Chương 26: Hôn, hôn

Sở Bắc Nghi ung dung gác tay lên cửa kính chống má nhìn Vãn Châu vẫn ngồi rút một góc thì buồn cười, cứ mỗi lần lên xe đều là dáng vẻ làm ra bản thân hoàn toàn không tồn tại.

“Sao nào, chặn tôi xong đi làʍ t̠ìиɦ có thấy ngủ ngon hơn không?”

Vãn Châu nghe được, còn không mau gỡ chặn anh.

Cô mới là không muốn.

Vãn Châu chỉ thấy vì sao Sở Bắc Nghi phiền phức cứ kiếm chuyện với cô mãi, cô hỏi: “Rốt cục anh muốn gì?”

Đương nhiên Sở Bắc Nghi muốn ăn đậu hũ của Vãn Châu.

Anh cười đậm hơn, từ ngữ xấu xa: “Làm chuyện tối qua em nói.”

Tay Vãn Châu đã nắm lại thành nắm đấm, sẵn sàng đánh vào bộ mặt anh tuấn không chút đứng đắn của anh.

Sở Bắc Nghi thấy Vãn Châu không lên tiếng chỉ dùng ánh mắt đầy lửa giận nhìn anh, anh lại tiếp lời: “Mẹ tôi muốn trong bữa tiệc giới thiệu em với mọi người, tới đó không cứu vãn được lời nói dối nữa, em xem…”

Vãn Châu nhíu mày, nghiến răng hỏi: “Cho nên ý anh là…”

Sở Bắc Nghi vừa ý, anh tiếp lời cô: “Ý tôi là, tôi có thể giúp em giải nguy, không làm mẹ tôi tức giận.”

“Mẹ tôi khi giận lên rất đáng sợ, không chừng bà ấy sẽ bắt em tội nói dối, tôi không đùa đâu, em cũng biết chỉ cần chút tiền đều dễ dàng kết tội.”

Vãn Châu… chỉ nói dối tuổi tác cũng bị bắt vào tù?

Cô không tin, nghi ngờ nhìn anh, Sở Bắc Nghi nhận ra bồi thêm cho đáng tin: “Hay em cứ thử hôm tiệc thành thật khai nhận.”

Mặt Vãn Châu đã đen kịt đến khó coi, cô vẫn biết người có tiền có quyền sẽ tùy ý định đoạt mọi thứ nhưng mà mẹ Sở nhìn sao cũng không phải kiểu người ngang ngược, hống hách mà mấy lời này hợp với Sở Bắc Nghi hơn.

“Hay… anh mới là người như thế?”

Sở Bắc Nghi còn đang vui bị hỏi đến nổi gân xanh đầy trán, quai hàm siết chặt: “Được, bây giờ tôi đưa em đến đồn cảnh sát.”

Vãn Châu vội rụt cổ nói: “Không cần, tôi tin rồi.”

Dù sao động tới pháp luật không tốt lắm, Vãn Châu vẫn có lo sợ.

Sở Bắc Nghi nháy mắt phát sáng rất vừa ý: “Tôi giúp em nhưng không lẽ em không định trả ơn?”

Vãn Châu biết ngay Sở Bắc Nghi không tốt lành gì mà có lần nào anh đòi cô chuyện đàng hoàng đâu.

“Nói đi.” Vãn Châu có chút miễn cưỡng nói

Cơ hội tới rồi.

Sở Bắc Nghi lặp tức nhoài người tới gần Vãn Châu làm cô giật mình lùi ra sau áp sát lên cánh cửa.

Sở Bắc Nghi cười híp mắt nói: “Hôn, hôn.”

Vãn Châu… tại sao Sở Bắc Nghi chỉ nghĩ đến vấn đề này?

Cô tất nhiên một lòng không muốn cũng ghét bỏ anh nhưng mà người đàn ông này rõ ràng cố ý.

Sở Bắc Nghi háo hức với đôi mắt sáng rực hơn đèn pha ô tô với dáng vẻ chờ mong trong khi Vãn Châu mặt vừa đen vừa đỏ khó coi vô cùng.

