Vãn Châu ngồi với người phụ nữ ở một băng ghế đá dưới gốc cây lớn trong sân chùa, người phụ nữ còn nghi hoặc.
“Cháu bao nhiêu rồi?”
“Cháu mười bốn ạ.” cô thản nhiên đáp
Người phụ nữ gật gù, mười bốn cũng nằm trong số tuổi bà nghĩ, sau đó bà lấy điện thoại gọi cho ai đó.
Rất nhanh đầu dây kết nối, giọng người phụ nữ cũng cao hơn: “Con trai, mẹ mới tìm được con gái cho con.”
Không cần đoán, Vãn Châu cũng biết người bên kia chắc chắn cứng họng.
“Mau tới, mẹ đang ở chùa An Tự.”
Vãn Châu nhìn người phụ nữ cúp máy, cô hồ hởi gọi: “Bà nội.”
Người phụ nữ không nghĩ Vãn Châu nhận người thân nhanh như thế, bà cười ha hả rất thích: “Cháu ngoan.”
Vãn Châu… có nên xin bà nội hờ vài món trang sức không?
Ngồi nói chuyện một chút từ ngoài cổng chùa chạy vào một chiếc xe sang trọng, Vãn Châu không để ý vẫn đang hứng khởi nói chuyện với bà nội của mình, cô còn kể rất nhiều thứ mà người phụ nữ cũng rất thích, bà ấy nhiệt tình kể đủ chuyện cho cô nghe ngược lại.
“A, ba con tới rồi kìa.”
Vãn Châu nghe thấy thì bắt đầu nhập vai, cô nặn ra nụ cười đáng yêu sau đó quay đầu lại.
Mẹ ơi!!!
Nụ cười trên môi Vãn Châu cứng ngắc, cô suýt té ngã ngất xỉu, không phải trùng hợp vậy chứ?
Sở Bắc Nghi nhướn mày nhận ra cô gái nhỏ ngồi chung với mẹ mình, anh nhìn xung quanh, mẹ anh đi chùa thế mà tìm cho anh đứa con, anh rốt cuộc muốn biết mẹ lại giở trò gì.
Vãn Châu… người ba này, cô nhận không nổi.
“Cháu, cháu đau bụng quá… cháu đi trước.”
Vãn Châu ôm túi xách đứng lên muốn bỏ chạy thì người phụ nữ đã giữ tay cô lại còn nhiệt tình nói: “Đừng quá lo, chào hỏi xong rồi đi.”
Không chào được, không chào được.
Sở Bắc Nghi dừng chân trước mặt hai người, đôi mắt đào hoa mảnh khảnh cong nhẹ: “Mẹ, con của con đâu?”
Mẹ Sở lặp tức kéo Vãn Châu lên trước: “Đây, cô bé mới mười bốn tuổi, nay mẹ đi chùa hữu duyên gặp có phải rất đáng yêu không?”
Vãn Châu… đừng nói nữa mà.
Sở Bắc Nghi nghiến răng đến nghe ken két nhìn Vãn Châu: “À, bé gái mười bốn tuổi, gọi tiếng ba đi con gái.”
Mẹ Sở vui mừng bảo: “Con cũng thích con bé à? Thế nhận nuôi nhé.”
Vãn Châu… đừng mà bác ơi.
Sở Bắc Nghi nhắc lại: “Sao thế? Con bị câm à? Gọi tiếng ba nào.”
Vãn Châu ngậm chặt miệng lắc đầu, cô đâu nghĩ trùng hợp tới mức tên phá gia chi tử là Sở Bắc Nghi mà người phụ nữ trên mình toàn trang sức là mẹ anh.
Cô chưa từng nghĩ ông trời cho trùng hợp lớn như thế.
Cho nên bây giờ cô đã hiểu tại sao tính tình của người phụ nữ này làm cô thấy quen, mẹ nào con nấy mà cửa phật cũng không nhận nổi Sở Bắc Nghi.
Sở Bắc Nghi hừ một tiếng, người con gái này rõ ràng cái gì cũng dám nói dám làm, bây giờ còn đòi làm con gái anh.
“Mẹ, mẹ về trước đi, để con, tâm sự với con gái con một lát.”
Mẹ Sở thấy thế thì càng mừng: “Được được, Tiểu Vãn, con ở đây với ba, bà nội về trước.”
Vãn Châu khóc không ra nước mắt, hít mũi nói: “Bà nội… không thể… đừng bỏ cháu.”
Sở Bắc Nghi… gọi bà nội luôn rồi cơ đấy.
Mẹ Sở vỗ tay Vãn Châu ân cần nói: “Ba con tuy lông bông nhưng tính tình tốt lắm đừng lo.”
Vãn Châu… con lên chùa là vì anh ta đó…
Sở Bắc Nghi kéo tay Vãn Châu sau đó đẩy mẹ Sở về trước.
Sở Bắc Nghi… gọi ba.
Vãn Châu… thà bị cắt lưỡi còn hơn.