Chương 13: Dẫn dụ

Tên sư huynh ngu ngốc đó thì hiểu gì về sự nhẫn nhịn của hắn chứ? Năm đó khi sư phụ chết đi, sáu vị thần liền dòm ngó Cửu U Thần Cung như hổ rình mồi, tất cả những gì có liên quan đến sư phụ, bọn họ đều muốn xóa sạch.

Nếu không phải vì nữ nhân Thiên Chỉ đó động lòng với hắn, thậm chí si tình đến mức sẵn sàng dâng cả hai tay ngôi vị thần quân cho hắn, thì làm sao hắn có cơ hội trở thành thần quân của Cửu U Thần Cung, bảo vệ tất cả những gì sư phụ để lại khi còn sống?

Nếu không phải vì hắn đã làm đủ trò giả vờ giả vịt để qua mắt sáu vị thần, thì cái tên sư huynh ngu ngốc kia làm sao còn có thể sống đến tận hôm nay?

“Cửu U thần quân, ngươi không nên cho chúng ta một lời giải thích sao?” Bỏ qua màn nhạc đệm của Ngọc Nhiên, Vạn Yêu thần quân tiếp tục gây áp lực lên Cung Trì.

“Chuyện xảy ra trong Cửu U Thần Cung của bản quân, sao phải giải thích với các ngươi?” Cung Trì vẫn không có ý định cúi đầu.

Một nghìn năm trăm năm trước, hắn lựa chọn nhẫn nhịn là vì khi đó bản thân còn chưa đủ sức chống lại sáu vị thần. Nhưng bây giờ, dù vẫn còn kém một chút, nhưng nơi này là Cửu U Thần Cung.

Hắn làm thần quân ở đây đã một nghìn năm trăm năm, làm sao lại không chuẩn bị sẵn vài át chủ bài để giữ mạng?

Nếu sáu thần thật sự ép hắn đến bước đường cùng, hắn cũng không ngại liều mạng cá chết lưới rách một phen.

Dù sao thì sư phụ có lẽ vĩnh viễn cũng không thể quay về nữa, mà thế giới không có sư phụ, với hắn mà nói, chẳng còn chút ý nghĩa nào. Kéo theo đám người này chết chung, ít nhất cũng xem như báo thù được cho sư phụ!

Sáu thần hiển nhiên không ngờ Cung Trì lại chọn đối đầu với bọn họ đến cùng, trong lúc nhất thời bầu không khí lập tức trở nên căng như dây cung, linh lực mơ hồ lưu chuyển trên người mỗi người, chỉ chờ chạm vào liền bùng nổ.

“Xem ra Cửu U Thần Cung sắp phải đổi chủ rồi.” Lời Thái Âm thần quân vừa dứt, một luồng linh lực liền lao thẳng về phía Cung Trì.

Cung Trì khẽ rũ mắt xuống, bàn tay ẩn dưới tay áo cũng đang ngưng tụ linh lực. Ngay lúc đòn tấn công sắp giáng xuống người hắn, một bóng người bỗng chắn trước mặt.

“Chư vị thần quân xin dừng tay, mọi người đã hiểu lầm Cửu U thần quân rồi!”

Thiên Chỉ dang hai tay chắn trước Cung Trì, Thái Âm thần quân giật mình, muốn thu lại linh lực thì đã không kịp —— linh lực cứ thế đánh thẳng vào ngực Thiên Chỉ.

“A” Thiên Chỉ kêu lên thảm thiết, khóe miệng trào ra máu tươi, thân hình loạng choạng lùi lại, suýt nữa ngã nhào vào lòng Cung Trì.

Đúng lúc này, Cung Trì lại lạnh mặt nghiêng người sang một bên, khiến Thiên Chỉ thét lên đau đớn rồi ngã mạnh xuống đất.

“Thần nữ Thiên Chỉ!” Thái Âm thần quân vội lao tới xem xét thương thế của nàng ta. Khuôn mặt nghiêm nghị khi đối diện Cung Trì, hiện tại rõ ràng đã mềm đi nhiều khi nhìn Thiên Chỉ.

So với Cung Trì, sáu vị thần càng tin tưởng Thiên Chỉ hơn —— dù sao cũng chính nữ nhân này đã ra tay gϊếŧ chết Vạn Niệm Quy, giải thoát lục giới khỏi cái bóng đè nặng mang tên Vạn Niệm Quy.

