Vãn Châu bị lôi lên phòng làm việc của Sở Bắc Nghi, trước sự ngạc nhiên của nhân viên trong Sở Thị, mọi người chỉ thấy Sở Thiếu đang lôi một “bé gái” còn “bé gái” kia có chống cự nhưng hoàn toàn vô ích.
Rầm.
Cánh cửa phòng đóng sầm sau đó là tiếng khóa trái cửa, Vãn Châu rùng mình bị Sở Bắc Nghi quẳng lên ghế sô pha trong phòng.
“Nóng lòng muốn rên tên tôi vậy sao?”
Vãn Châu mặt đỏ như quả táo chín, đôi tai cũng ửng hồng vì xấu hổ và tức giận, cô trừng mắt vẫn mạnh miệng: “Ai bảo anh chơi xấu.”
Sở Bắc Nghi cười một tiếng dễ nghe: “Là ai ở nhà hàng bêu rếu tôi?”
Vãn Châu nuốt nước bọt, ngoan cố cãi: “Không phải do anh cứ chọc tôi sao?”
Sở Bắc Nghi sải chân tới, hai tay đặt hai bên vịn sô pha trực tiếp ép Vãn Châu dưới thân, cô lặp tức giật nảy người muốn trốn nhưng phía sau là thành sô pha mềm mại, căn bản đã bị giam dưới người anh.
“Anh, anh… anh làm gì?”
Tình huống gần gũi quá mức làm mặt Vãn Châu càng đỏ lên, cô né tránh ánh mắt của Sở Bắc Nghi, mùi hương nam tính bao trùm mang lại cảm giác sảng khoái, tươi mát cũng quyến rũ, lôi cuốn.
Vãn Châu chưa từng yêu cũng không tiếp xúc gần với nam giới nhiều cho nên bị Sở Bắc Nghi hai lần ở gần như thế làm cô không tránh như có điện giật trong người.
Sở Bắc Nghi nhìn ra thái độ con rùa rụt cổ của Vãn Châu thì hừ cười một tiếng, khác nào cô nhóc mới lớn, tiếc là gu anh không phải trẻ con.
Bản tính Sở Bắc Nghi hay ghẹo người, Vãn Châu thì trông như cô nhóc nên anh mới hứng thú muốn trêu chọc, chọc cô rất vui.
Anh nói: “Mọi người cũng đã hiểu lầm quan hệ giữa chúng ta rồi, hay em xem …”
“Không được.” Vãn Châu lặp tức phản đối, cô gay gắt nói: “Anh đừng có lợi dụng tôi.”
Sở Bắc Nghi khi này bị chọc cười, anh đứng thẳng người ôm bụng cười ngất ngưỡng: “Tôi không nói em lợi dụng tôi thì thôi, em nhìn em xem, khác gì đứa con nít.”
“Sở Bắc Nghi, tôi đã hai mươi hai.”
Vì sao người đàn ông này cứ liên tục nhắm vào ngoại hình của cô trêu vậy?
Sở Bắc Nghi nhịn cười đến run người, anh đứng ngay lại nhưng cuối cùng vẫn cười ngả ngớn không nghiêm túc được.
Vãn Châu thẹn quá hóa giận quăng túi đồ vào người anh, cô nổi đóa: “Mặc kệ anh, muốn tặng cứ tặng.”
Nói rồi Vãn Châu tức giận bỏ đi ra ngoài, Sở Bắc Nghi ngoáy nhìn chỉ kịp thấy cánh cửa bị mở ra sau đó đóng sầm lại.
Sở Bắc Nghi còn cho rằng như thế Vãn Châu bị chọc giận mà chịu thua nào ngờ lúc anh ra ngoài, thư ký Phan Nam nói với anh.
“Khi nãy cô Vãn chạy ra khóc nói với mọi người rằng ngài cưỡng ép cô ấy, cô ấy rất sợ.”
Sở Bắc Nghi nghe đến đây thì nghiến răng ken két, hai tay nắm chặt: “Vãn Châu, giỏi lắm, rất giỏi.”
