Chương 2

Mọi thứ trước mắt mờ ảo như phủ một lớp sương.

Nàng không nhìn rõ gương mặt nữ nhân kia, nhưng dường như lại cảm nhận được trọn vẹn mọi nỗi lòng của nàng ấy.

Nữ nhân ấy, sau khi trải qua muôn vàn kiếp nạn để được trọng sinh, cuối cùng cũng vứt bỏ ảo vọng trong lòng. Nàng ấy chĩa kiếm về phía vị sư tôn đạo mạo mà mình hằng tôn kính, người đã luôn ngoảnh mặt làm ngơ trước những khổ đau nàng ấy gánh chịu.

Ngay khoảnh khắc nàng ấy dùng thanh kiếm gãy ấy để sát hại sư tôn, ánh mắt của vị sư huynh từng hứa sẽ mãi tin tưởng, bảo vệ nàng ấy, bỗng lạnh đi, tựa như máu tươi đã ngưng đọng thành băng giá. Ánh mắt ấy mang theo nỗi oán hận lạnh thấu xương, như thể oán hận vì đời này đã trót vướng bận với nàng ấy.

Sư huynh cuối cùng cũng không còn là sư huynh nữa, mà chỉ là một người dưng, kẻ đã dứt tình đoạn nghĩa, đời này mãi mãi không chung lối.

Nàng ấy nghĩ, đời này chắc hẳn chỉ đến thế mà thôi.

Chẳng cần kỳ vọng ai sẽ bảo vệ mình nữa.

Từ nay về sau, ta chính là ma đầu thao túng cả thế gian này.

Tất cả những kẻ căm ghét ta, chỉ cần còn hơi thở, đều sẽ phải phủ phục dưới chân ta.

Thứ ta muốn, có thể tùy ý đoạt lấy.

Kẻ không nỡ buông tay, thì cứ giam cầm bên cạnh, thỏa sức đùa bỡn, giày vò.

Như vậy thật tốt biết bao.

Chỉ cần làm kẻ ác, ta sẽ không bao giờ mất đi bất cứ điều gì nữa.

Mọi hình ảnh ngưng đọng lại ở khoảnh khắc này.

Nàng bàng hoàng cúi xuống, thấy thanh kiếm gãy kia đã đâm xuyên qua ngực mình. Một cơn đau buốt nhói, khôn tả, từ từ lan ra.

...

Giật mình tỉnh giấc, Lê Úc bất giác hít một hơi khí lạnh.

Nàng ngay cả gương mặt nữ nhân kia cũng chẳng nhìn rõ, vậy mà vẫn cảm thấy buốt nhói đến nghẹt thở vì nhát kiếm ấy.

Dù đã tỉnh khỏi cơn mơ, l*иg ngực vẫn đau âm ỉ.

Rõ ràng chỉ là một cuốn sách mới xem qua vài hôm trước, thế mà lại có thể nhân lúc nàng lao tâm khổ tứ mà len vào giấc mộng, giày vò nàng một phen.

Thật là vô lý!

Nàng không khỏi nghi ngờ đây là điềm báo mình sắp chết vì làm việc quá sức!

Đúng rồi, cảnh khốn cùng chỉ là mơ, còn thức trắng đêm vì công việc mới là thật.

Nghĩ đến việc phải dốc sức suốt mấy ngày cuối tuần để hoàn thành bản báo cáo mà nàng biết chắc sẽ bị chê trách, nàng lại tiếc ngẩn ngơ vì hôm nay không phải là ngày mạt thế.

Nhưng tiếc thì tiếc vậy thôi, cái việc phiền toái này vẫn phải làm.