Chương 27: Xoa em trai tôi, xoa luôn cả tôi

Khi này tay Sở Bắc Nghi đã vén góc áo Vãn Châu lên, đột nhiên cơn mát lạnh da thịt va chạm trực tiếp khiến cô giật nảy người, hai mắt mở to nhưng Sở Bắc Nghi hoàn toàn không để cô thoát, anh kìm chặt cô hơn cũng mạnh bạo hôn sâu.

Vãn Châu bị hôn đến choáng váng tạo cơ hội cho bàn tay hư hỏng của Sở Bắc Nghi làm việc, mò mẫm lướt qua chiếc eo nhỏ lại kéo đến chiếc bụng bằng phẳng.

Tiếng Vãn Châu như nghẹn ở cổ họng.

Sở Bắc Nghi chưa từng thấy bản thân là người tốt bất kỳ giây phút nào, mặc kệ Vãn Châu có chấp nhận, có tức giận, bàn tay đã mò đến vị trí phía trước của cô, cách một lớp áo cũng cảm nhận được sự mềm mại.

Người Vãn Châu co lại, bắt đầu có phản kháng nhưng vô ích, cơ thể bị ghì chặt không thể né tránh thậm chí anh còn hung hăng bóp miệng cô để tránh cô cắn anh như lần trước.

Bây giờ Vãn Châu đã hiểu vì sao Sở Bắc Nghi nói không được cắn anh.

Mặt Vãn Châu đỏ bừng chẳng biết do bị hôn hay tức giận nhưng đôi mắt đã phủ lớp sương mờ mịt, dáng vẻ phong tình khó giải.

Sở Bắc Nghi lấn tới đè ép Vãn Châu hơn, hôn đến ngấu nghiến, ra sức cắn, ra sức mυ"ŧ, những sợi chỉ bạc không ngừng kéo ra vương vãi quanh khóe miệng tạo nên một cảnh sắc tình đầy mê hoặc.

Khi này tay Sở Bắc Nghi đã từ từ ở phía dưới chui vào trong, da đầu anh ngay tức khắc tê dại có cảm tưởng đang cầm nắm cục bông trong tay.

Mềm, thật sự rất mềm.

Căng tròn, đầy đặn, rất êm và vừa tay.

Vãn Châu không chịu được sự đυ.ng chạm quá mức này nhưng cô bị hôn đến mềm nhũn chẳng khác gì bùn nhão, hoàn toàn không có chút sức lực phản kháng.

Sở Bắc Nghi cảm thụ kɧoáı ©ảʍ.

Thân thể cô như tàu lá úa, cô không trụ nổi mà xụi lơ được Sở Bắc Nghi đỡ lấy ôm vào người, đầu óc hỗn độn, cơ thể không còn là của mình nữa mà hơn hết chính cô cảm nhận được sự biến đổi kỳ lạ bên trong.

Loại phương thức dẫn dụ điêu luyện cáo già này của Sở Bắc Nghi làm sao thiếu nữ chưa từng yêu đương như Vãn Châu chịu được, những cảm xúc lạ lẫm ùa đến làm cô không khống chế được.

Sở Bắc Nghi buông tha đôi môi Vãn Châu bị anh hôn đến sưng tấy ra liền trượt một đường xuống cổ cô.

“Không…”

Tiếng ngăn cản yếu ớt của cô đối với anh hiện tại càng như kí©h thí©ɧ cho hành động điên cuồng kia, nhiệt tình châm lửa.

Cho đến khi môi Sở Bắc Nghi di chuyển đến phía dưới, kéo áo qua bị lệch một bên sắp bật nhảy ra con thỏ trắng.

Sở Bắc Nghi còn đang muốn cúi đầu ngậm lấy con thỏ trắng đột nhiên một tiếng động lớn vang lên.

Sau đó Sở Bắc Nghi đau đến nghiến răng, há miệng thở: “Shh…”

Vãn Châu thở hồng hộc, mặt đỏ như quả táo chín đến tận mang tai, tuy rằng vẻ mặt động tình chưa phai đang phủ sắc xuân quyến rũ mê hoặc nhưng hàm răng cắn vào đôi môi đỏ sưng.

