Sở Bắc Nghi lôi Vãn Châu ra xe, Vãn Châu vẫn như cũ giãy giụa phản kháng.
Phan Nam nhìn thấy hình ảnh quen thuộc chỉ nhìn một cái, từ lúc thiếu chủ của hắn gặp được cô gái nhỏ hung dữ này hầu như lúc nào hai người không mắng thì đánh.
Sau khi chiếc xe lăn bánh, Sở Bắc Nghi mới buông tay đang bịt miệng Vãn Châu lại.
Vãn Châu mặt đỏ bừng thở hồng hộc phải thở lấy lại không khí, cô lại lần nữa ngồi nép một góc trong xe.
Sở Bắc Nghi hôm nay không tính toán không lấy tên Sở Bắc Nghi.
“Lần trước chuyện ở chùa còn chưa xong đâu.”
Vãn Châu nghe ra âm thanh ken két của Sở Bắc Nghi nhẫn nhịn nghiến răng, cô mở to mắt to tròn long lanh nhìn anh, cười nói: “Lần đó anh cứ xem là thần phật trêu đùa chúng ta đi.”
Sở Bắc Nghi: “???”
Quả nhiên cái miệng này cái gì cũng dám nói.
“Ngay cả thần phật mà em cũng dám đem ra nói.”
Vãn Châu không sợ Sở Bắc Nghi chỉ sợ bản tính hạ lưu của anh, miệng mở ra chỉ toàn đòi hôn, đòi lên giường hỏi làm sao cô không sợ.
Nhìn thái độ rụt lại của Vãn Châu khiến Sở Bắc Nghi rất hài lòng, anh đã nắm được yếu điểm của cô, chính là chuyện nam nữ.
Vãn Châu vẫn mạnh miệng, cô hùng hổ nhìn Sở Bắc Nghi đổi chủ đề: “Anh đừng lãng qua chuyện khác, Hứa Thiếu kia làm gì Lạc Phỉ rồi?”
Sở Bắc Nghi nhướn mày cười một tiếng, gương mặt anh tuấn phong trần đẹp đến hút hồn, môi mỏng hồng nhạt cong lên cao.
“Hôn tôi đi, tôi nói nhóc nghe.”
Vãn Châu nghe thấy lại tức giận, cô thật sự nể phục sự mặt dày của Sở Bắc Nghi.
“Đừng có thấy người gặp nạn mà dụ lợi.”
Sở Bắc Nghi không thấy mất mặt, trước nay tán gái luôn dễ dàng, lần này kí©h thí©ɧ như thế càng tăng thêm sự cao hứng của anh trong việc dụ dỗ Vãn Châu.
Sở Bắc Nghi tự biết anh là kiểu người không đứng đắn, thậm chí biết rõ Vãn Châu chưa từng yêu đương, nụ hôn đầu cũng là vô tình mất trong tay anh nhưng không ngăn được việc muốn trêu chọc cô.
Cảm giác có lỗi sao?
Sở Bắc Nghi không có.
Sở Bắc Nghi lại cười: “Hôn cũng hôn rồi, ngại cái gì.”
Vãn Châu… không ngại chỉ là không muốn hôn Sở Bắc Nghi.
Sở Bắc Nghi… không những muốn hôn, còn muốn làm nhiều hơn.
Vãn Châu dùng hết hơn hai mươi năm nhẫn nhịn trong đời để đối mặt với sự hạ lưu, vô liêm sỉ của Sở Bắc Nghi, cô siết tay rất muốn đánh anh cho hả dạ.
Nét thản nhiên trên gương mặt tuấn lãng đang hiện hữu nụ cười đẹp ngây dại, một sự lãng tử đầy phong trần khiến ai cũng bị say mê nhưng giờ phút này trên khuôn mặt ấy toàn bộ đều là biểu hiện không đứng đắn.
“Em cũng nhìn thấy rồi đó, hôm nay Hứa Tranh đặc biệt đáng sợ.”
Lời nói có nghĩa: Hứa Tranh như vậy rất nguy hiểm, Lạc Phỉ không an toàn.
Vãn Châu chửi thầm trong bụng, mắng mười tám đời nhà Sở Bắc Nghi.
“Tại sao cứ phải hôn?” Vãn Châu nghiến răng hỏi
Sở Bắc Nghi thản nhiên đáp: “Hôn rồi miệng tôi mới nói được.”
“Không hôn thì anh bị câm à?” cô trừng mắt hỏi
Sở Bắc Nghi hào sảng thừa nhận: “Đúng vậy.”
Người đàn ông này rõ ràng mặt rất dày, cô không nói lại cũng không cam tâm tình nguyện.
Nhìn ra vẻ do dự của Vãn Châu, Sở Bắc Nghi ung dung chờ đợi.
Cô rất lo lắng cho Lạc Phỉ nhưng hai lần Sở Bắc Nghi đều lợi dụng chuyện này để đòi hôn cô.
Mặt Vãn Châu biến hóa qua lại thất thường, lưỡng lự giữa làm người bạn tốt và lương tâm.
Sở Bắc Nghi càng hứng thú, anh chiêm thêm: “Nếu nhóc con do dự, sợ là bạn em…”
Lời nói lấp lửng đánh trúng sự lo lắng bất an của cô dành cho Lạc Phỉ, Vãn Châu giống như không có đường nào khác, nếu muốn biết về Lạc Phỉ thì chỉ thông qua mỗi Sở Bắc Nghi.
Cô không thể trực tiếp hỏi Hứa Tranh càng không quen biết Thượng Hạo hay Phó Cảnh Minh.
Vãn Châu… mẹ kiếp, phải bị chó cắn nữa.
Sở Bắc Nghi… tàu hủ, tàu hủ.
Vãn Châu dùng hết mọi chịu đựng tích góp những ngày qua mà nhún nhường, cô hung hăng nhìn Sở Bắc Nghi.
“Sở Bắc Nghi, chỉ lần này nữa thôi.”
Sở Bắc Nghi gật đầu, cười đến vui vẻ, càng cười càng vô sỉ.