Chương 19: Cho sờ đi

Thời gian gần kết thúc năm cuối, Vãn Châu phải hoàn thành nốt những học phần cùng bài thi để xét tốt nghiệp cho nên cô rất bận.

Người bạn thân Lạc Phỉ của Vãn Châu vẫn biệt vô âm tín không chút tin tức mà sau ngày gặp ở chùa, Vãn Châu cũng không gặp lại Sở Bắc Nghi đâu đó hơn mười ngày.

Mọi thứ giống như quay về quỹ đạo ban đầu, Vãn Châu vui đến ngoác mồm.

Cho đến một ngày, Vãn Châu đang ngồi trong lớp, khi này không biết vì lý do gì mà cả trường náo loạn lên, tiếng bước chân vội vàng dồn dập sau đó một tiếng động lớn làm toàn thể sinh viên trong lớp chấn động.

Hứa Tranh giống như ma quỷ được thức tỉnh hoàn toàn, trên người dính máu đỏ tươi nhuộm đỏ ánh mắt của người đối diện.

Đôi mắt vừa khổ sở cũng vừa tàn nhẫn.

Hứa Tranh mất kiểm soát tiến tới chỗ Vãn Châu chất vấn: “Lạc Phỉ đâu?”

Vãn Châu hoàn toàn kinh sợ, cô cho dù có là người mạnh mẽ nhưng với hoàn cảnh ghê rợn này thì thật sự cũng dọa cô chết khϊếp.

“Tôi không biết.” Vãn Châu lắc đầu thành thật nói

Chính Vãn Châu cũng liên tục hỏi tin tức của Lạc Phỉ thì làm sao cô biết Lạc Phỉ ở đâu.

“Tại sao cô lại không biết? Lạc Phỉ chỉ có cô là bạn, cô cũng che giấu cho cô ấy đúng không?”

Hứa Tranh hoàn toàn mất khống chế đạp đổ những chiếc bàn bên cạnh, dáng vẻ điên dại mang theo thống khổ thật sự khiến người ta đau xót lại khϊếp sợ.

Ánh mắt hoang dại như con thú hoang chỉ muốn cắn xé lấy con mồi đến chết.

Vãn Châu có thể nhìn thấy máu chảy ra là từ bàn tay của Hứa Tranh, Hứa Tranh kéo lấy tay Vãn Châu lần nữa rống giận: “Nói, cô ấy đang ở chỗ cô, nói đi.”

Vãn Châu nhăn mặt muốn thoát ra nhưng không đấu lại sức người đàn ông đang trong cơn giận dữ này, cô cau mày giằng co.

Ba người còn lại trong Tứ Thiếu cũng chạy đến nhìn thấy cảnh tượng đổ nát thì choáng váng, Thượng Hạo và Phó Cảnh Minh lặp tức kéo Hứa Tranh ra ngăn lại.

Sở Bắc Nghi nhìn Vãn Châu bị giữ tay thì mày nhíu chặt, anh sải chân kéo cô đứng phía sau lưng mình: “Đứng im, đừng nói năng lung tung.”

Lần đầu Vãn Châu thấy Sở Bắc Nghi nghiêm túc như vậy, không phải đùa giỡn hay cợt nhả hời hợt nữa.

Cô tự biết vấn đề hôm nay rất nghiêm trọng.

Rầm rầm.

Từng âm thanh đổ nát khiến mọi người vây quanh kinh hãi, Hứa Tranh đập phá đồ đạc, bùng nổ giận dữ: “Nếu cô ấy không xuất hiện, tôi sẽ dẹp luôn ngôi trường này. Lạc Phỉ, nếu em không muốn thì bước ra đây.”

Lời nói mang theo sự đau khổ cùng cực, là nỗi đau thấu trời không ai hiểu được.

Vãn Châu bị dọa đến người run lên đứng nép sau lưng Sở Bắc Nghi.

Mất một lúc Thượng Hạo cùng Phó Cảnh Minh cũng thành công đưa Hứa Tranh về, ngôi trường bị làm loạn không thể tiếp tục học, ngay cả nhà trường cũng toát mồ hôi sợ thật sự trường sẽ bị đập nát.

Người trong Tứ Thiếu không thể đắc tội.

