Vãn Châu rửa tay ở nhà vệ sinh xong, lúc đi ra lại vô tình nhìn thấy phía trước có một nhóm người, thoạt nhìn là phu nhân nhà giàu.
Cô cũng không để tâm, dù sao nơi này cũng là một chỗ ăn uống sang trọng nên người vào đây chắc chắn giàu có.
“Cháu yêu Tiểu Vãn.”
Một giọng nói vang cao làm bước chân của Vãn Châu khựng lại, cô ngoảnh đầu nhìn người phụ nữ quý phái đứng cách cô một khoảng cùng năm sáu người nữa.
Vãn Châu nhất thời không biết phản ứng làm sao, trùng hợp tới mức gặp mẹ của Sở Bắc Nghi.
Mẹ Sở niềm nở cùng các phu nhân đến chỗ Vãn Châu đang đứng, bà còn kéo tay cô giới thiệu nhiệt tình: “Có phải rất đáng yêu không? Cháu gái tôi đó.”
Mấy phu nhân nhìn Vãn Châu thầm dò xét, một người hỏi: “Con của Sở phu nhân có con khi nào thế?”
Mẹ Sở không chút ngần ngại đáp: “Tôi đi chùa hữu duyên gặp con bé, trụ trì nói phải tìm nữ mệnh Kim để kìm con tôi lại nên tôi nhận con bé làm cháu.”
Vãn Châu… chuyện này càng lúc càng khó giải quyết rồi.
Cô không muốn nói dối mẹ Sở nữa, tính tình bà ấy rất tốt, không nên lừa gạt.
“Ồ nhưng mà nhìn có vẻ không phải con cháu gia đình danh giá, sao phu nhân không tìm bé gái nào khác tốt hơn?”
Vãn Châu nhìn vị phu nhân ăn mặc sặc sỡ người đeo đầy vàng thì cười trong bụng, tự nhủ phải khống chế cái miệng mình lại.
“Chị tìm nữ mệnh kim sao không nói chúng tôi, chúng tôi có thể giới thiệu con cháu của mình.”
Sở Gia quyền thế lớn mạnh, Sở Bắc Nghi tuy phong lưu nhưng vẻ ngoài không cần bàn đến, phụ nữ mê như điếu đổ huống chi được đặt chân vào Sở Gia chính là mong ước của nhiều người.
Dù Sở Bắc Nghi có là kẻ đào hoa thì vẫn có nhiều cô gái cam lòng nhảy vào biển lửa.
Vãn Châu nhìn ra những vị phu nhân này không có ý tốt, cô liền ôm tay mẹ Sở diễn: “Bà nội, có phải cháu làm bà mất mặt không? Các vị phu nhân không thích cháu, có làm bà khó xử không?”
Tất cả phu nhân: “...”
Mẹ Sở khi này mới nhận ra ý của Vãn Châu muốn nói, những người kia không những gây khó dễ cho Vãn Châu còn nói bà không biết nhìn người.
Mẹ Sở lặp tức bảo vệ đứa cháu của mình: “Các vị nói sai rồi, Tiểu Vãn rất đáng yêu mà quan trọng hơn hết Bắc Nghi rất thích nó.”
Vãn Châu âm thầm cười, ôm chặt tay mẹ Sở hơn còn không quên nhìn những người kia nhướn mày thách thức.
Mọi người bị cô nhóc chọc đều nổi giận nhưng không dám đắc tội mẹ Sở nên chỉ có thể nhịn.
Vãn Châu… bám vào người có quyền đúng là thích thật.
Sau đó Vãn Châu miễn cưỡng bị mẹ Vãn lôi vào phòng ăn cùng bà và các phu nhân kia, cô chỉ định ngồi một lát sẽ quay lại phòng ăn với ba mẹ Vãn nên nhắn một tin lý do cô đau bụng nên cần giải quyết cho ba mẹ Vãn an tâm.
Trên bàn ăn mạnh người nào người nấy khoe khoang về gia đình của mình, Vãn Châu chầm chậm ăn bánh uống trà, giống như nghe ruồi nhặng vo ve bên tai.
Nhưng mà mẹ Sở rất vui vì bà còn khoe khoang hơn.
