Chương 9: Ngọc Nhiên

Hiện tại, Vạn Niệm Quy thật sự vô cùng đau lòng, uổng công trước kia nàng cưng chiều tên nghịch đồ đó biết bao, vậy mà lại nuôi ra một con sói mắt trắng.

Đợi đến lúc nàng khôi phục sức mạnh, xem nàng có trói tên nghịch đồ đó lên đài Cửu Thiên, để hắn ngày ngày chịu roi của lôi đình Cửu Thiên hay không!

Nhưng đồng thời trong lòng cũng thấy có chút buồn bực, nàng tự thấy mình đối xử không tệ với mấy đệ tử, đặc biệt với lão nhị và Cung Trì thì càng thiên vị, vậy mà Cung Trì lại hận nàng đến mức này?

Thiên Chỉ không hiểu được sự bực bội của Vạn Niệm Quy, lại lần nữa kéo tay nàng, gấp gáp nói: “Không thể trì hoãn thêm được nữa!”

Chậm chút nữa là đại hội bảy thần kết thúc rồi.

“Muội muội mau trốn đi, lát nữa ta sẽ giúp ngươi mở kết giới. Sau khi ra ngoài, ngươi cứ đi thẳng về hướng đông sẽ thấy một con đường, từ con đường đó có thể rời khỏi nơi này!”

Đi về hướng đông? Đang lừa kẻ ngốc đấy à!

Hướng đông là Nhật Chiếu điện, nơi trang nghiêm nhất trong Cửu U Thần Cung, bình thường được dùng để nghị sự, thủ vệ canh phòng nghiêm ngặt, làm gì có cái đường ra nào chứ!

Hiện tại Vạn Niệm Quy đã hoàn toàn chắc chắn Thiên Chỉ có vấn đề, mà nhìn thái độ của nàng ta, tám phần là thật sự coi nàng là một con rối.

Chỉ là một con rối mà thôi, vậy mà Thiên Chỉ lại muốn dẫn nàng đến Nhật Chiếu điện, chắc chắn là có mưu đồ.

Hiện tại, Cửu U Thần Cung đối với nàng mà nói đúng là nơi nguy hiểm vạn phần, nhất định phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt!

Dù trong lòng biết rõ Thiên Chỉ không có ý tốt, nhưng nàng vẫn không thể để lộ sơ hở trước mặt nàng ta, dù sao hiện giờ nàng cũng chỉ là một con rối ngây ngô như tờ giấy trắng.

Vạn Niệm Quy giả vờ hoảng hốt mà cảm kích, thậm chí còn cố ép ra hai giọt nước mắt, ngước mắt nhìn Thiên Chỉ: “Tỷ tỷ, tỷ thật sự là người tốt! Cảm ơn tỷ đã giúp ta, sau này nếu có cơ hội, nhất định ta sẽ báo đáp ân tình này!”

Đợi sau này có cơ hội rồi, nàng nhất định sẽ treo cả Thiên Chỉ lẫn tên nghịch đồ đó lên đài Cửu Thiên, rồi lấy một sợi xích sắt trói hai đứa lại với nhau, để khi lôi đình Cửu Thiên đánh tên nghịch đồ thì tiện thể đánh luôn cả Thiên Chỉ, mà khi đánh Thiên Chỉ thì cũng không quên tên nghịch đồ kia, cho hai bọn họ cùng nhau nếm trải nỗi đau gấp đôi!

Nhìn dáng vẻ cảm kích của Vạn Niệm Quy, Thiên Chỉ cảm thấy như được giải thoát, vẫn luôn duy trì dáng vẻ lo lắng tiễn nàng ra khỏi kết giới của Tọa Vân điện.

Đợi đến khi bóng lưng Vạn Niệm Quy khuất dần, trên gương mặt nàng ta mới dần dần hiện lên vẻ ác độc.

Sở dĩ nàng ta tốn bao công sức dẫn con rối này về phía Nhật Chiếu điện, chính là vì bây giờ chư vị thần quân của thất giới đều đang tụ họp ở đó.

