Chương 18: Ai là người có lý?

Tình huống hiện tại Vãn Châu đang bị Sở Bắc Nghi kẹp chặt cổ không di chuyển được.

Vãn Châu a a kêu lên nhưng vẫn là không cách nào thoát ra, dù cô có học võ hay mạnh mẽ thì sức nam vẫn vượt qua sức nữ huống chi Sở Bắc Nghi không phải loại nam nhân yếu đuối.

Sở Bắc Nghi cúi đầu, Vãn Châu ngẩng đầu, mắt đối mắt im lặng một lúc.

Khoé môi Sở Bắc Nghi nhếch nhẹ, lại mỉa mai: “Sao nào con gái? Thấy ba còn không gọi?”

Vãn Châu cười hề ngốc: “Tôi… nếu tôi nói tất cả là do thần phật sắp xếp, trùng hợp tôi gặp mẹ anh, trùng hợp bà ấy tìm nữ mệnh Kim, trùng hợp tôi lại mệnh Kim sau đó…”

Môi Sở Bắc Nghi giật mạnh, tay kẹp cổ cô tăng lực, Vãn Châu đưa tay đánh tay anh.

“Đau… đau…”

Quai hàm Sở Bắc Nghi căng ra, anh hỏi: “Cho nên làm luôn con tôi? Bé gái mười bốn tuổi, ngay cả với người lớn còn ở trong chùa mà cũng dám lừa người.”

Vãn Châu bị nói đến cứng miệng, cô lắc đầu liên tục một cách máy móc: “Oan uổng… do tôi muốn giúp mẹ anh, bà nội… bác gái nói anh hư hỏng, la rầy anh thì anh đòi đi tu mà trụ trì bảo cửa phật không nhận anh nổi nên phải tìm nữ mệnh Kim trấn lại…”

Sở Bắc Nghi nghe đến thì mặt đen như đít nồi, anh đưa tay kẹp chặt cổ cô hơn, Vãn Châu lặp tức la oai oái cố gắng giải thích.

“Đều là sự thật, tôi chỉ có lòng giúp người, nếu biết bà ấy là mẹ anh thì tôi ngoảnh mặt làm ngơ rồi.”

Sở Bắc Nghi thật sự chịu thua cái miệng của Vãn Châu, anh trực tiếp lôi cô đi, không muốn đôi co nữa.

Anh sợ bản thân sẽ không kìm chế mà làm gì đó với cô ngay tại chùa.

Vãn Châu ghì chặt chân dưới đất thiếu điều muốn chôn chân sâu xuống, cô kịch liệt chống cự: “Không… tôi không đi làm thủ tục nhận ba được.”

Sở Bắc Nghi: “???”

Trán anh nổi đầy gân xanh, chưa có ai chọc anh giận đến mức này, anh nhéo gáy cô nghiến răng: “Em, mẹ… ở đây là chùa, tôi không chửi. Em tốt nhất im miệng bằng không cả phật cũng không cứu nổi em.”

Vãn Châu bị nhéo liền rụt người vội ngậm miệng.

Sở Bắc Nghi trực tiếp lôi cô quẳng lên xe.

Phan Nam… gặp lại nữa rồi.

~

Trong xe, Sở Bắc Nghi ngồi nghe điện thoại, có vẻ là việc quan trọng, dáng vẻ nghiêm túc chững chạc hơn.

Vãn Châu ngồi nép một bên gần như dính sát cửa, lo lắng đến co người.

Ngay cả thần phật cũng đùa cô…

Sau khi Sở Bắc Nghi kết thúc cuộc gọi, anh tắt máy nhìn sang Vãn Châu ở bên cạnh.

Nhìn bộ dạng nhát như thỏ của cô thì một bụng hừ lạnh.

“Không nghĩ nhóc con tình thú như thế, hôn tôi xong đòi làm con tôi nhưng cũng không sao, quan hệ này cũng rất kí©h thí©ɧ.”

Vãn Châu… cái gì vào miệng Sở Bắc Nghi cũng thối tha giống hệt anh.

Thấy lần đầu Vãn Châu không nói lại thì Sở Bắc Nghi càng lấn tới, anh nói: “Sao con gái, muốn hôn thử lại không?”

Vãn Châu… nhẫn nhịn mới là anh hùng, mới đi chùa về không được gây nghiệp nữa.

Cô nói: “Tôi sợ nếu tôi không giúp, mẹ anh sẽ phiền lòng, đều do anh ăn chơi phá phách, mẹ anh phải lên chùa cầu khấn mà chùa còn từ chối, anh nói xem, tôi đang làm chuyện công đức.”

Bị Vãn Châu quăng lý lẽ ngược, Sở Bắc Nghi chỉ hận không thể bịt cái miệng Vãn Châu lại, nói như cô thì là do anh.

Tại anh ăn chơi nên làm mẹ anh phiền lòng còn cô chỉ là đang cứu nhân độ thế làm người tốt.

Nhưng hiện tại chuyện này tính sau, bây giờ có thứ quan trọng cần giải quyết hơn.

“Bây giờ tôi có việc, đợi tôi xử lý xong tôi giải quyết tới em.”

Vãn Châu hai mắt sáng rỡ, gật đầu lia lịa: “Sở Thiếu, anh cứ lo việc của anh, tôi nhất định không phiền anh.”

Được thoát dễ như thế Vãn Châu đương nhiên phải nắm bắt.

Sở Bắc Nghi hừ một tiếng, khi nãy Phó Cảnh Minh gọi điện nói qua chuyện của Hứa Tranh với Lạc Phỉ, rắc rối này có lẽ không cần nói cho Vãn Châu biết dù sao cô cũng chẳng giải quyết được gì.

Vãn Châu trong lòng cảm ơn thần phật.

Sau đó Sở Bắc Nghi đưa Vãn Châu đến chỗ cô muốn đến, trước khi rời đi còn lấy số điện thoại của cô lưu lại, bắt cô ở trước mặt anh lưu số anh lại.

Sở Bắc Nghi nhìn qua cửa kính được hạ xuống, cười một mực xán lạn không quên trêu chọc: “Chào tạm biệt ba đi.”

Vãn Châu tức giận mắng: “Sở Bắc Nghi, anh rõ ràng cũng đâu có tốt lành.”

Sở Bắc Nghi thản nhiên đáp: “Không chào ba thì công đức của em bay hết đó.”

Vãn Châu… !??

Nhìn chiếc Lamborghini rời đi, Vãn Châu vuốt ngực hạ hỏa, lưu số làm gì, sau này bảo đảm không liên quan nữa, Vãn Châu liền xoá số Sở Bắc Nghi trong danh bạ vừa được thêm, vui vẻ đi tới trung tâm thương mại mua sắm.