Chương 24: Mỗi nhà mỗi cảnh

Sở Gia.

Chiếc Lamborghini chạy vào trong sân ngay sau đó người làm đã chạy đến mở cửa, Sở Bắc Nghi trên môi hiện ra nụ cười tuấn lãng, tiêu sái bước vào nhà với tinh thần đầy phấn chấn sau cuộc vui.

Trong phòng khách rộng lớn có hai người đang ngồi có vẻ là chờ anh.

Sở Bắc Nghi giơ tay chào hỏi còn cười rất tươi: “Ba, mẹ, quý tử của hai người về rồi đây.”

Mẹ Sở thấy con trai liền nở nụ cười, ba Sở mặt đầy vẻ bất lực.

“Rốt cuộc anh định cứ như thế đến khi nào?”

Sở Bắc Nghi nghe ba Sở chất vấn cũng không phiền lòng, anh tự nhiên ngồi xuống cầm chén trà uống xong xuôi mới đáp: “Không phải con vẫn tham gia vào việc của Sở Thị sao?”

Ba Sở không tán thành lời này, ông cau mày: “Một tháng anh tham gia được bao nhiêu cuộc họp?”

Mặc dù Sở Bắc Nghi đối với việc của Sở Thị đều giải quyết rất tốt nhưng anh cứ mải mê với những cuộc vui làm ba Sở không hài lòng.

Sở Bắc Nghi rất thoải mái, anh đáp: “Chắc là ba lần.”

Vẫn còn nở ra nụ cười sảng khoái, khóe môi ba Sở giần giật.

Mẹ Sở nhìn ra ba Sở sắp mắng Sở Bắc Nghi thì lên tiếng giảng hòa: “Được rồi, mẹ có làm mấy món con thích.”

Sở Bắc Nghi lại cười, ba Sở giận dữ cuộn quyển tạp chí trong tay đánh lên đầu anh.

Tuy không đau nhưng Sở Bắc Nghi lại la lên kêu ca: “Ba, ba đánh con thì nhà chúng ta sẽ mất người nối dõi đó.”

Ba Sở tiếp tục một đánh, ông nói: “Anh cứ như thế thì tới đời anh sẽ tuyệt tử.”

Danh tiếng của Sở Bắc Nghi nổi trội như thế chính là vấn đề mà ba Sở bực dọc.

Mẹ Sở lúc này lại rất thản nhiên chen vào: “Không đâu, Bắc Nghi có con gái rồi.”

Ba Sở: “???”

Sở Bắc Nghi: “...”

Mẹ anh thật sự muốn Vãn Châu làm con gái của anh!???

Bà hào hứng nói thêm: “Sắp tới tôi có buổi tiệc với các phu nhân, tôi đã mời con bé, tới đó giới thiệu cho ông chắc chắn ông sẽ thích.”

Sở Bắc Nghi… mẹ anh còn mời cả Vãn Châu đến dự tiệc.

Ba Sở nghe thấy chỉ thầm lườm cả anh lẫn mẹ Sở, nhà này chỉ mỗi ông nghiêm túc còn vợ lẫn con đều cứ không chịu lớn mãi, tính tình lúc nào cũng làm ông phải đau đầu.

“Hai mẹ con các người muốn làm gì làm.” Nói xong ông phất tay đứng dậy muốn lên phòng nhưng trước khi đi không quên một cú gõ lên đầu Sở Bắc Nghi

Sở Bắc Nghi đau đến nghiến răng, tại sao lúc nào cũng là anh ăn đấm?

“Mẹ, mẹ coi nói lại chồng mẹ đi.”

Mẹ Sở cười lên tiếng, bà nói: “Được, xíu mẹ lên xoa bóp cho ba để ba đừng tức giận nữa.”

Sở Bắc Nghi buồn bực không đáp trở về phòng cũng không thèm ăn món ăn mà mẹ Sở chuẩn bị, ý chỉ anh giận rồi.

Mẹ Sở nhìn Sở Bắc Nghi bỏ đi cũng chỉ nhìn theo sau đó lại vui vẻ đem điện thoại ra xem bộ sưu tập trang sức mới.

Trong phòng Sở Bắc Nghi.

Sở Bắc Nghi vừa tắm xong, mặc một bồ đồ đơn giản ở nhà, mái tóc ướt còn đang nhỏ giọt, gương mặt tuấn lãng, xuất chúng trở nên ôn nhuận hơn.

Anh cầm điện thoại lướt sơ qua một dãy số không chút do dự ấn gọi.

Bên kia đổ hồi chuông dài nhưng không có người nghe máy, đến cuộc gọi thứ ba vẫn không bắt máy.

Sở Bắc Nghi còn cho rằng đối phương có chuyện bận nên quẳng điện thoại qua một bên nằm trên giường nghỉ ngơi.

Cùng lúc đó, Vãn Châu đang ngồi ở phòng khách nghe mẹ Vãn giáo huấn, bên tai lùng bùng chỉ cúi đầu ngồi nghe.

Đã hơn một tiếng mà bà vẫn không ngừng, mắng cô tính cách quá cứng rắn không người con trai nào dám yêu, chửi cô ăn nói không biết lấy lòng người khác còn bắt cô phải tiếp tục đi xem mắt.

Vãn Châu nghe đều đặn mỗi tuần thành thói quen không chút khó chịu, cô chỉ đang nghĩ bữa tiệc của mẹ Sở nên đối phó làm sao.

Lúc về phòng Vãn Châu mới phát hiện điện thoại có ba cuộc gọi nhỡ của số lạ, cô còn nghĩ là cuộc gọi quảng cáo hay vay tiền gì đó lừa đảo nên không bận tâm, vui vẻ mở phim xem.

Bây giờ là ba giờ sáng, Vãn Châu vừa xem xong bộ phim vào mười lăm phút trước, hai mắt rã rời đặt điện thoại xuống là ngủ ngay.

Đột ngột tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi làm Vãn Châu bị đánh thức, phiền toái vò đầu, ai mà ba giờ sáng gọi um sùm thế này.

Vãn Châu vừa vào giấc, hai mắt mở không lên nổi, không muốn nghe máy nhưng bên kia vẫn gọi đến cố chấp, cô cau có mò lấy điện thoại.

Vừa bắt máy, Vãn Châu đã ngay tức khắc lớn giọng mắng: “Có biết mấy giờ rồi không? Có quảng cáo hay lừa đảo thì đợi người ta thức rồi nói.”

Bên kia im lặng một lúc mới lên tiếng: [Không phải quảng cáo.]

Vãn Châu nhíu mày, cố gắng mở mắt nhìn số điện thoại lạ trên màn hình, cô giận dữ hỏi: “Thế anh là ai?”

Mặc dù giọng khá quen nhưng với cơn buồn ngủ đang ập tới khiến cô không nghĩ ngợi được.

Người bên kia giống như nhận cú sốc, âm thanh cao hơn còn vang ra tiếng nghiến răng nghiến lợi: [Nhóc con, em dám xóa số điện thoại của ông đây?]

Khi này Vãn Châu bị tiếng gầm đánh động mà tỉnh táo đôi chút.

Ồ, là Sở Bắc Nghi.