Vãn Châu… anh tưởng tôi dễ ăn hϊếp à?
~
Sau đó quả thật Sở Bắc Nghi ngừng việc tặng món quà kia cho toàn trường, Vãn Châu thầm thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ sống những ngày bình yên.
Nghĩ rằng trò đùa của cả hai đã dừng ở đó cho đến khi ngày cuối tuần đến.
Vãn Châu bị bắt ép đi xem mắt, mẹ Vãn sợ cô trốn nên trước giờ hẹn hai tiếng không cho cô đi đâu.
Vãn Châu biết được không trốn thoát nên miễn cưỡng sửa soạn một chút để đi đến chỗ hẹn.
Mẹ Vãn không cho Vãn Châu mặc những chiếc váy mang phong cách dễ thương, đáng yêu vì trông cô sẽ giống mấy bé gái vì vậy bà chọn hẳn cho cô một chiếc váy hai dây màu đen.
Kiểu váy ôm sát người phần trên đến eo thì xòe ra dài tới gối, mái tóc thả dài ôm lấy hai bờ vai mảnh khảnh.
“Mẹ…” Vãn Châu ngán ngẩm nhìn mình trước gương
Mẹ Vãn còn cố ý để cô mặc áσ ɭóŧ nâng ngực nên dễ dàng nhìn thấy bộ ngực căng đầy dưới cổ áo chữ V.
“Mẹ cái gì, hai mươi hai còn chưa yêu, mẹ lo cho con thôi.” mẹ Vãn chỉnh sửa lại cho Vãn Châu thầm la mắng
Vãn Châu nuốt nước mắt vào trong chính là không ngăn được hành động của mẹ Vãn.
Cuối cùng cô bị ép mang thêm đôi giày cao gót năm phân, Vãn Châu cao lên được một xíu, trông không còn sự ngây thơ, hồn nhiên, trong sáng nữa mà phủ một lớp quyến rũ trưởng thành khi được trang điểm tinh tế cùng bộ váy gợi cảm.
Chỗ hẹn gặp mặt là ở nhà hàng sang trọng, trùng hợp tới mức chính là nhà hàng lần đó Vãn Châu làm bẽ mặt Sở Bắc Nghi.
Vãn Châu đến nơi nhìn xung quanh sau đó trông thấy đối tượng xem mắt mà mẹ Vãn sắp xếp thì tiến lại gần.
Cô chủ động hỏi: “Xin chào, anh là Tô Đạt đúng không?”
Người đàn ông khi này ngước nhìn Vãn Châu, ánh mắt hơi dao động đáp lời: “Là anh, em là Vãn Châu?”
Sau khi xác nhận là đối tượng xem mắt của nhau, Vãn Châu ngồi xuống ghế đối diện Tô Đạt.
Mẹ Vãn nói Tô Đạt mở một công ty nhỏ về lĩnh vực xuất nhập khẩu hàng hóa sang Hàn Quốc, hắn là cháu của người bạn của mẹ Vãn đã độc thân ba mươi năm vì chỉ lo sự nghiệp.
Ngoại hình Tô Đạt cũng gọi là ưa nhìn, không đến mức khó coi cũng xem là điển trai.
Tô Đạt chủ động để Vãn Châu gọi món ăn, lịch thiệp nghe theo sở thích của cô, Vãn Châu cảm thấy hắn cũng khá ổn.
“Em năm nay năm cuối rồi phải không?” Tô Đạt hỏi
Vãn Châu đáp: “Ừm, còn vài tháng nữa là em tốt nghiệp.”
“Em dự định sau này làm gì?”
Thật ra Vãn Châu vẫn chưa có dự định gì cả, cô thành thật nói: “Chắc là về nhà tiếp mẹ.”
Tô Đạt ồ một tiếng nhưng nhìn ra không hài lòng câu trả lời này của Vãn Châu.
Sau đó hai người trao đổi qua lại về cuộc sống của nhau, công việc, gia đình, dự định tương lai, đơn giản người hỏi người trả lời vô cùng tẻ nhạt.