Chương 44: Không đi được đâu

Nguyên nhân khiến Thẩm Trường Quân một mực kéo tay Đệ Cửu Thiên Dạ không chịu buông ra, thực ra rất đơn giản, chính là sợ hắn chạy lung tung gây chuyện.

Đệ Cửu Thiên Dạ là nam chính, cho dù có làm bừa thế nào cũng chẳng chết được, nhưng nàng thì khác!

Nếu hắn trước mặt nàng mà đi tìm đường chết, người bị trở thành pháo hôi rất có khả năng sẽ là nàng đây này.

“Rắc!" Tấm thẻ gỗ đỏ bị Thẩm Trường Quân đánh vỡ tan.

Cùng lúc đó, người đang giao đấu với Đỗ Minh Nguyệt cũng giống hệt như Tôn Triều Giang lúc trước, lập tức ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Phát hiện này khiến mọi người không khỏi vui mừng trong lòng.

Thì ra chỉ cần phá vỡ những tấm thẻ gỗ kỳ lạ này, thật sự có thể đánh thức những người bị Sinh Tử Lâu khống chế kia.

Nhưng từ miệng tên đệ tử Thất Tinh Các vừa tỉnh lại, Thẩm Trường Quân bọn họ cũng không thu được thông tin gì hữu ích.

Lời hắn nói giống hệt như Tôn Triều Giang trước đó.

Bản thân hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy mơ mơ hồ hồ mất đi ý thức, gặp người liền lao vào công kích.

Dùng cùng phương pháp đó, rất nhanh nhóm người Thẩm Trường Quân đã tiến lên được tầng cao nhất—tầng bảy.

Nhưng tình hình ở tầng bảy hoàn toàn khác biệt so với những gì họ gặp trước đó.

Ở đây, tất cả mọi người sắc mặt đều trắng bệch, bị cố định tại chỗ không sao nhúc nhích được.

Nhìn dáng vẻ đó, hình như họ đang bị Sinh Tử Lâu hút lấy sinh cơ!

Ở tầng bảy cũng chẳng hề có những tấm thẻ gỗ kỳ quái kia. Trong phút chốc, nhóm người Thẩm Trường Quân chìm vào yên lặng.

Nếu như trước đó họ còn đầy tự tin về việc cứu người, thì lúc này tất cả đều chẳng khác gì những con gà chọi bại trận.

“Cửu Sơ, ngươi thấy sao rồi, còn chịu được không?" Thẩm Trường Quân kéo theo Đệ Cửu Thiên Dạ, nhanh chóng tìm được Cố Cửu Sơ.

“Sư thúc! Sao người lại đến đây? Nơi này nguy hiểm lắm, người mau đưa Thiên Dạ sư đệ rời khỏi đây đi!"

Nhìn thấy Thẩm Trường Quân, hai mắt Cố Cửu Sơ lập tức sáng lên, nhưng ngay sau đó lại ảm đạm xuống.

Từ khi tiến vào Tố Nga Lâu đến giờ, mọi chuyện xảy ra đều quá mức kỳ quái.

Ban đầu họ còn nghĩ rằng mình đông người, lại có mấy tu sĩ Kim Đan cùng đi, chắc chắn không xảy ra chuyện gì được.

Nhưng chẳng bao lâu sau, những người đang yên lành bỗng dưng phát điên mà lao vào tấn công họ, ép họ phải rút lên trên cao.

Cuối cùng, họ đành chạy lên tầng bảy.

Ban đầu còn tưởng rằng lên tới tầng bảy là sẽ an toàn.

Ai ngờ, vừa lên đây không lâu thì phát hiện thân thể hoàn toàn không thể cử động, sinh cơ cũng đang từ từ bị hút đi mất.

“Không đi được đâu. Trừ phi phá giải trận pháp ở nơi này, nếu không chẳng ai có thể rời khỏi đây cả."

Dưới ánh mắt chăm chú của Cố Cửu Sơ, giọng nói Thẩm Trường Quân vô cùng bình tĩnh, giống như chỉ đang nói hôm nay trời đẹp hay xấu vậy thôi.

Nghe thấy vậy, trong mắt tất cả mọi người đều lóe lên vẻ tuyệt vọng.

Họ vào đây lâu như vậy rồi, ngay cả trận pháp ở đâu còn không phát hiện nổi, thì càng đừng nói tới chuyện phá giải.

Lúc này, có người nhìn về phía Thẩm Trường Quân lên tiếng hỏi:

“Trường Quân chân nhân, người nói vậy chẳng lẽ đã nhìn ra huyền cơ gì rồi ư?"

Người hỏi câu này trong vô thức cảm thấy, Thẩm Trường Quân nếu đã nói ra lời đó, chắc chắn đã có biện pháp phá trận.

Cho dù không thể phá trận thì ít nhất cũng sẽ nghĩ ra được chút biện pháp nào đó.

“Cái này cũng chẳng phải do ta phát hiện, mà là nhờ Minh Nguyệt chân nhân phát hiện ra." Thẩm Trường Quân chẳng hề có ý kể công chút nào.

Dù sao nàng cũng đã từng sống qua một đời trong thế giới này, đương nhiên hiểu rõ nếu lúc này nàng ôm hết chuyện vào người thì sau này sẽ phiền phức biết bao nhiêu!

Nếu Đỗ Minh Nguyệt ngày nào cũng luôn miệng giảng giải với nàng rằng phải có lòng bao dung, phải đối xử hòa nhã với mọi người.

Vậy thì tốt thôi, mọi chuyện ở đây nàng cứ giao hết cho Đỗ Minh Nguyệt là được rồi!

Còn nàng ấy mà, chỉ cần ngoan ngoãn làm một nữ phụ an phận, ăn no chờ chết, tranh thủ lấy lòng nam chính rồi ôm chặt cái đùi vàng đó là đủ rồi.