Chiếc Lamborghini biển số tứ quý tư đã đậu bên đường rất lâu chưa có dấu hiệu rời đi.
Phan Nam ở bên ngoài chọn một góc ngồi chờ, bấm điện thoại tiêu khiển thời gian.
Lúc này Vãn Châu còn ở trong xe đang dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn Sở Bắc Nghi.
Sở Bắc Nghi chưa từng khó xử bởi vì phàm chuyện gì cũng không làm khó mặt dày của anh được chỉ riêng chuyện này.
Ai mà biết Vãn Châu tính cách mạnh mẽ cái gì cũng không sợ, đánh bốn gã đàn ông còn rất khí thế vậy mà lỡ hôn môi đã khóc.
Tuy rằng hiện tại cô không khóc, nước mắt chưa kịp chảy ra mới uất ức đỏ mắt phiếm hồng ở đuôi thôi nhưng cũng nhìn ra cô thật sự uất ức đến giận.
Vãn Châu chưa từng yêu đương, cô đã luôn nghĩ về nụ hôn đầu phải dành cho người yêu còn là lãng mạn dưới ánh trăng thế mà bây giờ vì sự cố bị cướp bởi một tên trăng hoa ở thành phố A.
“Được rồi được rồi, dù sao tôi và em cũng không thiệt.” Sở Bắc Nghi xua tay tự nhiên hết sức nói
Vãn Châu: “?”
Sở Bắc Nghi nhìn thấy sự không phục của Vãn Châu, anh nói: “Hôn tôi cũng xem như lợi cho em rồi.”
Đây không phải một cách an ủi.
Vãn Châu siết tay, cô nhịn không đánh Sở Bắc Nghi nên dứt khoát quay người lần thứ mười hai mở cửa xe thất bại.
“Sở Bắc Nghi, cho tôi xuống xe.” Vãn Châu giận đến mặt đỏ bừng ngoảnh đầu trừng mắt nhìn anh
Sở Bắc Nghi đột nhiên cảm thấy lúc nãy Vãn Châu yếu ớt, dáng vẻ thật sự động lòng nam nhân với vẻ ngoài xinh đẹp thanh tú, đáng yêu đó mà khóc thì sẽ thế nào.
Sở Bắc Nghi chỉ kịp nhìn mắt Vãn Châu ươn ướt đỏ lên, thật muốn nhìn thấy cô khóc.
Sở Bắc Nghi tự nhủ bản thân… tỉnh táo, tỉnh táo.
Vãn Châu đề cao cảnh giác khi thấy Sở Bắc Nghi chuyên chú nhìn cô, cô lặp tức ôm túi xách che ngực.
Cũng là Sở Bắc Nghi sau khi tự nhủ phải tỉnh táo…
Anh hỏi: “Nhóc con, lỡ rồi có muốn hôn thử không?”
Nhớ lại môi Vãn Châu rất mềm, thật sự không khác gì da em bé, mềm mịn như đậu hũ.
Vãn Châu sững người sau đó cô rống lên: “Sở Bắc Nghi, tên đê tiện.”
Sở Bắc Nghi nhăn mặt thầm bĩu môi: “Cho em lấy kinh nghiệm sau này hôn người yêu, em còn chê, kỹ năng tôi rất tốt, không chỉ hôn mà còn cả trên giường.”
Sở Bắc Nghi nhìn mặt Vãn Châu đỏ trắng đen biến hoá liên tục thì ngừng một chút, thấy cô chịu đựng đến khó coi thì tiếp lời.
“Nếu em muốn lên giường lấy trước kinh nghiệm cũng có thể tìm tôi.” nói xong Sở Bắc Nghi liền bổ sung thêm: “Tôi rất được, to và lâu.”
Vãn Châu mặt mày xám xịt… tên khốn này sao có thể hạ lưu không biết xấu hổ như thế?
Cho dù có tìm, tuyệt đối không phải tên hoa hoa công tử tiếng tăm không tốt này.
Lần này Sở Bắc Nghi đã có phòng bị, anh vừa thấy Vãn Châu giơ tay lên thì đã chụp lại.
“Đánh thế này vậy lúc trên giường có đánh không?” Sở Bắc Nghi thật sự thắc mắc, rất thản nhiên hỏi
Vãn Châu gần như không chịu được nữa, cô tức giận văng tục: “Tên khốn nạn nhà anh, đồ hạ lưu, bỉ ổi, anh bị thần kinh hả?”
Ngay cả nắm tay con trai Vãn Châu còn chưa từng vậy mà Sở Bắc Nghi thậm chí hỏi không biết ngượng mồm, rất thản thiên.
Sở Bắc Nghi giữ chặt tay nhỏ của Vãn Châu, anh nói: “Tôi hỏi thật.”
Còn hỏi thật…
Vãn Châu giận đến người run lên, không nhịn nữa, còn nhịn hai chữ Vãn Châu viết ngược.
Bốp
“Mẹ kiếp… lại nữa…”
Tay chân bị khống chế nhưng Vãn Châu còn đầu, cô không do dự đập đầu cụng vào đầu Sở Bắc Nghi khiến anh đau đến chửi một tiếng.
Vãn Châu cũng bị đau, ở trán đỏ lên nhưng nhìn Sở Bắc Nghi nhăn nhó thì cô hả dạ vô cùng lặp tức bật công tắc ở miệng lên.
“Anh thử nói năng kiểu đó thử xem tôi có gϊếŧ anh không? Sở Thiếu cái rắm, tôi mới là không nể nữa, trước đây không biết anh đê tiện như vậy đó Sở Bắc Nghi.”
Sở Bắc Nghi liên tục ăn đấm, ăn đánh khiến anh phải nghiến răng nhịn đau, đây rõ ràng không phải con gái.
Vẻ ngoài ngây thơ, trong trẻo, vóc dáng thấp bé không khác mấy em gái nhỏ cần được che chở vậy mà hở tí chửi mắng còn động tay chân.
Sở Bắc Nghi cuối cùng đã hiểu tại sao Vãn Châu hai mươi hai tuổi chưa mất nụ hôn đầu, là do tính cách cô quá mạnh mẽ nên dọa con trai chạy mất dù cho với vẻ ngoài xinh xắn của cô sẽ không ít người yêu thích, chiều cao không phải vấn đề, vấn đề là tính cách của cô.
Cuối cùng Phan Nam còn đang cười khanh khách khi xem một video hài trên mạng thì nghe tiếng mở cửa xe, Vãn Châu hùng hổ nện giày cao gót xuống xe còn không quay lườm Sở Bắc Nghi trong xe một cái.
Phan Nam vội cất điện thoại đứng lên đến bên xe nhìn thử.
Sở Bắc Nghi trên trán đỏ lên một cục, Phan Nam chớp mắt có ý tốt hỏi thăm: “Sở Thiếu, đến bệnh viện không?”
Sở Bắc Nghi quay đầu nhìn Vãn Châu đã tự bắt taxi đi thì quai hàm căng chặt: “Đi Đế Xa tìm mấy em gái dịu dàng dỗ ông đây.”
Phan Nam… quả nhiên là thiếu chủ của hắn, hoa hoa công tử chính hiệu.