Trong phòng VIP 999 có ba người đàn ông đang ngồi, Sở Bắc Nghi ôm eo một em gái mặc chiếc váy hở trên hở dưới, ngực to mông đẫy đà, chơi đến vui vẻ còn cười híp mắt.
Thượng Hạo trầm ngâm hút thuốc còn Phó Cảnh Minh vắt chéo chân nâng ly rượu.
“Hai cậu không gọi em nào à?” Sở Bắc Nghi miệng tuy nói nhưng đã dán mặt vào ngực em gái kia
Thượng Hạo còn đang khá buồn bực nên không đáp, Phó Cảnh Minh cười lên bảo: “Để dành cho cậu.”
Sở Bắc Nghi cười lớn ngẩng đầu nhìn hai người kia, bàn tay hư hỏng di chuyển trên người cô gái: “Yếu rồi sao?”
“Phải phải, không khỏe như Sở Thiếu.” Phó Cảnh Minh ngả ngớn đáp
Sở Bắc Nghi còn vui vẻ cười lúc này cửa phòng mở ra, ai cũng nghĩ là Hứa Tranh nhưng người bước vào lại là quản lý.
“Sở Thiếu, có bé gái tìm ngài.”
Sở Bắc Nghi: “???”
Lời này làm Thượng Hạo cùng Phó Cảnh Minh có phần kí©h thí©ɧ nhìn ra cửa, ngoài cửa một cô gái với dáng dấp thấp bé nhỏ nhắn, gương mặt xinh xắn, trong sáng, đôi mắt còn đang mở to long lanh như hai viên dạ minh châu phát sáng.
Một nét đẹp ngây thơ quá mức.
Sở Bắc Nghi: “...”
Thượng Hạo nhìn Sở Bắc Nghi trước nay sôi nổi đột nhiên cứng miệng không nói thì nhận ra vấn đề, hắn nói: “Ồ, hóa ra đây là lý do Sở Thiếu nhiều sức.”
Phó Cảnh Minh bồi thêm: “Đổi gu rồi sao?”
Sở Bắc Nghi có mười cái miệng cãi cũng không được, Vãn Châu còn cố ý mặc váy công chúa, anh chửi thề trong lòng, cô gái này rõ ràng muốn gây chuyện.
Vãn Châu nhìn Sở Bắc Nghi im bật thì khóe môi cong nhẹ, cô từ từ tiến tới: “Sở Thiếu, ừm, người ta có chuyện muốn…”
“Im lặng, em, mẹ nó…”
Sở Bắc Nghi lặp tức đứng lên chặn cái miệng Vãn Châu sợ cô nói năng lung tung.
Anh nghiến răng nhìn cô sau đó cúi thấp đầu mắng nhỏ: “Nhóc con, em lại tính giở trò gì.”
Vãn Châu ngước nhìn bày ra vẻ mình không có ý xấu: “Không có.”
Vô tội, rất vô tội.
Sở Bắc Nghi trán nhăn lại nổi đầy gân xanh, tức đến mặt đen kịt.
Thượng Hạo cùng Phó Cảnh Minh đương nhiên nhận ra Vãn Châu là bạn của Lạc Phỉ chỉ là muốn trêu đùa Sở Bắc Nghi hơn.
Sau đó Sở Bắc Nghi nắm tay Vãn Châu lôi khỏi phòng VIP 999 trước sự cười đùa của Thượng Hạo và Phó Cảnh Minh.
Vãn Châu… trả thù trước, nhờ vả sau.
Sở Bắc Nghi đẩy Vãn Châu vào một căn phòng, Vãn Châu không sợ cho đến khi đưa mắt nhìn căn phòng rộng lớn, có giường ngủ cả những món đồ chơi tình thú thì đỏ mặt.
Bây giờ mới sợ, cảm giác như bước vào hang hổ.
“Cái đó… a…”
Vãn Châu chưa nói xong lúc quay người đã bị Sở Bắc Nghi đè lên tường giam dưới người anh, cô lặp tức theo phản xạ đưa tay chống ở ngực săn chắc của Sở Bắc Nghi.
