Chương 16: Người phụ nữ giàu có

Sau đó Sở Bắc Nghi đưa tin, Lạc Phỉ hiện tại đang ở cùng Hứa Tranh có khúc mắc cần giải quyết nên mới không đến trường.

Vãn Châu cũng thầm thở phào, biết Lạc Phỉ an toàn làm cô an tâm đôi phần, tuy nhiên Sở Bắc Nghi nói không thể liên lạc được vì Hứa Tranh không muốn ai làm phiền hai người họ.

Vãn Châu tạm thời tin, mặc dù tính tình của những người trong Tứ Thiếu cô không rõ nhưng nhìn là thấy Hứa Tranh không dễ mạo phạm.

Người đàn ông đó vẻ ngoài thanh lãnh thoát tục, đạo mạo đến kinh người nhưng mang theo sự bức người khó nói.

Cuối tuần, Vãn Châu thật sự đi đến chùa An Tự.

Ba mẹ Vãn sợ hãi, ông bà chỉ có mỗi đứa con gái nếu cô nghĩ lung tung muốn xuất gia thật sự sẽ dọa chết ông bà.

Trong khi đó Vãn Châu chỉ muốn dùng cách này quên đi nụ hôn chó cắn kia.

Sở Bắc Nghi hôn đến môi Vãn Châu sưng rách khiến cô phải bôi thuốc, cô nghĩ thôi cảm thấy bản thân bị lừa.

Vãn Châu quỳ trong điện ngồi nghe cao tăng tụng kinh, ngoài cô còn có hơn mười người cũng đang dùng thái độ thành kính chắp tay lắng nghe.

Tiếng gõ mõ, tiếng đọc kinh khiến tâm trạng Vãn Châu thả lỏng.

Ngồi hơn một tiếng đến giờ ăn cơm chay, Vãn Châu muốn đi rửa tay trước thì lúc này vô tình trong nhà vệ sinh cũng có một người phụ nữ trung niên.

Vãn Châu đứng rửa tay, người phụ nữ ăn mặc sang trọng, mái tóc ngắn thời thượng, trên người đeo trang sức đầy mình, vừa nhìn đã biết là phu nhân tài phiệt.

Vãn Châu thầm bĩu môi, đi chùa mà đeo nhiều trang sức như thế để ai nhìn?

Phật nhìn?

Vãn Châu vội niệm phật, miệng giật nhẹ không dám nói năng lung tung chốn linh thiêng.

Người phụ nữ thầm liếc nhìn Vãn Châu, Vãn Châu cũng thầm nhìn bà ấy nên cả hai vô tình nhận ra đang nhìn đối phương.

Có sự ngượng ngùng kéo đến, Vãn Châu vội cúi đầu tập trung rửa tay.

Người phụ nữ lấy trong túi ra thêm vài món trang sức đeo lên người.

Vãn Châu: "???"

Người phụ nữ này muốn khoe khoang sao?

“Cháu bé, cháu nhìn ta như thế có phải thấy trang sức trên người ta đẹp không?”

Vãn Châu không nghĩ người phụ nữ đánh úp trước, cô nặn ra nụ cười ngây thơ: “Mẹ cháu nói ai mà đeo trang sức nhiều là mua đồ ngoài chợ.”

Người phụ nữ cười ha ha không hề giận: “Tại mẹ cháu không có tiền nên nói thế đó.”

Vãn Châu: “...”

“Nhìn cháu trông đáng yêu quá, còn nhỏ đã biết lên chùa tu dưỡng là tốt.”

Vãn Châu tự xem như gặp người không bình thường huống chi đang ở cửa phật, cô không nên để tâm không tịnh.

Cô tập trung rửa tay xong lấy từ trong túi xách ra khăn giấy để lau khô.

Nào ngờ dây kéo túi của Vãn Châu gặp vấn đề, dường như bị kẹt đến khi cô kéo tay sượt qua túi xách, âm thanh vang lên nghe rất kỳ lạ.

Vãn Châu… tiếng đó không phải tiếng rắm.

Người phụ nữ nhìn cô song lại hơi lùi ra, cô muốn giải thích không phải là cô, là túi xách cô xì hơi.

Người phụ nữ ho một tiếng vội vàng dọn đồ đạc đến trang sức đeo chưa xong cũng cất vào rời đi.

Vãn Châu… đi chùa vẫn không yên được.

Sau đó Vãn Châu ra ngoài ngồi ở sân sau chùa để ăn cơm chay.

Người phụ nữ khi nãy được đón tiếp rất nồng hậu, ngồi riêng một bàn.

Ai cũng nhìn ra lai lịch của người phụ nữ không nhỏ.

Kết thúc bữa ăn là gần đầu giờ chiều, Vãn Châu thấy tâm tình thoải mái hơn, phơi phới cười vì đã trút được gánh nặng.

Quên hết chuyện không vui, sau này không liên quan đến Sở Bắc Nghi nữa, vứt bỏ hết.

Đúng lúc này khi Vãn Châu đang định về thì bắt gặp người phụ nữ giàu có kia đứng nói chuyện với trụ trì trong chùa.

Không phải cô lén nghe chỉ là vô tình nghe được.

Người phụ nữ rầu rĩ than vãn: “Con trai tôi nó đã hai mươi bảy mà vẫn ham chơi, trong khi bạn bè chơi chung với nó đều tập trung sự nghiệp cả rồi, có người còn có vợ con.”

Bà ấy lại tiếp tục: “Tôi bắt ép nó thì nó đòi đi tu.”

Vãn Châu thầm cười, nhà giàu không phải cũng có rắc rối không giải quyết được sao, phá gia chi tử lại còn hù dọa đi tu.

Trụ trì: “A di đà phật, sợ là con của thí chủ ngay cả cửa phật cũng không dám nhận.”

Vãn Châu… không được cười, cười rất thất lễ.

Người phụ nữ rất lạc quan đáp: “Cũng đúng, nhà tôi còn không dám chứa nó.”

Vãn Châu… rốt cuộc là thằng oắt con nào mà ghê gớm như thế.

Cô nhịn cười đến hai vai run bần bật, rất muốn biết mặt mũi của tên nhóc phá phách kia.

“Bây giờ muốn kìm con thí chủ chỉ có tìm nữ mệnh Kim.” trụ trì ôn tồn nói

Vãn Châu… cô mạng Kim.

“Cháu, cháu…”

Người phụ nữ sửng sốt ngoảnh đầu nhìn Vãn Châu nhất thời cứng họng, ấn tượng có chút tốt cũng có chút xấu, hồi nãy trong nhà vệ sinh còn đánh rắm nhưng lại có vẻ ngoài đáng yêu, ngoan ngoãn.

“Bé gái, con của cô đã lớn lắm rồi.” người phụ nữ vẫn cho rằng Vãn Châu còn rất nhỏ, bé gái mười lăm mười sáu tuổi

“Cháu làm con của con dì, đâu phải cứ làm vợ là được.” Vãn Châu chớp mắt hồn nhiên nói

Người phụ nữ, trụ trì: “...”

Trụ trì nói: “Lời của thí chủ này cũng đúng.”

Vãn Châu… đợi xem mặt đứa con của người phụ nữ này xong thì giả vờ nói nhớ nhầm không phải mạng Kim rồi chuồn.