“Đừng suy nghĩ nữa, hai mươi hai đi tù sau khi được thả ra cũng không gọi là chấm hết, vẫn cải tạo làm lại từ đầu được.”

Cô thậm chí còn nghe tiếng nhịn cười của Phan Nam ở phía trước, cảm giác bản thân đang bị Sở Bắc Nghi xoay vòng vòng.

“Hạ rèm đi.” Vãn Châu trừng mắt hít thở nói

Còn chưa nói xong tấm màn chắn ngăn cách đã hạ xuống còn nhanh hơn tốc độ chớp mắt của cô.

Cô cảm thấy bản thân đang rơi vào bẫy.

Sở Bắc Nghi càng cười càng tà mị, hôm nay quyết tâm ăn đậu hũ một cách xứng đáng.

Sau đó Sở Bắc Nghi kéo Vãn Châu lại gần người anh, anh cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu của thiếu nữ, mắt to, môi đỏ, làn da mịn màng lại trắng như da em bé ngay cả khi chạm vào cũng đàn hồi đến thích tay.

Ngược lại Vãn Châu chỉ đang tự trấn an, hôn cũng hai lần rồi, thêm một lần không sao cả.

Sở Bắc Nghi ép Vãn Châu sát cửa không để cô có lối thoát, anh đưa tay miết môi cô thầm nói: “Không được cắn tôi.”

Vãn Châu hừ hừ vài tiếng, ai bảo anh không đứng đắn.

Đôi mắt đào hoa mảnh khảnh hơi nheo lại tạo thành một đường đầy dụ hoặc, hơi thở nóng ấm vây quanh bao phủ cả cơ thể nhỏ bé của Vãn Châu bên dưới.

Mùi hương nam tính dần thân quen đã bám lấy cánh mũi, dễ chịu đến sinh ra những suy nghĩ lung tung.

Sở Bắc Nghi miết đến môi Vãn Châu tê tê, hai má cô nhanh chóng được đánh lên lớp phấn má hồng đẹp đẽ.

Không giống hai lần trước, lần này Sở Bắc Nghi chỉ chầm chậm hạ môi xuống môi Vãn Châu, nhẹ nhàng hưởng thụ.

Bờ môi lạnh áp lên khiến Vãn Châu run nhẹ, tuy rằng đã hôn hai lần nhưng vẫn không sao tiếp nhận kịp sự gần gũi này.

Sở Bắc Nghi đưa một tay bóp má Vãn Châu ép cô há miệng để chiếc lưỡi nóng ẩm của anh len lỏi thuận lợi chui vào trong khám phá.

Vãn Châu thở gấp không thể tránh né chỉ có thể bị cố trụ bên dưới nghênh đón nụ hôn cuồng nhiệt của anh.

Đầu lưỡi của cô có cảm giác bị anh mυ"ŧ đến sưng tê còn bị lưỡi anh quấn lấy không buông.

Lúc này tay còn lại của Sở Bắc Nghi giống như dây leo chậm rãi đặt bên eo mềm của cô di chuyển.

Động tác vô cùng điêu luyện, di chuyển đến đâu đều khiến Vãn Châu lặp tức mềm ra.

Lần này Sở Bắc Nghi đoán được nên cơ thể lấn tới chèn ép cô bên dưới áp sát cánh cửa, một tay bóp má, một tay vuốt ve eo rồi đến lưng của cô.

Vãn Châu thở một lúc càng gấp, cảm tưởng trong cơ thể đang chứa hàng loạt dòng điện cực đại chạy khắp ngóc ngách, mỗi khi bàn tay ở phía sau di chuyển chầm chậm đều sinh ra tê ngứa lạ lẫm.

Cô muốn tránh, muốn né nhưng hiện tại không cách nào thoát ra, môi bị cắи ʍút̼ càng lúc càng mãnh liệt, tựa như loài thú hoang vồ lấy con mồi, hơi thở cô càng lúc càng nóng rực thậm chí nghe được tiếng mυ"ŧ lưỡi.