“Ngươi hà tất phải làm vậy?” Thái Âm Thần Quân hỏi.

Sau khi xác nhận Thiên Chỉ không bị thương nặng, bà ta khẽ thở phào —— dĩ nhiên không phải vì thật sự quan tâm, mà là vì bọn họ vẫn còn cần lợi dụng Thiên Chỉ để kiềm chế Cửu U giới.

Thất giới vốn kiềm chế lẫn nhau để giữ thế cân bằng, ngoài mặt hòa bình, nhưng trong tối ai cũng muốn thôn tính đối phương, nhưng lại không dám thật sự đem quân xâm lược, sợ bị thiên hạ bàn tán, làm tổn hại danh tiếng bọn họ.

Sau khi Vạn Niệm Quy chết, Cửu U giới lập tức trở thành miếng mồi mà lục giới đều muốn xâu xé.

Nhưng vì không thể ra tay quá lộ liễu, bọn họ đành tạm để người khác quản lý Cửu U giới, rồi từng bước nuốt trọn.

So với Cung Trì thâm sâu khó lường, tính tình lại thất thường, thì Thiên Chỉ dễ nắm trong tay hơn nhiều.

“Chư vị thần quân, các người đã hiểu lầm Cửu U thần quân rồi!” Khuôn mặt Thiên Chỉ trắng bệch, khóe môi vương máu, trông cứ như có thể ngất đi bất cứ lúc nào, vậy mà vẫn cố lên tiếng bênh vực Cung Trì.

“Con rối này quả thật là do Cửu U thần quân tạo ra, nhưng là vì hận!”

Không đoán nổi, thật sự không đoán nổi.

Vạn Niệm Quy nghe ngóng cả nửa buổi, vẫn không tài nào hiểu nổi rốt cuộc Thiên Chỉ và Cung Trì đang vì điều gì.

Nàng biết rõ Thiên Chỉ đưa mình tới đây là để thu hút sự chú ý của sáu vị thần, nhưng rõ ràng không cần thiết.

Muốn gϊếŧ một con rối với nàng ta chỉ là chuyện nhấc tay, làm sao nhất định phải để sáu vị thần biết tới sự tồn tại của nàng?

Cung Trì cũng vậy, khó khăn lắm mới ngồi được vào vị trí thần quân, trong tình thế này hoàn toàn không cần thiết vì một con rối mà chọc giận đám người kia.

Chỉ cần thẳng thắn nói là vì căm hận nàng nên mới tạo ra con rối để hả giận, chẳng phải xong rồi sao? Cớ gì lại cứ cố chấp cứng miệng như vậy?

Trừ khi... trừ khi Thiên Chỉ muốn mượn con rối này để khơi ra thứ gì đó trước mặt sáu vị thần, mà Cung Trì lại không muốn để thứ ấy lộ ra trước mắt bọn họ!

Đầu óc đang rối tung như tơ vò của Vạn Niệm Quy bỗng chốc sáng tỏ. Xem ra đôi gian phu da^ʍ phụ đã liên thủ đoạt ngôi nàng kia cũng chẳng phải hòa thuận gì cho cam.

Nhưng rốt cuộc thứ mà Cung Trì muốn che giấu là gì?

Vạn Niệm Quy quả không hổ là người từng làm bá chủ trời đất, tâm lý kiên định đến mức dù cái chết kề cận vẫn còn tâm trí ngồi xem trò vui.

“Vì hận ư? Chuyện này là sao?” Thiên Sơn thần quân hỏi.

“Cửu U thần quân tạo ra con rối này hoàn toàn vì hận Vạn Niệm Quy. Hắn căm thù nàng đến tận xương tủy, buộc phải tạo ra một con rối giống hệt nàng để trút hận, mới có thể đổi lấy một chút cảm giác thỏa mãn trong lòng."

"Không tin thì các vị có thể đến Tọa Vân điện mà xem. Ở đó đặt con rối mà Cửu U thần quân dùng để phát tiết oán hận. Chỉ cần liếc qua, các vị sẽ cảm nhận được nỗi hận của hắn!”

Thứ đó đang ở trong Tọa Vân điện.