Chương 21: Tứ thiếu không ai tốt

Sau đó Sở Bắc Nghi cho hạ rèm ngăn cách để Phan Nam không thấy cảnh tiếp theo, Phan Nam thoáng sửng sốt, thế mà lần đầu Sở Bắc Nghi thân mật với nữ nhân không công khai.

Xem ra là quan tâm đến cảm xúc của Vãn Châu.

Người Vãn Châu rụt lại, dáng dấp nhỏ bé như chú cừu non, con hổ đói đang rình rập với dáng vẻ đầy mong chờ được ăn thịt cừu.

Sở Bắc Nghi kéo tay Vãn Châu để cô dựa vào người anh, anh cúi đầu nhìn cô cũng đang ngước nhìn mình, vẻ đẹp trong sáng, đáng yêu làm anh cảm tưởng bản thân đang có hành động không chín chắn với đứa trẻ.

Nhưng đứa trẻ này là thiếu nữ ngọt ngào.

“Nhóc con, lần trước có học được gì chưa?”

Vãn Châu mím môi nói: “Anh nhanh đi, đừng có nói nhiều.”

Sở Bắc Nghi đưa tay sờ lên môi đỏ của Vãn Châu khiến cô rùng mình có ý muốn né tránh, một tay anh ở phía sau cố trụ gáy của cô, hưởng thụ sự mềm mại được mang lại.

Môi Vãn Châu khẽ hé mở giống như nụ hoa hồng đang dần nở rộ, Sở Bắc Nghi sờ đến môi cô tê tê dại dại sau đó trong lúc cô đang ngây ngẩn thì anh đã cúi xuống chiếm đóng nụ hồng ấy.

Đầu lưỡi của anh chui vào trong quấn lấy đầu lưỡi của cô, thơm mềm ngọt ngào cũng ướŧ áŧ hư hỏng.

Vãn Châu vẫn chưa quen với việc thân mật này, hai tay cô chống ở ngực Sở Bắc Nghi đẩy nhẹ.

Sở Bắc Nghi kinh nghiệm đầy mình, điêu luyện dẫn dắt đầu lưỡi của cô, cắи ʍút̼ trúc trắc, khám phá mọi thứ bên trong không chừa sót chút dư vị ngọt ngào nào.

Âm thanh ám muội dần tăng, nhiệt độ nóng bỏng như thiêu cháy cả người Vãn Châu, sự cuồng nhiệt dữ dội khiến trái tim thiếu nữ khó lòng kiểm soát bản thân.

Sở Bắc Nghi âm thầm đưa đôi mắt đào hoa mảnh khảnh nhìn gương mặt Vãn Châu đang trong cơn mơ màng, đôi mắt khẽ khép hờ mê man, gương mặt trắng trẻo phủ lớp phấn hồng đào phong tình.

Anh chậm rãi đưa tay vân vê sau gáy cô, tay kia ôm lấy eo nhỏ mềm kéo cô gần hơn.

Người Vãn Châu run run, một sự tê dại kỳ lạ kéo đến khiến cô mơ hồ thở dốc, cả người mềm nhũn như mất sức, không thể kháng cự.

Sở Bắc Nghi ghì chặt người Vãn Châu ép nụ hôn sâu hơn, ra sức mυ"ŧ lấy đôi môi đỏ mọng, tay ở eo dần di chuyển lên tấm lưng của cô vuốt ve.

Vãn Châu giật nảy người, cô mở to mắt nhìn Sở Bắc Nghi, sau đó không do dự cắn phập vào môi anh.

Sở Bắc Nghi bị cắn còn đang hưng phấn say sưa trong nụ hôn nóng bỏng thì đau đến buộc dừng lại, anh chửi thề nhỏ trong miệng, bờ môi sạch sẽ bị cắn chảy ra máu đỏ.

Vãn Châu lặp tức thu người về, hung hăng nói: “Hôn thì hôn, anh sờ lung tung cái gì?”

Sở Bắc Nghi cảm thấy lần này anh làm chưa tốt, lý ra nên mạnh bạo hơn để cô quên đi xung quanh.

“Đó là phản xạ tự nhiên.” Sở Bắc Nghi cau có đưa tay lên môi sờ vào vết thương

Vãn Châu thở gấp nói: “Phản xạ tự nhiên cái rắm, anh có tin tôi cho anh tuyệt tử không?”

Sở Bắc Nghi bật cười, vẻ mặt trở nên sáng hơn: “Không phải có đứa con gái nuôi rồi sao?”

Vãn Châu: “...”

Đều là cô gây nghiệp.

Sở Bắc Nghi cười càng lúc càng khoái chí, lần sau anh nên cố gắng hơn, anh sẽ không dừng dụ dỗ đến khi có thể hoàn thành điều mình muốn.

Vãn Châu cắn răng kiềm chế không đánh Sở Bắc Nghi, cô quay lại việc quan trọng.

“Bây giờ anh nói đi, Lạc Phỉ sao rồi?”

Sở Bắc Nghi gác tay lên thành cửa hờ hững nhìn Vãn Châu chậm rãi cất lời: “Cô ấy đi rồi.”

Vãn Châu kinh ngạc không tin, cô nghi hoặc: “Đi?”

“Trốn đi.”

Cô giống như bị dọa, hoang mang hỏi: “Ý anh là sao? Rốt cuộc Hứa Thiếu đã làm gì bạn tôi?”

Nhìn Vãn Châu kích động, Sở Bắc Nghi điềm tĩnh hơn, anh cũng không thể nói những việc Hứa Tranh đã làm chỉ có thể tìm vài lý do giải thích.

“Hai người họ yêu nhau nhưng gia đình cấm cản, Hứa Gia giúp Lạc Phỉ rời khỏi Hứa Tranh nên Hứa Tranh mới mất kiểm soát.”

Vãn Châu chỉ biết Lạc Phỉ tính cách không mạnh mẽ như cô, chuyện bị phát hiện có quan hệ không rõ ràng với Hứa Tranh đã gây không ít áp lực cho Lạc Phỉ, bây giờ theo lời Sở Bắc Nghi nói thì bạn của cô chẳng phải rất tội nghiệp sao?

Lạc Phỉ kể từ lúc đó cũng không thể liên lạc, Vãn Châu giờ đây hiểu được chút ít, đều do người đàn ông Hứa Tranh đó.

“Đám người Tứ Thiếu các người đều không ai tốt cả.”

Sở Bắc Nghi: “???”

Vãn Châu giơ chân đá vào chân Sở Bắc Nghi trút giận: “Đi chết hết đi.”

Sở Bắc Nghi đau đến co chân, anh rống giận: “Mẹ nó, em mắng cũng mắng đúng người chứ.”

Mặc dù Sở Bắc Nghi biết Tứ Thiếu bọn họ không phải kiểu người tốt nhưng ít ra anh chính là người dễ nói chuyện nhất, anh cũng không làm hại cô gái nào bắt quá chỉ là trêu đùa họ thôi.

Vãn Châu hừ lạnh, một bụng ghét bỏ: “Sau này đừng có liên quan tôi.”

Sở Bắc Nghi… lần đầu bị gái ghét bỏ, tức giận đến run người.

Vãn Châu… lại phải lên chùa giải nghiệp.