Ngồi hơn mười phút, Vãn Châu muốn kiếm lấy lí do rời đi nên cô mở túi xách định lấy điện thoại để làm giả tiếng chuông có cuộc gọi đến nào ngờ chiếc túi lần nữa phản cô.
Âm thanh kéo khóa cùng tay Vãn Châu sượt qua túi xách tạo tiếng động kỳ quặc, không khí ngưng đọng, mọi người đang nói rôm rả phải im lặng nhìn cô.
Vãn Châu kêu oan… là cái túi xì hơi.
Mẹ Sở ho một tiếng phá đi không khí ngượng ngùng, bà cười lớn bảo: “Hôm nay tôi gặp cháu nên muốn nói chuyện với con bé nhiều hơn, chúng ta kết thúc sớm nhé.”
“Được được, vậy về thôi.”
Đồng loạt các phu nhân thu dọn cầm túi xách đứng lên.
Vãn Châu muốn giải thích nhưng nhìn thái độ của mọi người thì nuốt nước mắt, thật sự không phải cô đánh rắm.
Bất đắc dĩ việc kết thúc ở cùng mẹ Sở của Vãn Châu là do hiểu lầm cô xì hơi, hai lần, Vãn Châu chỉ thấy là ông trời trêu cô.
Khi đi cùng mọi người, Vãn Châu vẫn như cũ nắm tay mẹ Sở, bà còn hỏi cô: “Cháu với ba cháu đã làm quen nhau chưa?”
Vãn Châu không thể trả lời thật lòng rằng hai người có những hành động rất thân, cô cười nói: “Rất… được.”
“Được là tốt, Tiểu Vãn, sắp tới bà có tổ chức tiệc nhỏ, cháu phải tham gia.”
Vãn Châu muốn từ chối nhưng mẹ Sở rất nhiệt tình còn lưu số điện thoại của cô lại để liên lạc thậm chí còn nói nếu không tham gia bà sẽ giận.
Cô chỉ thấy lần này đùa quá trớn rồi.
Sau khi tạm biệt mẹ Sở cùng những phu nhân kia, Vãn Châu quay lại phòng ăn với ba mẹ Vãn, Tô Đạt cùng ba mẹ hắn vẫn ngồi im như cũ, gương mặt không vui của Tô Đạt làm Vãn Châu rất vừa bụng.
“Ba mẹ.”
Vãn Châu gọi một tiếng thản nhiên ngồi xuống bàn xem gia đình họ Tô như không khí.
“Cháu bị đau hay sao mà đi lâu thế?” mẹ Tô quan tâm hỏi
Vãn Châu bình thản uống ngụm nước lấy giọng đáp: “Cháu mới đi gặp bà nội.”
Lời này dọa ba mẹ Vãn xanh mét mặt mày nhìn cô lăm lăm… bà nội Vãn Châu đã mất lâu rồi.
“Tiểu Vãn… con nói bậy gì thế?” ngay cả ba Vãn cũng toát mồ hôi lạnh
Vãn Châu ngược lại bình tĩnh hơn, cô chớp mắt to tròn đáp lời: “Bà nội còn rủ con dự tiệc đêm do bà ấy tổ chức, dặn con nhất định phải tham gia.”
Ba mẹ Vãn càng nghe càng hãi, không phải bà nội Vãn hiện hồn về muốn bắt đứa cháu này đi đó chứ.
“Tiểu Vãn, nếu con không đồng ý hôn sự cũng không sao, đừng dọa người lớn chúng tôi.” mẹ Tô cũng biết được bà nội Vãn không còn sống nên không tránh khϊếp đảm
Vãn Châu cười ngọt ngào lắc đầu: “Cháu không gạt mọi người, cháu thật sự gặp bà nội, tới đó cháu tham gia tiệc của bà, mọi người có muốn đi cùng không?”
Ba mẹ Vãn cùng ba mẹ Tô suýt bị dọa đến ngất, buổi ăn cứ thế kết thúc trong nỗi sợ của người lớn và sự phẫn nộ của Tô Đạt.
Vãn Châu vui đến tít mắt, cười xán lạn đi về nhà.