Sức mạnh của ma khiến nàng ấy đoạt lại tất cả, ngay cả nam chính từng chỉ dám thầm thương trộm nhớ, không dám vươn tay chạm vào cũng bị nàng ấy phế bỏ toàn bộ tu vi, giam cầm bên mình, bày ra trò giam cầm quái đản, điên cuồng cưỡng ép tình cảm, không chút do dự chà đạp lên lòng kiêu hãnh và tự tôn của hắn.
Đợt phản công này khiến nhiều độc giả vô cùng hả hê, nhưng dường như nữ chính vẫn không hề vui vẻ, đến mức muốn hủy diệt cả thế giới.
Nói tóm lại, Lê Úc nhận ra, nữ chính tuy có được tất cả, nhưng lại đánh mất thứ quan trọng nhất: tình yêu chân thật.
Nàng không khỏi thầm cảm thán, cái gọi là “tình yêu” trong tiểu thuyết tiên hiệp quả nhiên còn nặng hơn cả chúng sinh vạn lần nghìn lần. Nàng tự an ủi mình rằng, trên đời này còn gì có thể đau khổ hơn việc đánh mất tình yêu chứ? Cho dù là một kẻ thân phận thấp kém như nàng, lao lực ngày đêm, vừa tỉnh dậy lại chẳng hiểu sao xuyên hồn vào tiểu thuyết, bị ép làm cái chức Sư tôn đầy rủi ro này mà chẳng có bổng lộc, thì so với việc thất tình cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
[Ký chủ...]
Đây là cưỡng ép! Rõ ràng đây là uy hϊếp! Lê Úc gào thét trong lòng.
[Ký chủ đừng vội kích động, đây đâu phải lao động không công!]
[Hệ thống đã chuẩn bị phần thưởng hậu hĩnh cho ký chủ, chỉ cần ký chủ hoàn thành tất cả nhiệm vụ, liền có thể mang toàn bộ về thế giới thực!]
Lê Úc chần chừ: "... Hậu hĩnh đến độ nào?"
[Tuyệt đối đủ để ký chủ vàng bạc đầy nhà, ruộng đất cò bay thẳng cánh, tiền tiêu không hết, ăn chơi hưởng lạc, an hưởng tuổi già, không lo bệnh tật, an ổn tự tại đến cuối đời!]
Lê Úc: "!"
Nàng thầm rủa một tiếng, xấu hổ nhận ra mình vậy mà lại động lòng.
Điểm yếu chết người của một kẻ phàm phu tục tử làm công ăn lương rất dễ bị thấu rõ, và nó thường gói gọn trong hai chữ "nghèo khó" mà ai cũng thấy.
[Tiếp theo đây, Hệ thống sẽ công bố nhiệm vụ khởi đầu cho ký chủ...]
Lê Úc vội vàng ngăn lại trong đầu: Chờ đã! Ta vừa vắt óc cả đêm, hoàn thành xong một việc quan trọng! Đầu óc ta còn chưa tỉnh táo để tiếp nhận nhiệm vụ mới đâu!
Nàng buột miệng: "Ngươi im lặng một chút, để ta bình tĩnh lại!"
Tư Thanh Lam ngơ ngác: "Hả?"
Lê Úc vội xua tay: "Không phải nói ngươi!"
Tư Thanh Lam: "..."
Trong phòng chỉ có hai người, Tư Thanh Lam tin chắc mình vừa bị chê bai.
Nghĩ đến người nữ nhân trước mắt lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh như băng, vốn cực kỳ khó gần, Tư Thanh Lam hít một hơi dài rồi chọn cách nhẫn nhịn. Tuy vậy, nàng ấy vẫn không hề che giấu sự bực dọc trong lòng, liếc xéo Lê Úc một cái đầy bất mãn.