“Nhóc con, không tìm em tính toán, em đã chạy tới đây?”
Sở Bắc Nghi cảm thấy Vãn Châu không hề biết viết chữ “chết” là thế nào.
Vãn Châu ngước nhìn Sở Bắc Nghi, cô lúng túng khi cả người bị bao trùm bởi hơi thở xâm lược cùng mùi hương nam tính đặc trưng của anh.
Cô mạnh miệng: “Có chuyện nhờ anh giúp đỡ.”
Sở Bắc Nghi nhướn mày, Vãn Châu hiện tại chỉ như con mèo con bị một con hổ lớn vây bắt, anh cúi đầu để nhìn Vãn Châu kỹ hơn.
Gương mặt thanh thoát, trong sáng, đôi mắt long lanh với hàng mi dài cong, đôi môi chúm chím đỏ mọng mềm mại.
Anh hỏi: “Nhờ tôi lên giường cho em kinh nghiệm sao?”
Vãn Châu biết ngay cái miệng Sở Bắc Nghi sẽ không nói được lời tốt lành.
“Tôi muốn hỏi tin tức của Lạc Phỉ.”
Sở Bắc Nghi hiểu ra vấn để, mấy ngày nay Hứa Tranh cũng mất tích, xem ra hai người kia đã có chuyện.
“Hôn một cái.” Sở Bắc Nghi thản nhiên nói
Vãn Châu: “???”
Sở Bắc Nghi đổi câu: “Không hôn thì lên giường cũng được.”
Vãn Châu: “...”
Sở Bắc Nghi không đùa, anh vẫn nhớ cảm giác khi chạm vào môi của Vãn Châu, mềm mịn như tàu hủ, rất mềm cho nên muốn thử lại.
Vãn Châu nghiến răng, cô siết tay đè nén cơn bùng phát: “Hóa ra anh bỉ ổi lợi dụng người khác gặp khó mà lấy lợi.”
“Đúng đó.” Sở Bắc Nghi hào sảng thừa nhận, anh cúi đầu đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Vãn Châu thích thú: “Thế hôn không?”
Vãn Châu ngước nhìn Sở Bắc Nghi chỉ muốn đánh vào bản mặt đẹp trai của anh một cái cho đỡ nghẹn.
Sở Bắc Nghi nhìn ra sự lưỡng lự trong tức giận kia thì bổ sung: “Hứa Tranh tính khí rất xấu, nếu còn chậm trễ e là Lạc Phỉ…”
Lời nói lấp lửng này giống như đang muốn cho Vãn Châu biết còn không mau nhờ Sở Bắc Nghi thì không biết được Lạc Phỉ nguy hiểm ra sao.
Sở Bắc Nghi… nhanh lên nào, tôi chờ lâu lắm rồi.
Vãn Châu… chưa từng hôn, rất sợ.
Sở Bắc Nghi chờ đợi bởi vì hiện tại nhìn Vãn Châu không có chút đe dọa, quả nhiên cô gái này cái gì cũng mạnh miệng riêng chuyện nam nữ là như con rùa rụt cổ.
Sau này cứ dựa vào chuyện này mà ức hϊếp cô.
Sở Bắc Nghi làm bộ ra vẻ không kiên nhẫn, anh đứng thẳng người để Vãn Châu bình tĩnh: “Vậy thôi, tôi đi đây.”
Vãn Châu… tiểu nhân.
Sở Bắc Nghi quay đi như muốn rời khỏi thì tay áo đã bị kéo ngược lại, bên môi Sở Bắc Nghi lặp tức hiện ra nụ cười mãn nguyện kéo dài tận mang tai, anh ngoảnh đầu nhìn Vãn Châu.
Môi đỏ mím thành một đường ngang, dáng vẻ không chút tình nguyện cũng ai oán nhìn anh.
Vãn Châu cúi đầu nhỏ giọng đầy miễn cưỡng: “Được…”
Khuôn mặt điển trai của Sở Bắc Nghi sáng bừng, khóe môi đã cong cao không hạ xuống được.
Vãn Châu… một nụ hôn đánh đổi vì bạn bè cũng không sao, cứ xem như bị chó cắn vậy.