Mất vài phút Vãn Châu đã có thể mở mắt ra nhìn rõ mọi thứ, ba giờ sáng Sở Bắc Nghi gọi cô là muốn cái gì, chắc chắn gây chuyện.
Sở Bắc Nghi còn đang giận, thế mà Vãn Châu thẳng thừng xóa số điện thoại của anh cho cô.
Vãn Châu quát vào điện thoại: “Anh bị điên hả? Giờ này gọi làm gì?”
Hiện tại là giờ ngủ, có bị điên mới làm phiền giấc ngủ ngàn vàng của người khác.
Sở Bắc Nghi ở bên kia hận lúc này không thể dạy dỗ Vãn Châu, anh gằn giọng nói: [Mẹ nó, số của ông đây ai cũng muốn có, vậy mà tôi cho em, em đi xóa.]
Vãn Châu bị làm phiền rất không vui, cô lặp tức lớn tiếng giận dữ: “Xóa thì xóa, anh nửa đêm nửa hôm gọi người khác ồn ào chết được.]
Rốt cuộc Sở Bắc Nghi có phải có vấn đề không, cô đã nói không muốn liên quan tới anh, anh còn gọi cho cô mà gọi lúc ba giờ sáng.
Đây là chọc cô chứ là gì.
[Khi nãy tôi gọi em không được nên bây giờ gọi chắc chắn em rảnh, hay hiện tại em đang làm gì khó nói bị tôi làm phiền mà bực bội?]
Lời của Sở Bắc Nghi hàm ý ám chỉ không đứng đắn châm chọc rõ rệt.
Vãn Châu giận đến phải siết tay, cô hiểu ẩn ý kia, lúc này không kiểm soát được câu từ mà cao giọng: “Tôi đang làʍ t̠ìиɦ được chưa?”
Sở Bắc Nghi không chút ngượng rất tự nhiên đáp: [Bây giờ tôi có thể đến chỗ em.]
Vãn Châu… thằng cha không biết xấu hổ này.
Sở Bắc Nghi… nghĩ lại tàu hủ non mềm, rất muốn nếm thử.
Sở Bắc Nghi tiếp tục lời thản nhiên: [Nhóc lùn, lần trước tôi chưa được sờ ngực em.]
Vãn Châu nghiến răng quát: “Anh cút.”
Nói xong Vãn Châu đã tắt máy không chút do dự đem số của Sở Bắc Nghi kéo vào danh sách chặn, tên khốn hạ lưu này sao có thể vô sỉ đến mức độ đó chứ.
Vãn Châu tắt nguồn luôn điện thoại bực tức trực tiếp trùm chăn đi ngủ.
Bên kia Sở Bắc Nghi nhìn điện thoại bị ngắt ngang chỉ nhướn nhẹ mày, anh đâu có giỡn.
Sở Bắc Nghi nhìn xuống tay của mình thầm bóp nhẹ, tưởng tượng tàu hủ trong tay liền thầm than, chắc chắn rất mềm, thật muốn sờ thử.
Sau đó Sở Bắc Nghi nhắn cho Vãn Châu một tin về vấn đề chính: [Nghe nói em tham gia tiệc của mẹ tôi?]
Nhưng tin nhắn gửi đi nhận lại dấu chấm than đỏ, Sở Bắc Nghi trực tiếp trừng mắt rống giận.
Hết xóa số của anh bây giờ chặn luôn anh, được lắm, xem anh có tính sổ với cô không.
~
Hiện tại Vãn Châu học xong đại học vẫn chưa tìm được việc làm, mỗi ngày ra cửa hàng buôn bán của ba mẹ Vãn giúp một chút rồi về.
Ngành hội họa đều nói đến tài năng và may mắn, Vãn Châu lại nhớ đến cô bạn Lạc Phỉ của mình.
Gần đây có chuyện chấn động hơn, Hứa Tranh thế mà cắt đứt quan hệ với Hứa Gia, hiện tại tự bản thân lập nghiệp làm cả thành phố A một phen náo loạn.
Lúc Vãn Châu rời khỏi cửa hàng của ba mẹ Vãn thì từ xa đã có chiếc xe chạy tới trước mặt cô chặn đường, cô lặp tức phát giác nhận ra chủ nhân của nó là ai.
Sở Bắc Nghi cho hạ kính xe xuống nhìn Vãn Châu hừ lạnh với một bụng khó chịu: “Thế nào, tối qua làʍ t̠ìиɦ kết thúc sớm hay sao mà nay vẫn còn sức thế?”
Vãn Châu chạy tới bịt cái miệng không biết xấu hổ của Sở Bắc Nghi, đang ngoài đường anh nói lớn như thế là sợ không ai nghe thấy à.
Sở Bắc Nghi bị Vãn Châu bịt miệng, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại làm anh thích đến mắt sáng rực, âm thầm lè lưỡi ra liếʍ một chút.
Anh thích thú đến hưng phấn, mềm thơm, tuyệt.
Người Vãn Châu như có điện giật, cô lặp tức rút tay về trừng mắt: “Anh… biếи ŧɦái.”
Sở Bắc Nghi không để ý lời kia, anh đánh mắt qua bên chỗ trống cạnh mình: “Lên xe.”
Vãn Châu không tình nguyện, Sở Bắc Nghi tiếp lời đe dọa: “Không lên cũng được.”
Cô đột nhiên bất an nhìn anh, sau đó Sở Bắc Nghi đã nghiêng đầu ra sau, tần hắng lấy giọng: “Ông bà chủ Vãn ơi, con gái của hai người tối qua…”
“Anh câm mồm.”
Vãn Châu hoảng đến mức muốn bóp cái mỏ thối tha của Sở Bắc Nghi, cô sợ ba mẹ Vãn bị kinh động vội vàng nói: “Tôi lên.”
Sau đó lặp tức vòng qua bên kia leo lên xe ngồi, khi chiếc xe lăn bánh cũng là lúc ba mẹ Vãn từ cửa hàng đi ra xem, kỳ lạ, ông bà rõ ràng nghe gọi ông bà.