Chương 7: Tính cách hóa ra hung dữ như thế

Đúng lúc này Sở Bắc Nghi trong tay đang ôm eo một mỹ nữ nóng bỏng đi vào nhà hàng lặp tức được quản lý ra đón tiếp nồng hậu, anh giống như có mắt thần vừa lướt sơ qua đã nhìn thấy hình dáng quen thuộc.

Sở Bắc Nghi nhìn Vãn Châu hôm nay ăn mặc không giống mọi ngày còn đang ngồi nói chuyện với nam nhân khác dáng vẻ thục nữ.

Vãn Châu khiến Sở Bắc Nghi cảm nhận rõ ràng một điều, cô không còn là cô gái mà anh từng biết, cô dường như đang dần thay đổi trở nên xa lạ.

Sự quyến rũ không ngờ đó làm Sở Bắc Nghi không quen.

“Em yêu, ngồi ở đây đi.” Sở Bắc Nghi quay sang nói với người đẹp bên cạnh

Bình thường Sở Bắc Nghi sẽ dùng phòng ăn riêng đặc biệt nhưng hôm nay anh lại muốn ngồi ở phòng ăn chung đông người nên khiến quản lý lẫn cô gái đi cạnh phải ngạc nhiên.

Trong khi đó Vãn Châu chỉ thấy cuộc trò chuyện này quá nhàm chán muốn kết thúc nhanh cho nên cúi đầu ăn nốt phần ăn mà không để ý xung quanh.

Sở Bắc Nghi đã thuận tiện ngồi vào vị trí bàn phía sau Vãn Châu, anh ngồi quay lưng với cô có thể nghe được cuộc nói chuyện của hai người họ.

Vãn Châu có cảm giác Tô Đạt với cô không thoải mái nhưng nghĩ mãi không biết không thoải mái điểm nào cuối cùng khi Tô Đạt lần nữa lên tiếng, Vãn Châu cũng hiểu ra vấn đề.

“Vãn Châu, em thấy buổi xem mắt hôm nay thế nào?”

Phía sau Sở Bắc Nghi nghe thấy thì nhướn mày, hóa ra là xem mắt.

Vãn Châu lịch sự đáp: “Tốt ạ.”

Tô Đạt ngược lại lắc đầu, hắn nói: “Anh thấy chúng ta không hợp. Thứ nhất, em sắp tốt nghiệp còn không chịu suy nghĩ ổn định việc làm mà về tiếp mẹ thì điều này rất nghiêm trọng cho tương lai sau này.”

“Thứ hai, em lùn quá, anh nhìn ra em mang giày cao gót cũng không cao đến vai anh, anh không muốn con của anh sau này bị gen lùn ảnh hưởng.”

“Thứ ba…”

Sở Bắc Nghi nghe đến phụt cười, anh cười đến người run lên làm cô gái bên cạnh anh phải khó hiểu.

Vãn Châu mặt đã xám xịt, cô siết tay nhẫn nhịn không mắng người nhưng Vãn Châu sẽ không để cô bị thiệt, đợi Tô Đạt nói xong, Vãn Châu nhìn hắn hỏi: “Anh Tô nói xong rồi đúng không?”

Tô Đạt gật đầu đáp: “Ừm, đó là những gì anh muốn góp ý với em.”

Góp ý mẹ nhà anh.

Vãn Châu mỉm cười nói: “Thế em cũng có vài ý muốn nói cho anh biết.”

Vãn Châu ho một tiếng, uống ngụm nước lấy giọng sau đó cất cao giọng đủ khiến cả nhà hàng nghe thấy.

“Thứ nhất, anh trông không khác gì ông chú, ba mươi tuổi đầu còn chưa yêu đương tôi nghĩ anh nên coi lại xem có phải vấn đề ở bản thân anh không, đặc là mùi cơ thể anh, rất chua.”

“Thứ hai, mẹ tôi không ý kiến việc của tôi thì sao anh phải lo cho tương lai của tôi làm gì, tôi không có định để anh nuôi nên anh Tô đừng bận tâm.”

“Thứ ba, tôi lùn kệ tôi, anh mẹ nó, anh tưởng giống anh tốt lắm à mà đòi hỏi chê bai, kiểu người vô duyên như anh chỉ có ế suốt đời, tạm biệt.”

Nói xong Vãn Châu hùng hổ lấy ra hai tờ năm trăm ngàn đập xuống bàn trước khi đi còn lườm Tô Đạt đang đơ ra: “Bữa ăn chia đôi, tiền dư xem như tặng anh xả xui.”

Vãn Châu sau đó nện giày cao gót hiên ngang quải túi xách rời đi, mọi người trong nhà hàng gặp tình huống này há hốc mồm đến im bật.

Sở Bắc Nghi cả người run rẩy không ngừng cười được, tính cách hóa ra hung dữ như thế hỏi sao ngay cả anh mà Vãn Châu cũng dám chọc, cô luôn không để bản thân chịu uất ức.

“Sở Thiếu, sao anh cười mãi thế?” mỹ nữ theo cạnh khó hiểu hỏi

Sở Bắc Nghi đã cười rất lâu rồi còn là cười không ngớt.

“Mẹ, cô gái Vãn Châu đó rõ ràng không phải kiểu dịu dàng mẹ nói, cô ta còn chửi mắng con đó.”

Sở Bắc Nghi nghe người đàn ông đi xem mắt với Vãn Châu ngồi gọi điện thoại giận dữ nói thì thầm cười, anh ho một tiếng nhìn mỹ nữ kia: “Người đẹp, kết thúc ở đây.”

Người đẹp kia kinh ngạc, hai người chỉ mới đi ăn còn chưa vào chuyện chính thế mà đã đá cô ta rồi.

“Sở Thiếu, Sở Thiếu.”

Sở Bắc Nghi đã đứng dậy rời đi không quay đầu bỏ lại mỹ nữ còn ngơ ngác, lúc đi ngang quản lý, Sở Bắc Nghi nhìn đến Tô Đạt căn dặn quản lý vài câu.

“Đuổi người đó đi, ồn chết. Sau này không cho vào nhà hàng.”

“Vâng vâng, Sở Thiếu đi thong thả.” quản lý gật đầu răm rắp nghe theo không dám trái lệnh

Khi Sở Bắc Nghi rời khỏi thì Tô Đạt cũng bị nhân viên nhà hàng đuổi đi sau đó, Tô Đạt chỉ thấy hôm nay ra đường dẫm phải phân chó nên xui như vậy.