Chương 13

Ly Ngọc há hốc miệng, bàn tay "gây án" vẫn còn lơ lửng giữa không trung.

... Cả nàng đều ngây người.

Sau giây lát sững sờ, nàng ngồi xổm xuống, luống cuống tay chân lật người trong tuyết sang một tư thế khó hiểu.

Thiếu nữ trong lòng môi tím tái, khuôn mặt ửng đỏ đã phủ đầy sương giá, thân hình vốn gầy gò giờ đây đã đông cứng đến mức mất đi tri giác, ôm vào lòng tựa như ôm một pho tượng băng.

Nguyên chủ à nguyên chủ, ngươi bị đâm chết thật không oan chút nào!

Gϊếŧ ngươi thì tính là gì “đúc tâm” chứ, nếu ta là nữ chủ của bộ truyện này, lúc gϊếŧ ngươi phải nói là vui sướиɠ khôn xiết!

Tiểu nữ chủ tương lai chính là một đại ma đầu diệt thế.

Giờ mà không nhanh chóng cứu vãn, những ngày tháng sau này sẽ không dễ chịu đâu!

[Nhiệm vụ tân thủ (hai): Trong viện gió tuyết quá lớn, vẫn là mau chóng ôm đồ nhi vào phòng đi.]

Ly Ngọc theo bản năng ước lượng sự chênh lệch thể hình giữa mình và thiếu nữ trong lòng.

Dường như hình như có vẻ chắc là cũng không khác biệt là bao.

Nhanh chóng ôm nàng vào phòng?

... Ta ư?

Ngươi đã từng chăm sóc đồng nghiệp say túy lúy bao giờ chưa?

Đưa họ về nhà, rồi đặt lên giường, tuyệt đối khó hơn cõng một người tỉnh táo vài lần ... kỳ thực người bị đông cứng cũng không khác biệt là bao.

Ly Ngọc vô cùng may mắn vì Triêu Tịch Trì là một nơi tuyệt đối thanh tịnh.

Chỉ cần nơi đây đủ thanh tịnh, sẽ không ai nhìn thấy Ly Ngọc thượng thần vốn nên thanh lãnh thoát tục như cô nguyệt trên trời cao, lại đang nhăn nhó, tay chân dùng hết, gần như dốc cạn sức lực bú sữa, mới đem đồ đệ nhà mình đông cứng còn nặng hơn thi thể đặt lên giường, rồi nàng thì ngã vật xuống dưới giường, thở hổn hển liên hồi.

Nàng nghĩ có lẽ mình đã sai rồi.

Thái độ nhân sinh của nàng vẫn quá mức tích cực lạc quan.

Nàng chỉ là một phàm nhân vai không thể gánh, tay không thể xách, tứ chi chẳng siêng năng, ngũ cốc không phân biệt, ngoài kỹ năng lười biếng khi làm việc còn tạm coi là nhất lưu ra, thì không còn bất kỳ sở trường nào khác!

Vỏn vẹn một nhiệm vụ tân thủ thôi đã khiến nàng mất hết sức lực và thủ đoạn, nằm bệt trên đất thở hồng hộc như chó nửa ngày trời rồi ... nàng lấy gì mà ngăn cản nữ chủ hủy diệt thế giới đây?

Chẳng lẽ phải dựa vào tình mẫu tử của một đóa mẫu đơn tuổi 27 mà đời này còn không biết liệu có thể thức tỉnh hay không ư?

"Nói lý lẽ mà xem, đây là việc ta nên làm ư?"

"Những chiêu thức lợi hại bị khóa lại thì cũng đành, nhưng đến cả một chút kỹ năng cơ bản cũng không cho, có phải là quá đáng lắm không?"

"Các ngươi cứ thế tay không bắt giặc, ta là loại người thấp hèn đến vậy ư?"

Tuy nhiên, ba câu chất vấn phát ra từ tận đáy lòng này, lại không nhận được câu trả lời trực diện từ hệ thống.

Thứ hệ thống ban cho nàng, chỉ là một bước nhiệm vụ hoàn toàn mới.

[Nhiệm vụ tân thủ (ba): Đồ nhi vốn đã trọng thương, giờ lại bị hàn khí xâm nhập tâm mạch, e rằng cần một ít linh dược để dưỡng hộ, hãy phái Tín Điệp đi xin Khuynh Khắc Hoa về đi.]

"Cái quỷ gì? Hoa gì?"

[Khuynh Khắc Hoa, nằm ở phía Bắc Triêu Dao, là nơi ở của Linh Diệu Tôn Vi Sinh Huyền Chúc!]

Thì ra cái tên hoa này lại như một địa danh.

Một khi nhiệm vụ này đã dính dáng đến Vi Sinh Huyền Chúc, thì cũng đồng nghĩa với việc có liên quan đến đồ đệ của y, tức là nam chủ của bộ truyện này.