Tên thanh niên không thể tin nổi mà cúi đầu xuống, nhìn cánh tay thon nhỏ đang xuyên thẳng qua ngực mình. Máu tươi từ khóe miệng hắn ta nhỏ trào ra, rơi lên cánh tay trắng trẻo kia, từng giọt đỏ thẫm.
Hắn ta há miệng thở dốc, nhưng phát ra không phải là âm thanh, mà là một ngụm máu tươi.
Yên tĩnh đến mức quỷ dị. Cho dù lúc này mưa đang rơi xối xả, nhưng sự yên tĩnh vẫn rõ ràng đến nghẹt thở, đến mức một tiếng “phụt” nặng nề khi thiếu nữ rút tay khỏi thân thể hắn ta cũng vang lên như sấm nổ bên tai.
Ngay khoảnh khắc bàn tay được rút ra, máu tươi như pháo hoa nở rộ, bắn tung tóe lên người thiếu nữ. Sau đó thân thể thanh niên lập tức mềm oặt, đổ sập xuống đất.
Thiếu nữ chậm rãi xoay người lại. Mưa rất lớn, nhưng trong khoảng thời gian nàng ấy xoay người, vẫn không thể rửa trôi hết những vệt máu đang dính trên cơ thể.
Dưới cơn mưa xối xả, từng dòng máu đỏ sẫm tụ lại trên làn da trắng nhạt, sau đó chạy dọc theo cánh tay và cổ.
Chợt, một tia sét xé rách bầu trời tối mù, ánh sáng trắng nhợt chiếu sáng cả khu rừng, khiến cho những vệt máu trên người nàng ấy càng trở nên rõ ràng hơn.
Dáng vẻ âm trầm chẳng khác nào một lệ quỷ hiện hình.
Những thanh niên còn lại thì đứng chết lặng tại chỗ, sợ hãi đến mức quên cả bỏ chạy. Mãi đến khi thiếu nữ lại lần nữa mở miệng, bọn họ mới như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
“Chạy đi. Giống như vừa rồi các ngươi đuổi theo ta vậy.”
Bọn họ thật sự quay đầu bỏ chạy, men theo con đường lúc đến. Bước chân cũng giống như khi nãy, giẫm lên bùn đất văng tung tóe. Chỉ là lần này, vị trí của mèo và chuột đã hoàn toàn đảo ngược.
Thời điểm bọn họ vừa mới chạy được vài bước, thiếu nữ đằng sau liền cử động. Thân hình như quỷ mị trong nháy mắt liền áp sát người gần nhất, một tay xuyên thẳng qua lưng đối phương.
Rồi đến tên thứ hai, thứ ba, thứ tư..
Cuối cùng, thiếu nữ vượt qua tất cả, đứng chặn trước mặt bọn họ. Mà đám thanh niên giây trước vẫn còn đang chạy cũng lần lượt đổ gục xuống, từng người một.
Lại thêm một tia sét xẹt ngang bầu trời, ánh sáng chói lòa chiếu lên mặt đất nhuộm đỏ máu tươi. Nước mưa hòa lẫn với máu chảy về bốn phương tám hướng...
Thiếu nữ đứng quay lưng về phía mấy cái xác, nàng ấy không động đậy cũng không nhúc nhích. Một lúc sau, cơ thể đột nhiên nghiêng sang một bên rồi ngã ngồi xuống đất.
“Sao lại như vậy? Sao lại như vậy...?” Toàn thân thiếu nữ run rẩy, nhìn đôi tay của mình dính đầy máu tươi.
Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nàng ấy hoàn toàn không khống chế được cơ thể, cũng không biết vì sao thân thủ của bản thân lại lợi hại đến vậy, có thể ra tay gϊếŧ sạch bọn họ.
Cảm giác ấy giống hệt như... thân thể này đã không còn là của nàng ấy nữa!
Vạn Niệm Quy đứng ngay trước mặt nàng ấy, đáng tiếc đôi mắt phàm tục của đối phương lại không thể nhìn thấy nàng.
Trên gương mặt Vạn Niệm Quy mang theo vẻ dò xét.
Lâm Miên Miên, nữ nhi của tông chủ Hiên Viên Tông. Đáng tiếc sinh ra đã là phế vật không thể tu luyện, từ nhỏ chịu đủ lời khinh bỉ, bài xích và ức hϊếp của người trong tông môn. Lại thêm tính tình yếu đuối, dù cho có oán hận cỡ nào cũng không dám bộc lộ bất mãn với ai.
Hôm nay nàng ấy xuống núi cùng với người trong tông môn, nhưng kết quả lại đi lạc, cho nên mới bị bọn lưu manh để ý tới.
