Mộ Đào mang trong mình ma tính bẩm sinh, nhưng lại lớn lên ở núi tiên. Nửa đời đầu chìm trong bể khổ, thân xác lẫn tâm hồn đều chịu đau khổ tột cùng.
Vị sư tôn mà Mộ Đào hằng kính trọng lại đối xử tệ bạc, người nàng ấy yêu mến lại quay lưng tuyệt tình. Giữa đất trời bao la, chẳng một ai dành cho nàng ấy dù chỉ một chút lòng tốt.
Ngày Mộ Đào đọa vào ma đạo, nàng ấy thẳng tay chém sư tôn, giày vò nam chính dưới chân, từng mối ân oán xưa đều được nàng ấy giải quyết, dẫn dắt mười vạn ma binh thống trị Tam giới.
Lê Úc đọc hết cả truyện, trong lòng hả hê khôn xiết: “Sự đời như mây trôi, đáng lẽ phải đọa vào ma đạo sớm hơn! Chính phái toàn một lũ giả nhân giả nghĩa, trở thành kẻ ác lại tự do tự tại nhất!”
Nào ngờ vừa chợp mắt tỉnh dậy, nàng đã xuyên vào chính cuốn tiểu thuyết này, trở thành sư tôn của ma đầu đó... Ly Ngọc.
Trước mặt Lê Úc là một thiếu nữ đang quỳ, khoảng mười sáu, mười bảy tuổi.
Đôi mắt hoa đào ửng đỏ, ngấn lệ nhưng đầy kiên cường. Đôi tai nhọn tinh xảo và chiếc đuôi mềm mượt đang rụt rè cụp xuống.
Đây chính là nữ ma đầu tương lai sẽ dùng một kiếm chém chết mình ư?
Lê Úc xin rút lại những lời ban nãy...
Con trẻ ấy mà, phải nuôi dạy cho thật ngoan hiền, khiến nó quyến luyến mình mới là kế sách tốt nhất.
Vi sư đây... nhất định sẽ dùng tình thương cảm hóa con!
Văn án 2:
Mộ Đào mãi mãi không quên, Ly Ngọc Thượng thần, một trong ba vị đứng đầu Triều Dao Tôn, vốn là Giao nhân Tây Hải, cao ngạo lạnh lùng, lại chẳng bận tâm lời ra tiếng vào của thế gian, trước mặt tất cả mọi người mà nhận nàng ấy – một kẻ tư chất kém cỏi – làm đồ đệ duy nhất trong đời.
Kể từ ngày đó, giữa cõi đời lạnh lẽo này, cuối cùng cũng có một người đối xử với Mộ Đào vô cùng tốt, cho nàng ấy một nơi nương tựa, thay nàng ấy gánh chịu thương tổn, vì nàng ấy mà cam lòng đối đầu với cả Tam giới – người đó là sư tôn của nàng ấy.
Nếu phải nói sư tôn có điểm nào không tốt, thì có lẽ chính là dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng đẹp lộng lẫy khiến người khác chẳng dám mạo phạm kia.
Mộ Đào vẫn khao khát hơn...
Mộ Đào càng khao khát hơn, là có thể kéo Ly Ngọc thoát khỏi nơi chín tầng mây, giam giữ bên cạnh mình...
Rồi ngắm nhìn gương mặt tựa ngọc của Ly Ngọc ửng hồng lên, ghé vào tai Ly Ngọc...
Nghe người thẹn thùng, lại ngượng ngùng khẽ mắng một câu: "Ngươi, đồ nghịch đồ!"
Đặc điểm nhân vật: Đồ đệ vừa cố chấp vừa si dại, ngoài mặt giả ngoan; Sư tôn ra vẻ thanh cao, thật ra lười biếng tận xương.
Lời nhắn nhủ:
Với sư tôn, việc đặt an nguy lên trên hết là lẽ thường, sống thuận theo duyên phận, đúng là một kẻ lười biếng khó cải. Với Ly Ngọc, dù trời có sập thì cũng phải an dùng bữa xong đã.
Đồ đệ thoạt trông như một chú thỏ con thường nhỏ lệ, nhưng bản chất lại cố chấp và điên cuồng. Ban đầu tựa cún con, ai ngờ nuôi lớn lại thành sói. Càng yêu càng cuồng si, nhưng sự cuồng si cũng có giới hạn riêng.
Tổng kết: Làm sư phụ khổ ải thay!
Chủ đề: Thế giới này ra sao, là tùy vào cách bạn nhìn nhận nó.
NOTE đôi lời:
1. Kính gửi quý độc giả, trong trường hợp phát hiện truyện có lỗi hay bất kỳ vấn đề nào, mong quý vị không vội đánh giá thấp. Xin vui lòng thông báo cho chúng tôi qua bình luận hoặc tin nhắn riêng, để đội ngũ có thể kịp thời chỉnh sửa, đảm bảo chất lượng tác phẩm tốt nhất gửi đến quý vị.
2. Nhiều bộ đã hoàn thành nhưng vẫn chưa được duyệt hoàn nên chưa thế lên bán combo. Các bạn đọc giả có thể check chương mới nhất có chữ "- Hoàn -" xuất hiện trong tên chương là bộ truyện đã đăng xong, mọi người có thể tham khảo đọc theo chương để theo dõi ạ.