Ngoại trừ Cung Trì ra, các thần quân còn lại đều kiêng kỵ Vạn Niệm Quy chẳng khác gì chuột thấy mèo. Bọn họ đã phải tốn bao công sức mới trừ khử được Vạn Niệm Quy, tuyệt đối sẽ không để nàng có bất cứ cơ hội sống lại nào.

Đến lúc đó, khi các thần quân nhìn thấy con rối mang hình dáng Vạn Niệm Quy, rồi nàng ta trkng lúc “vô tình” lại tiết lộ về tụ hồn khí, chắc chắn các thần quân sẽ ép buộc Cung Trì phải hủy diệt nó.

Mà tụ hồn khí thì khắp thiên hạ chỉ có một, một khi bị hủy, Vạn Niệm Quy sẽ vĩnh viễn không thể quay về được!

......

Vạn Niệm Quy suốt dọc đường vẫn giả vờ hoảng loạn chạy về hướng đông. Chỉ đến khi chắc chắn đã biến mất khỏi tầm mắt của Thiên Chỉ, nàng mới lập tức đổi hướng rẽ sang lối khác.

Nàng đâu có ngu đến mức biết rõ Thiên Chỉ có mưu đồ mà còn đâm đầu vào hố lửa.

Vừa hay Vạn Niệm Quy lại biết có một lối ra không hề có kết giới hay trận pháp nào, chính là do nhị đồ đệ Ngọc Nhiên ham chơi của nàng đã âm thầm tạo ra để trốn học.

Ngọc Nhiên vẫn luôn tưởng rằng nàng không hay biết, trên thực tế chẳng qua là nàng cố tình dung túng mà thôi. Không ngờ sự dung túng ấy bây giờ lại trở thành cơ hội thoát thân cho nàng.

Nhưng điều khiến Vạn Niệm Quy không ngờ đến là, nàng lại gặp người quen trên con đường này.

Khi nàng và bóng người đang lén lút đi tới đối diện nhau, người kia vừa trông thấy nàng thì lập tức như nhìn thấy ma.

Sau khi sững sờ mất một lúc lâu, đối phương mới run run thốt ra được hai chữ: “... Sư, sư sư... phụ?”

Vạn Niệm Quy không ngờ vừa rồi nàng nhắc đến Ngọc Nhiên, bây giờ lại thật sự gặp được hắn ta.

Nhị đồ đệ của nàng vừa thấy nàng thì cả người run lên như cầy sấy.

Vạn Niệm Quy biết nhị đồ đệ của mình vốn dĩ rất nhát gan, rõ ràng thân phận bên ngoài cũng là một vị tiên quân, vậy mà lại sợ tối, sợ ma, sợ hung thú, còn sợ đủ thứ kỳ quái trên đời, đầu óc lại chẳng lanh lợi.

Cung Trì và Ngọc Nhiên từ trước đến nay là hai người nàng thương nhất trong đám đồ đệ. Nàng cưng chiều Cung Trì là vì hắn nhỏ tuổi nhất, lại hay bám lấy nàng chẳng rời nửa bước.

Còn thương Ngọc Nhiên chỉ đơn giản vì hắn ta ngu ngốc, nếu nàng không đối xử tốt với hắn ta hơn, thì chắc hắn ta không thể nào sống sót nổi trong thất giới.

Nhưng hiện tại vẫn chưa thể xác định được ai là nội gián, Vạn Niệm Quy đành nghĩ rằng sự run rẩy của Ngọc Nhiên là do hắn ta có tật giật mình.

"Sư... sư sư phụ?" Lần này Ngọc Nhiên đã nói chuyện trôi chảy hơn, nhưng vẫn không dám tin vào mắt mình, lại hỏi lại lần nữa.

"Ta không phải." Vạn Niệm Quy lập tức phủ nhận, nàng không thể để lộ thân phận của mình, hiện tại nàng nhìn ai cũng có cảm giác muốn gϊếŧ mình.

"Không, nhất định là sư phụ!"