Chương 22: Mới ban ngày đã nằm mơ rồi

Vãn Châu vẫn chưa chấp nhận được chuyện Lạc Phỉ đột nhiên mất tích, cô còn biết được có một ngày Lạc Phỉ tìm đến giáo sư Giang để nhận bằng tốt nghiệp sau đó lặp tức rời đi.

Hiện tại đã hơn năm ngày, không khí ở trường đại học Thắng Mỹ vô cùng náo nhiệt, sôi nổi.

Vãn Châu mặc đồng phục tốt nghiệp, trên tay cầm tấm bằng đã nỗ lực học suốt bốn năm cùng bó hoa tươi thắm của ba mẹ Vãn tặng cho.

Để ăn mừng, ba mẹ Vãn đặc biệt đặt phòng ăn ở nhà hàng Luxury sang trọng trong thành phố A để đãi tiệc.

Vãn Châu vui vẻ hí hửng theo chân ba mẹ, sắp được ăn bữa thịnh soạn nên không tránh có mong chờ.

Nào ngờ khi Vãn Châu bước vào phòng ăn, bên trong còn có ba người.

Vãn Châu đánh mắt nhìn gương mặt quen thuộc thì lặp tức tắt nụ cười.

Mẹ Vãn không nói còn mời cả gia đình Tô Đạt.

“Chị và anh đến rồi, mau ngồi.”

Người phụ nữ trung niên mặc chiếc váy màu đen cộc tay cười một mực tươi rối đứng lên kéo tay mẹ Vãn ngồi xuống bàn.

Vãn Châu lườm Tô Đạt, hắn cũng không thua kém liếc cô một cái, nhất thời hai ánh mắt bắn ra lửa đạn ngập phòng ăn xa hoa.

Vãn Châu ngồi cạnh ba mẹ Vãn đối diện Tô Đạt ngồi cùng ba mẹ hắn, cô âm thầm nhìn mẹ mình, bà liền đánh mắt ám chỉ cô nên ngoan ngoãn.

“Ôi trời, cháu nhà anh chị xinh xắn đáng yêu thật đó.” mẹ Tô lại cười nhìn Vãn Châu khen không ngớt

Ấn tượng lần đầu gặp mặt của ông bà với cô rất tốt, cô gái nhỏ nhắn lanh lợi, nhìn rất vừa mắt.

“Tiểu Vãn, lần trước cháu với Tô Đạt có lẽ có chút nóng nảy, hôm nay cháu tốt nghiệp, Tô Đạt đặc biệt có món quà tặng cháu.”

Vãn Châu cười một tiếng bày ra gương mặt ngây thơ đáp: “Dạ phải rồi, lần trước đúng là nóng nảy, theo lý cháu nên đánh anh ấy thay vì chửi.”

Ba mẹ Tô cười gượng, ba mẹ Vãn cứng miệng.

Vãn Châu chỉ thấy hôm nay đúng là xui tận mạng.

Tô Đạt là người đàn ông ba mươi tuổi nhưng đối diện trước tính khí hung dữ của Vãn Châu cũng không nhịn được, mục đích hôm nay tới chỉ để bắt người con gái dữ dằn này nói xin lỗi mới hả dạ.

“Tiểu Vãn, không được vô lễ.” mẹ Vãn lặp tức ở dưới bàn nhéo tay Vãn Châu nhắc nhở

Vãn Châu một bụng không thoải mái, biết thế cô tiếp tục lên chùa để ba mẹ đừng ép cô chuyện yêu đương nữa.

Món ăn đầy đủ hương vị, màu sắc hút mắt, Vãn Châu mới là không để tâm trạng bị ảnh hưởng, cô ngồi ăn rất ngon thậm chí còn không thèm quan tâm hình tượng đoan trang với ba người trước mặt.

Ba mẹ Tô chỉ chớp mắt gượng gạo nhìn Vãn Châu, trong mắt là hình ảnh cô gái với dáng người nhỏ con như đứa bé gái nhưng tính tình lại hoàn toàn khác xa.

“Mẹ nhìn đi, có con gái nào như thế không?”

Vãn Châu nghe câu nói đầy hàm ý mỉa mai của Tô Đạt không những không giận còn gật đầu tán thành: “Tại trong mắt tôi cũng không xem anh Tô là đàn ông đó.”

Tô Đạt giận đỏ mặt, trừng mắt lớn tiếng nói: “Chuyện lần trước cô vẫn chưa xin lỗi tôi.”

Vãn Châu ngẩng đầu miệng còn ngậm con tôm, cô nuốt vào bụng cười khanh khách: “Anh có vấn đề hả? Tôi nói không sai sao phải xin lỗi?”

“Cô… cô… có người lớn mà cô cũng…”

“Được rồi, được rồi, đừng cãi đừng cãi.”

Thấy tình hình căng thẳng, người lớn lặp tức khuyên ngăn hòa hoãn hai người trẻ.

Ba mẹ Tô bất lực, tính cách Vãn Châu đúng là có phần mạnh mẽ lại thêm ăn nói không kiêng nể, thật sự làm ông bà quan ngại.

Tô Đạt hừ một tiếng, hùng hổ nói: “Nếu cô xin lỗi sau này không như thế nữa thì tôi còn suy nghĩ chuyện cưới cô.”

Vãn Châu nghiêng đầu nhìn Tô Đạt, tay cầm nĩa siết lại, tên này còn đáng ghét hơn Sở Bắc Nghi, nếu không có người lớn thì cô thật sự đánh hắn cho tỉnh ra.

“Anh Tô ngủ sớm thế?” Vãn Châu hỏi

Tô Đạt: “?”

Vãn Châu lại cười: “Mới ban ngày đã nằm mơ rồi.”

Tô Đạt bị chọc đến giận dữ mà gào ầm ĩ: “Ba mẹ thấy không? Có ba mẹ lẫn ba mẹ cô ta ở đây mà cô ta còn nói năng như thế.”

Vãn Châu hài lòng một bụng thấy ba mẹ Tô nhìn cô với thái độ e ngại còn ba mẹ Vãn đang kìm chế mắng cô thì vội tìm cách trốn.

Cô biết mẹ Vãn sắp chửi cô cho xem.

“Con đi vệ sinh.”

Cô nói xong đã đứng lên vọt ra ngoài, bên tai nghe tiếng xin lỗi của ba mẹ Vãn cùng lời khách sáo không sao của ba mẹ Tô.

Nghĩ thì tính tình ba mẹ Tô cũng khá ổn chỉ riêng con trai ông bà là đáng ghét.

Vãn Châu mặc kệ, nhà họ Tô kia là quan hệ quen biết xã giao không quan trọng, kêu cô nhẫn nhịn tên Tô Đạt đó đừng mơ.

Vãn Châu chỉ thấy buổi tiệc mừng tốt nghiệp hôm nay đúng là xui xẻo, một lát phải tìm cách để ba mẹ đừng ép cô chuyện yêu đương nữa.