~

Lúc này Sở Bắc Nghi kéo Vãn Châu vào nhà vệ sinh, anh đặt cánh tay cô dưới vòi nước dùng nước rửa vết máu dính trên người cô.

Sở Bắc Nghi hỏi: “Bị dọa rồi sao? Tưởng nhóc con cái gì cũng không sợ.”

Vãn Châu có sợ, người Hứa Tranh đầy máu tươi còn như kẻ điên mà Hứa Tranh nhắm đến cô hỏi về Lạc Phỉ, Vãn Châu tất nhiên không tránh khϊếp đảm.

Cô mất một lúc mới bình tĩnh khi này ngước nhìn anh hỏi: “Lạc Phỉ đi đâu rồi? Tại sao Hứa Thiếu trở nên như thế?”

Tình hình này Vãn Châu cũng không ngốc mà không đoán ra giữa Hứa Tranh với Lạc Phỉ chắc chắn đã xảy ra chuyện.

Sở Bắc Nghi chà vết máu trên tay Vãn Châu chỉ nghĩ người con gái này da thịt mềm thật, như đậu hũ núng nính.

Vãn Châu thấy Sở Bắc Nghi im lặng liền cau mày, cô nhắc lại: “Này, Hứa Thiếu làm gì Lạc Phỉ rồi?”

Sở Bắc Nghi còn đang rửa tàu hủ đến thích tay, hoàn toàn không chú tâm câu hỏi của cô.

Cô khó hiểu nhìn anh khi này mới phát hiện một tay Sở Bắc Nghi đã nắm tay cô, tay kia sờ vuốt rất lâu, bộ mặt đểu cáng với khóe môi cong lên.

Vãn Châu… thằng cha biếи ŧɦái này.

Sở Bắc Nghi… sờ thêm chỗ khác được không?

Giây trước cô còn lo lắng cho bạn thân của mình đồng thời thấy hôm nay Sở Bắc Nghi đặc biệt tốt bụng, chững chạc nào ngờ chưa được năm phút anh đã quay về bản chất hạ lưu.

“Tên khốn, sao anh không đàng hoàng được vậy?”

Vãn Châu nói xong liền thu tay về còn không quên hất nước dô mặt Sở Bắc Nghi, tức giận trừng mắt.

Sở Bắc Nghi đưa tay vuốt mặt nhìn Vãn Châu, gương mặt tuấn lãng đầy nét phong tình với đôi mắt đào hoa mê hoặc.

Anh gọi: “Nhóc lùn.”

Vãn Châu im lặng, ánh mắt đầy cảnh giác.

Sở Bắc Nghi liếʍ môi nói: “Cho sờ ngực đi.”

Vãn Châu: “???”

Sở Bắc Nghi thản nhiên tiếp lời: “Hay lên giường luôn cũng được.”

Dù sao nhiều bước quá làm gì, không phải trên giường đều là điểm cuối sao?

Vãn Châu giận đến mặt đỏ gay gắt, cô siết chặt tay thành quyền, tên đàn ông này rõ ràng chỉ nghĩ đến việc lên giường là một tên tra nam tồi tệ.

Sở Bắc Nghi còn nghĩ Vãn Châu như mọi khi dùng nắm đấm giải quyết, đánh anh hay hung hăng chửi mắng nhưng lần này cô lại đứng im.

Anh lặp tức cau chặt mi tâm, dự cảm bất an.

Quả nhiên…

“Biếи ŧɦái, Sở Thiếu vào nhà vệ sinh nữ… ưm…”

Sở Bắc Nghi nhanh như chớp tiến lên kéo Vãn Châu lại bịt miệng đang la toáng của cô.

“Im miệng, còn la tôi bóp ngực em.” Sở Bắc Nghi đe dọa cúi xuống nhìn cô quét ánh mắt hung hăng lạnh lẽo

Vãn Châu… tên bại hoại làm sai còn thái độ ngược lại với cô.

Cách hăm dọa này có hiệu quả lớn, Vãn Châu không giãy giụa nữa, cô trân trân nhìn anh, miệng còn bị tay anh bịt lại, ai oán giận dữ.

Sở Bắc Nghi trước khi lôi Vãn Châu ra khỏi nhà vệ sinh còn phải nhìn xung quanh đảm bảo không có ai mới đưa cô đi.

Lần này Sở Bắc Nghi phải tính toán nợ cũ nợ mới cho đủ.