Sở Bắc Nghi bị đầu gối của Vãn Châu đá vào bụng đau đến mặt nhăn nhó khó coi, nếu cô mà hạ xuống một chút thì chắc chắn trúng cái lều đang nhô cao của anh.

Đã hôn còn làm đến vậy mà vẫn phản kháng được…

Sở Bắc Nghi… rốt cục là do anh kém hay do cô quá mạnh mẽ?

“Đồ khốn.”

Sở Bắc Nghi còn đang đau, ra sức xoa bụng, tay nổi đầy gân xanh nhẫn nhịn, nghe tiếng mắng chửi của Vãn Châu cũng không quan tâm, hiện tại chính là đau đến muốn đánh người.

Vãn Châu còn chưa lấy lại tỉnh táo, thở dốc phải cố gắng siết tay giữ khôi phục bình tĩnh, vẻ mặt đỏ gắt cả lên.

Bởi vì cô cảm nhận được nếu cô còn không ngăn lại thì chính cô cũng sẽ sa đọa chẳng kiểm soát được bản thân.

Sở Bắc Nghi ngước nhìn Vãn Châu, anh nghiến răng: “Em rốt cục muốn chơi ông đây đúng không?”

Vãn Châu trừng mắt hỏi: “Là anh khốn kiếp lợi dụng tôi.”

“Tôi chỉ sờ chứ tôi có làm gì?”

Vãn Châu… cái lý lẽ ngang ngược gì đây!?

Sở Bắc Nghi chưa từng nhịn đau nhiều như thế, đều nói phụ nữ trước nay chỉ lấy lòng anh, ra sức quấn lấy thậm chí chủ động dâng cho anh thế mà người con gái trước mặt hết lần này đến lần khác chọc anh.

Đường đường là một trong Tứ Thiếu lại phải nhẫn nhịn cùng cực như vậy.

Vãn Châu nhìn Sở Bắc Nghi cúi gằm mặt ôm bụng không nói thêm tiếng nào, dáng vẻ rõ ràng rất đau, khi nãy cô quả thật có dùng đầu gối đá vào bụng anh nhưng lực không mạnh.

“Này, anh sao thế? Tôi chỉ đá ngay bụng chứ có trúng chỗ hiểm đâu.”

Sở Bắc Nghi trong đầu lóe sáng, anh ôm bụng quằn quại rên: “Trúng rồi.”

Vãn Châu…

Sở Bắc Nghi lại rên: “Nếu em trai tôi bị gì, em phải chịu trách nhiệm với nó.”

Vãn Châu: “???”

“Tôi rõ ràng…”

“Rõ ràng em đá tôi.” Sở Bắc Nghi nhanh hơn cắt ngang lời cô

Đúng là vậy nhưng mà đâu tới mức thiệt hại lớn.

Vãn Châu cắn môi, cô hơi nhích lại gần anh thăm dò: “Sở Bắc Nghi, anh đừng có gạt tôi.”

Cô còn không biết người đàn ông này có đang thành thật hay không.

Sở Bắc Nghi ngẩng nhìn Vãn Châu, gương mặt anh tuấn còn đang nhăn lại thể hiện cơn đau, cô còn thấy mồ hôi trên trán anh.

Hình như anh đau thật.

Sở Bắc Nghi thấy Vãn Châu ngồi gần mình thì nhẹ nheo mắt, anh lặp tức la lên giống như ai giẫm phải đuôi: “Em trai tôi cần được an ủi.”

Vãn Châu: “???”

Sở Bắc Nghi lúc này đã đem đầu dựa vào vai Vãn Châu, ánh mắt hạ xuống thông qua chiếc áo bị kéo lệch của cô nhìn trọn đôi thỏ căng đầy, anh liếʍ môi nói.

“Em xoa nó đi.”

Vãn Châu… tên khốn này, đây là thừa nước đυ.c thả câu chứ gì?

Sở Bắc Nghi… mau xoa em trai tôi sẵn xoa luôn cả tôi.