Khi chiếm lấy thân thể của Lâm Miên Miên, Vạn Niệm Quy đã lật xem toàn bộ ký ức của nàng ấy.
Rất tốt, thứ nàng cần chính loại phế vật thế này, Cũng chỉ có loại phế vật tràn đầy tuyệt vọng với thế gian mới có thể cam tâm tình nguyện dâng hiến cơ thể cho nàng.
Muốn lên được Thiên Sơn, Vạn Niệm Quy buộc phải đi qua kết giới. Nhưng với hồn phách không trọn vẹn hiện tại, nàng chắc chắn sẽ bị Thiên Sơn thần quân phát hiện ngay khi bước vào.
Vì vậy, nàng cần một cơ thể con người để che giấu.
Những ngày qua nàng đã tìm rất lâu, nhưng việc tìm một cơ thể thích hợp sao có thể dễ dàng như vậy được? Không thể dùng cách đoạt xác, vì đoạt xác thì trong cơ thể sẽ có hai linh hồn, chỉ cần có người tra xét sẽ lập tức lộ tẩy ngay.
Cơ thể của người chết cũng không thể dùng, vì chỉ được một thời gian ngắn sẽ thối rữa.
Nàng cần một người tự nguyện dâng hiến cơ thể cho mình. Cũng chỉ có làm như vậy mới không khiến người khác nhận ra hồn phách trong cơ thể đã không còn là hồn phách ban đầu.
“Sư muội! Sư muội!” Xa xa trong rừng, thấp thoáng có tiếng gọi vọng đến.
Lâm Miên Miên vẫn ngồi ngây trên mặt đất, toàn thân run rẩy không sao kìm lại được. Vạn Niệm Quy đứng thẳng người, nhìn về phía tiếng gọi truyền đến.
Âm thanh càng ngày càng trở nên rõ ràng hơn, dần dần trong rừng xuất hiện vài bóng người đang tiến về phía họ.
Đó là mấy thanh niên mặc đạo bào màu xanh. Dựa vào ký ức của Lâm Miên Miên, Vạn Niệm Quy nhận ra bọn họ đều là đệ tử của Hiên Viên Tông.
Chẳng mấy chốc, bọn họ đã chạy đến gần, nhưng những bước chân vốn dồn dập lúc nãy, càng tới gần Lâm Miên Miên thì càng chậm lại, cuối cùng tất cả đều dừng lại trước mặt Vạn Niệm Quy.
Không phải vì bọn họ nhìn thấy sự tồn tại của Vạn Niệm Quy, mà là vì những vệt máu đỏ tươi loang đầy trên mặt đất quá mức chói mắt, khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.
Dù sao cũng chỉ là những hài tử mười mấy tuổi, chưa ai từng chứng kiến cảnh tượng thảm khốc đến vậy. Có người mặt mũi tái mét, có người run lẩy bẩy, thậm chí có người đưa tay bịt miệng, cố kìm nén cơn buồn nôn.
“Ọe!” Thiếu nữ duy nhất trong nhóm cuối cùng cũng không nhịn nổi mà nôn ra. Thiếu niên đứng bên cạnh mặc dù sắc mặt cũng trắng bệch, nhưng vẫn cố đưa tay đỡ lấy nàng ta.
“Sư muội, muội không sao chứ?” Thiếu niên hỏi, trong mắt không giấu nổi sự đau lòng.
“Sư huynh, muội...” Trong mắt nàng ta cũng lóe lên tình ý tương tự, vừa mở miệng đã muốn nhào vào lòng thiếu niên.
Nhưng thiếu niên lại khẽ lắc đầu, động tác nhỏ đến mức gần như không ai để ý đến. Cuối cùng nàng ta cắn môi, đành tự mình đứng vững.
Thú vị thật.
Vạn Niệm Quy quan sát toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra. Hai người kia, nam tên Giang Dương, nữ tên Lý Tích, một người là sư huynh của Lâm Miên Miên, người còn lại là sư muội của nàng ấy.
Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, Giang Dương còn có một thân phận khác: Là vị hôn phu của Lâm Miên Miên.
Thế nhưng nhìn dáng vẻ của Giang Dương và Lý Tích bây giờ, quan hệ của bọn họ rõ ràng không đơn thuần chỉ là sư huynh, sư muội. Nói không chừng ngay cả chuyện Lâm Miên Miên gặp nạn ngày hôm nay cũng có ẩn tình phía sau.
Như vậy cũng tốt. Lâm Miên Miên càng thê thảm, càng tuyệt vọng với thế gian này, thì cơ hội để nàng ấy dâng hiến cơ thể cho nàng càng lớn.
Cho nên Giang Dương, Lý Tích, cứ tiếp tục giở trò đi!