han. Cũng chẳng ai nhắc đến họ, như thể nhà nàng chưa từng tồn tại.
Mà thị trấn nhỏ ấy lại là nơi tụ họp các nhánh của bốn đại gia tộc còn lại. Người ta nhìn Quân gia như nhìn cái gai. Trước mặt thì cười, sau lưng thì đạp. Hễ bực bội chuyện gì, họ lại tìm Quân gia để trút.
Nhịn được thì nhịn. Không nhịn được cũng phải nhịn.
Nhưng càng nhịn, người ta càng lấn tới.
Tai họa đến vào năm Quân Mộ Khuynh vừa hơn mười tuổi.
Không hiểu vì sao, tóc nàng và mắt nàng bỗng chuyển đỏ. Dị tướng vốn chẳng hiếm trên đại lục này, nhưng kẻ có lòng xấu lập tức nắm lấy cơ hội. Chúng dựng chuyện, bịa lời đồn, nói nàng là yêu nghiệt, là tai họa, là kẻ bị trời ghét.
Chúng kích động người trong trấn, rồi mượn cớ “trừ họa” để ra tay.
Một đứa bé chưa kịp lớn bị đánh đến ngất, rồi bị ném thẳng cho bầy sói ngoài rừng.
Khoảnh khắc ấy, nàng thật sự đã chết.
Chết trong lạnh, trong đau, trong tuyệt vọng.
Nhưng cũng chính cái chết ấy đã đánh thức thứ ngủ yên trong nàng.
Ký ức hai đời như nước lũ tràn về, chồng lên nhau, va vào nhau. Khi Quân Mộ Khuynh mở mắt, nàng không còn là cô gái yếu đuối chỉ biết co ro chịu đựng nữa. Nàng nhớ mình là ai, cũng nhớ rõ kẻ đã đẩy nàng xuống địa ngục là ai.
Có những món nợ không thể bỏ qua.
Có những người không thể tha.
Từ đó, Quân Mộ Khuynh đứng dậy, tự bước đi bằng đôi chân của mình.
Con đường phía trước sẽ không yên ổn. Đại gia tộc sẽ truy bức. Người đời sẽ dè chừng. Những bí mật chôn sâu trên Thương Khung đại lục cũng sẽ lần lượt lộ ra, kéo theo máu và lửa.
Nhưng nàng không sợ.
Một khi đã sống lại, nàng sẽ tự chọn cách sống.
Đến cuối cùng, nàng sẽ đứng ở đâu, trở thành thần hay hóa thành ma… mọi thứ vẫn còn ở phía trước.